Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?

Thứ Bảy, Tuần 3 Thường Niên, Năm 2 – 01/02/20

Bài Ðọc I: 2 Sm 12, 1-7a, 10-17 “Tôi đã phạm tội đến Chúa”.

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Chúa sai Nathan đến cùng Ðavít. Ông đến và nói với Ðavít rằng: “Trong thành kia có hai người, một người giàu và một người nghèo. Người giàu có rất nhiều chiên bò, còn người nghèo thì không có gì, ngoài một con chiên con mà ông đã mua và nuôi dưỡng, nó lớn lên trong nhà ông cùng với con cái ông, cùng ăn một bánh, cùng uống một chén và cùng ngủ một giường với ông; ông kể nó như con gái mình. Có một người khách đến thăm người giàu ấy, ông ta không muốn bắt chiên bò của mình để dọn tiệc đãi khách, nhưng lại bắt con chiên của người nghèo mà dọn tiệc đãi khách”. Ðavít tức giận người đó lắm, và nói cùng Nathan rằng: “Nhân danh Thiên Chúa hằng sống! Người làm như thế là đáng chết. Nó phải bồi thường gấp bốn lần vì đã hành động bất nhân như thế!”

Image may contain: one or more people, people sitting, outdoor and water

Nathan liền nói với Ðavít: “Ngài chính là người đó. Chúa là Thiên Chúa Israel phán rằng: Lưỡi gươm sẽ không bao giờ rời khỏi dòng dõi ngươi cho đến muôn đời, vì ngươi đã khinh dể Ta, đã cướp vợ của Uria người Hêthê làm vợ mình. Vì thế Chúa phán rằng: Từ gia đình ngươi, Ta sẽ gây nên tai hoạ đổ trên đầu ngươi. Ngay trước mặt ngươi, Ta sẽ đem thê thiếp của ngươi trao cho người khác, nó sẽ ăn ở với chúng ngay dưới ánh sáng mặt trời. Ngươi đã hành động thầm lén, còn Ta, Ta sẽ làm việc đó trước mặt toàn dân Israel và giữa thanh thiên bạch nhật”.

Ðavít nói cùng Nathan rằng: “Tôi đã phạm tội đến Chúa”. Và Nathan nói cùng Ðavít rằng: “Chúa cũng đã tha tội cho ngài rồi, ngài sẽ không phải chết. Nhưng vì việc này, ngài làm dịp cho quân thù của Chúa nói phạm thượng, nên đứa con của ngài sẽ chết”. Rồi Nathan ra về. Và Chúa giáng hoạ trên đứa con của Ðavít do vợ của Uria sinh ra, nên nó lâm trọng bệnh. Ðavít khẩn cầu Chúa cho đứa trẻ, ông ăn chay và lui về phòng nằm dưới đất. Các kỳ lão đến nhà vua và nài xin vua chỗi dậy, nhưng vua không chịu và không dùng bữa với họ.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 50, 12-13. 14-15. 16-17. Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch. (c. 12a).

Xướng: 1) Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con. – Ðáp.

2) Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Con sẽ dạy kẻ bất nhân đường nẻo Chúa, và người tội lỗi sẽ trở về với Ngài. – Ðáp.

3) Xin cứu gỡ con khỏi đền nợ máu, ôi lạy Chúa là Chúa cứu độ con, lưỡi con sẽ ca ngợi đức công minh Chúa. Lạy Chúa, xin mở môi con, miệng con sẽ loan truyền lời ca khen. – Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 27 Alleluia, alleluia! – Xin Chúa cho con hiểu đường lối những huấn lệnh của Chúa, và con suy gẫm các điều lạ lùng của Chúa.

Image may contain: outdoor

Phúc Âm: Mc 4, 35-41 “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?” Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

BẠN ĐÃ ĐÁNH THỨC CHÚA CHƯA?

Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào gối mà ngủ… (Mc 4,37-38)

Suy niệmCơn bão đêm ấy trên Biển Hồ thật ác liệt. Các ngư dân lão luyện như các tông đồ cũng phải kinh hoảng. Các ông mải chống chọi với những cơn sóng dữ không để ý thái độ kỳ lạ của thầy Giê-su vẫn say sưa giấc điệp ở đàng lái thuyền. Lúc tình hình đã trở nên tồi tệ không thể cứu vãn nữa, các ông mới đánh thức Chúa để cầu cứu… may ra…! Sự can thiệp của Chúa thật đơn giản. Ngài quát một tiếng, sóng gió tan biến, biển liền im lặng như tờ. Có thế, các môn đệ mới xác tín về chân tính của Thầy: Ngài là Đấng mà “gió và biển cũng phải tuân lệnh”.

Image may contain: one or more people and water

Mời Bạn: Không ít bạn trẻ ngày nay cảm thấy những điều mà từ nhỏ các bạn vẫn tin một cách chắc chắn đương nhiên thì nay bị lung lay tận gốc rễ. Những phát hiện mới của khoa học kỹ thuật, những trào lưu tư tưởng khiến các bạn cảm thấy niềm tin vào Thiên Chúa trở thành đáng hoài nghi; nếp sống hưởng thụ, phóng túng của thời đại khiến các bạn cảm thấy việc sống theo Mười Điều Răn của Chúa làm mình không thể phát huy hết mọi phẩm chất tự do cao quý của con người. Con tàu đức tin của mình không còn êm ả lướt sóng nữa mà chao đảo trước bao cơn sóng gió vỗ đập. Thế mà sao Chúa vẫn im lặng? Bạn nhớ rằng dù Chúa có ngủ thì Ngài cũng đang đồng thuyền đồng hội với bạn. Bạn hãy nói gì với Chúa đi! Bạn hãy đánh thức Chúa dậy đi bằng tâm tình chân thành nhất của bạn!

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày dành ít là 5 phút để tâm sự với Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Thầy Giê-su, xin ban thêm đức tin cho con. 

gpcantho

Bám chặt lấy Chúa Giêsu để đón nhận ơn cứu độ

1.Ơn cứu độ là ơn tôi rất cần. Tôi cần một cách tuyệt đối. Mà ơn cứu độ thì ở nơi Chúa Giêsu. Người từ Trời xuống thế là để cứu độ loài người, cho con người khỏi tội, khỏi phải xuống hỏa ngục, nhưng được lên thiên đàng.

2.Những điều tôi vừa tuyên xưng được tôi coi là điều có tính cách sống còn cho tôi. Vì thế, tôi thao thức gặp gỡ Chúa Giêsu, tôi luôn khát khao bám chặt lấy Chúa Giêsu.

3.Tôi đã gặp được Ngài. Tôi đang bám chặt lấy Ngài. Nhờ những con đường nào? Thưa: Nhờ tin vào Thánh ngôn, Thánh thể, Thánh giá và Thánh mẫu của Ngài. Tôi sống với Lời Chúa. Tôi sùng mộ Phép Thánh thể. Tôi mộ mến Thánh giá Chúa. Tôi âu yếm ở bên Đức Mẹ. Nhờ vậy, mà tôi gặp được Chúa Giêsu, và bám chặt lấy Ngài.

4.Khi bám chặt lấy Chúa Giêsu, tôi được Chúa cứu độ. Ngài cứu độ tôi bằng cách Ngài lấy máu mình mà rửa tôi cho sạch tội lỗi. Ngài cứu độ tôi bằng cách Ngài vác trên vai Ngài gánh nặng tội lỗi của tôi. Ngài cứu độ tôi bằng cách Ngài chết trên Thánh giá, để chuộc tội cho tôi. Ngài cứu độ tôi bằng cách trối lại cho tôi Phép Thánh thể và chính Mẹ của Ngài. Như vậy, vấn đề quan trọng đặt ra cho tôi là: Tôi có muốn lãnh nhận ơn cứu độ của Chúa không?

This image has an empty alt attribute; its file name is Z_FciDkaXlTbMITx9i0rslFh7XkO5FEswDFFIUqaXkf9P1_LGYtJW7FTAkEdZvq4D34YSl6C1A-QeOIDxEpb-x7xHYW6Hu3M-cVOUzk3DgBdcrJhCUVjm6PkjizWavsPpcrMZ9dPYg8d5y_SsjZBCKmRoKIUPo8=s0-d-e1-ft

5.Xin thú nhận là muốn đón nhận ơn cứu độ của Chúa thì có muốn. Nhưng muốn một cách tha thiết thì do ơn Chúa. Chúa ban ơn đó cho tôi không phải một lúc, mà là qua một hành trình dài của cuộc sống.

6.Hành trình dài đó đã có những loạng choạng, đã có những vấp ngã, đã có những thất bại, đã có những bắt đầu đi, bắt đầu lại. Sau cùng tôi đã gặp được Chúa Giêsu, tôi đã bám chặt lấy Ngài.

7.Khi đã bám chặt lấy Chúa Giêsu, tôi có lúc cũng bị thử thách. Thử thách thì rất nhiều, nhất là những thử thách do chính sự yếu đuối của mình. Vì thế mà đã có lúc tôi không hiện diện thực sự bên Chúa, ngay tại bàn thờ, ngay khi rao giảng Lời Chúa, ngay khi làm chứng cho Chúa.

8.Những trường hợp như thế rất cần ơn Chúa, để có thể trở về với Chúa. Nếu lại tự mãn, thì sẽ khốn khổ vô vàn.

9.Hạnh phúc cho tôi là tôi có tính hay nhát sợ, nên dễ tránh được tự mãn. Nhưng vì hay nhát sợ, nên cần được an ủi. Và Chúa đã thương an ủi tôi.

10.An ủi, mà Chúa thương ban cho tôi, thường là trong bình diện đức tin, chứ không trên bình diện cảm nghiệm theo sức tự nhiên. Xin phép cho tôi được tâm sự có tính cách tư riêng.

11. Khi được chọn để chịu chức linh mục, tôi sợ quá, nên đã xin được từ chối. Nhưng cha linh hồn dạy hãy can đảm tiến lên. Tôi xin vâng. Tôi được an ủi, vì tin lời cha linh hướng là tin vào Chúa.

Khi được chọn để lãnh chức Giám mục Phó GP Long Xuyên, tôi quá sợ, nên đã xin được từ chối. Nhưng Đức cố Giám mục Micae Nguyễn Khắc Ngữ đã dạy tôi là không nên, mà cũng không thể từ chối được. Nên tôi đã xin vâng. Tôi được an ủi, vì tin vào Bề Trên của mình là tin vào Chúa.

12.Những thời gian gần đây, và cho đến bây giờ, tôi hay gặp những điều, mà tính nhát sợ của tôi làm tôi mất bình an, nhưng tôi lại được an ủi, nhờ tin vào Chúa. Cảm nghiệm được an ủi do những yếu tố tự nhiên cũng có mặt lúc này lúc nọ, nhưng an ủi do đức tin mới là chính yếu.

13.Sở dĩ tôi muốn nhấn mạnh đến an ủi do đức tin, chính là vì sự bám chặt lấy Chúa Giêsu phải do đức tin, chứ không do cảm nghiệm. Cảm nghiệm, nếu có, thì vẫn là vai phụ mà thôi.

14.Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI tâm sự về thời điểm ngài được bầu làm Giáo Hoàng thế này: Ngài cảm thấy như một chiếc máy chém đặt trên đầu ngài. Tức là ngài sợ. Nhưng sau đó ngài tin vào sự nâng đỡ của Chúa, nên ngài được an ủi. Ngài bám vào Chúa.

15.Suốt triều đại giáo hoàng của Đức Bênêđictô XVI đều được ngài nhắc đến cơn khủng hoảng về đức tin ở Âu châu. Khủng hoảng về đức tin, đó là một sự thực đau xót cũng đang xảy ra tại nhiều nơi, trong đó có Việt Nam.

16.Khủng hoảng về đức tin, đó là tình hình, mà các môn đệ Chúa tại Việt Nam hôm nay cần để ý. Phải để ý ngay chính nơi bản thân mình. Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, vì khủng hoảng nguy hiểm và trầm trọng đó đang trên đà lan rộng.

Hãy bám chặt lấy Chúa Giêsu, để đón nhận ơn cứu độ. Từng giờ, từng phút, từng giây.Khiêm nhường cầu xin cho các môn đệ Chúa, nhất là cho chính mình, để được thêm đức tin, đó là điều nên làm lúc này

ĐGM GB Bùi Tuần

 “Theo Báo Công giáo và Dân tộc