Người gieo hạt là gieo lời Chúa

Thứ Tư, Tuần 3 Thường Niên, Năm 2 – 29/01/20

Bài Ðọc I: 2 Sm 7, 4-17 “Ta sẽ cho con của ngươi kế vị, và bảo đảm triều đại ngươi”.

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Nathan lời này rằng: “Hãy đi và nói với Ðavít tôi tớ Ta rằng: Chúa phán thế này: Có phải ngươi sẽ xây cất cho Ta một ngôi nhà để ở chăng? Vì từ ngày Ta dẫn dắt con cái Israel ra khỏi đất Ai-cập cho đến ngày nay, Ta không ở trong nhà, nhưng Ta di chuyển trong nhà tạm và trong trại. Khắp mọi nơi Ta đi qua với con cái Israel, có khi nào Ta nói cùng một trong các chi họ Israel mà Ta truyền dạy chăn dắt Israel dân Ta rằng: “Tại sao không xây cất cho Ta một ngôi nhà bằng cây hương nam?”

Image may contain: one or more people, text and outdoor

Giờ đây, ngươi hãy nói cùng Ðavít tôi tớ Ta rằng: “Chúa các đạo binh phán thế này: Ta đã đem ngươi ra khỏi đồi cỏ lúc ngươi còn theo sau đoàn chiên, để ngươi trở nên thủ lãnh Israel dân Ta và Ta đã ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi. Ta sẽ tiêu diệt mọi quân thù trước mặt ngươi, và Ta sẽ làm cho danh ngươi nên cao trọng như danh các bậc vĩ nhân trên mặt đất. Ta sẽ đặt để một nơi cho Israel dân Ta, và Ta sẽ vun trồng nó tại đó. Nó sẽ ở đó và sẽ không còn bị quấy rối nữa. Con cái sự dữ sẽ không còn đến đàn áp nó như xưa nữa, như ngày Ta thiết lập các vị Thẩm phán trên Israel dân Ta. Ta sẽ cho ngươi được bằng yên khỏi mọi quân thù. Và Chúa phán trước cho ngươi biết là Chúa sẽ tạo lập cho ngươi một ngôi nhà. Ðến khi qua đời, ngươi sẽ được an giấc cùng các tổ phụ ngươi. Kế đó Ta sẽ cho con của ngươi kế vị và làm cho vương quốc ngươi vững mạnh. Chính người sẽ xây dựng cho danh Ta một ngôi nhà, và Ta bảo đảm ngôi báu triều đại ngươi tồn tại đến muôn đời. Ta sẽ là Cha người, và người sẽ là con Ta. Nếu người có phạm lỗi, Ta sẽ sửa trị người bằng roi người lớn và bằng tai hoạ con cái loài người. Nhưng Ta sẽ không cất khỏi người lòng từ bi của Ta, như Ta đã xử với Saolê, kẻ đã bị Ta khai trừ khỏi mặt Ta. Và nhà của ngươi và triều đại ngươi sẽ vững chắc đến muôn đời trước mặt Ta; ngôi báu ngươi sẽ vững bền mãi mãi!” Nathan đã thuật lại cho Ðavít tất cả những lời và thị kiến này.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 88, 4-5. 27-28. 29-30 Ðời đời Ta sẽ dành cho người lòng sủng ái. (c. 29).

Xướng: 1) Ta đã ký minh ước cùng người Ta tuyển lựa. Ta đã thề cùng Ðavít là tôi tớ của Ta rằng: “Cho tới muôn đời Ta bảo tồn miêu duệ của ngươi, và Ta thiết lập ngai báu ngươi qua muôn thế hệ”. – Ðáp.

2) Chính người sẽ thưa cùng Ta: “Chúa là Cha con, là Thiên Chúa và Ðá Tảng cứu độ của con”. Và Ta sẽ đặt người làm trưởng tử, cao sang hơn các vua chúa ở trần gian. – Ðáp.

3) Ðời đời Ta sẽ dành cho người lòng sủng ái, và lời ước Ta ký với người sẽ được mãi mãi duy trì. Ta sẽ gìn giữ miêu duệ người tới muôn đời, và ngai báu người như những ngày của cõi cao xanh. – Ðáp.

Alleluia: 1Sam 3,9 Alleluia, Alleluia. – Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

Image may contain: 1 person, standing, sky, ocean, text, outdoor and nature

Phúc Âm: Mc 4,1-20 “Người gieo hạt đi gieo hạt giống”

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu giảng dạy ở bờ biển và có đám đông dân chúng tụ lại gần Người, nên Người xuống ngồi trong một chiếc thuyền trên mặt biển, tất cả đám đông thì ở trên đất theo dọc bờ biển. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều, và khi giảng, Người nói với họ rằng: “Các ngươi hãy nghe! Nầy người gieo hạt đi gieo hạt giống. Khi gieo, một phần hạt rơi xuống vệ đường và chim trời đến ăn hết. Phần khác rơi trên đất sỏi, nơi không có nhiều đất. Hạt giống đã mọc lên ngay, vì lớp đất không sâu. Nhưng khi mặt trời mọc lên, hạt giống bị nắng đốt và vì không rễ, nên bị chết khô. Một phần khác rơi vào bụi gai và gai mọc lên làm hạt giống chết mà không sinh hoa trái được. Phần hạt khác rơi vào đất tốt, mọc lên, nẩy nở và sinh quả, hạt thì sinh được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm”.

Và Người phán rằng: “Ai có tai nghe thì hãy nghe”. Khi Người còn lại một mình, thì mười hai ông là những kẻ luôn ở với Người, hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn, Người liền bảo các ông: “Các con được ơn biết mầu nhiệm về nước Thiên Chúa, còn những người khác ở ngoài thì mọi sự được giảng dạy bằng dụ ngôn, vì chúng nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, kẻo chúng trở lại mà được tha tội”. Người nói với các ông: “Các con không hiểu dụ ngôn đó sao? Vậy thì hiểu sao được tất cả những dụ ngôn khác?

Người gieo hạt là gieo lời Chúa. Vệ đường mà lời Chúa được gieo vào, là những kẻ vừa nghe xong, thì Satan đến và cất lấy lời Chúa gieo trong tâm hồn họ. Và cũng thế, những hạt giống rơi trên đất sỏi, là những kẻ khi nghe lời Chúa thì đón nhận vui vẻ, nhưng chúng không đâm rễ bên trong và là những người hay thay đổi: sau đó gặp phải cơ cực hay bắt bớ vì lời Chúa, thì họ sa ngã liền. Lại có những hạt giống rơi trong bụi gai. Ðây là những kẻ nghe lời Chúa, nhưng những lo lắng trần tục, bóp nghẹt lời Chúa, khiến không thể sinh hoa trái được. Còn những hạt giống gieo trong đất tốt: đó là những người nghe lời Chúa, biết giữ lấy và làm sinh lợi, hạt ba mươi, hạt sáu mươi và hạt một trăm”.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

CÓ HẠT SINH MỘT TRĂM!

“Người gieo giống ra đi gieo giống…” (Mc 4,3)

Suy niệm: Thiên Chúa gieo Lời của Ngài vào mọi thứ đất. Dù là chỗ đá sỏi, vệ đường, bụi gai hay là mảnh đất tốt, hễ chỗ nào có khoảng trống là Ngài lại gieo. Dường như Ngài cứ mặc tình gieo Lời một cách hào phóng, chẳng ngại phí phạm và cũng không hề quan tâm tới chất lượng đất hay sản lượng thu hoạch được. Thực ra, có đấy! Ngài có quan tâm đến sản lượng đấy! Hạt giống Lời Chúa tất nhiên là tốt rồi. Nhưng Lời có sinh hoa trái hay không và sinh nhiều hay ít là tuỳ theo chất lượng đất, tuỳ theo khâu dọn đất và chăm sóc. Có điều là, khâu dọn đất, chăm sóc – mảnh đất tâm hồn mình hay của tha nhân – thì Chúa lại giao cho chúng ta thực hiện. Mà ai lại không muốn hạt giống sẽ sinh lời gấp trăm? Sứ mạng truyền giáo không chỉ là gieo giống mà còn phải bắt đầu sớm hơn, từ công việc cải tạo đất, làm cho đất sẵn sàng đón nhận hạt giống.

Image may contain: 1 person

Mời Bạn phiên dịch những ẩn dụ trong dụ ngôn thành mệnh lệnh cụ thể cho những hoạt động truyền giáo của bạn: – nhổ cỏ, dọn gai góc sỏi đá phải chăng là sám hối, chừa bỏ tính hư nết xấu? – cày bừa phải chăng là rèn tập nhân đức, cởi mở tâm hồn để đón nhận ơn cứu độ?

Chia sẻ: Bạn có thể làm gì để anh em lương dân nghe biết về Đức Ki-tô và yêu mến Ngài nhiều hơn?

Sống Lời Chúa: Dâng các việc trong ngày, và cầu nguyện cho một người bạn lương dân, và khi tiếp xúc, bạn hãy cư xử bác ái với người đó và chia sẻ với họ cảm nghiệm đức tin của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con ước ao được đáp lại lòng mong mỏi của Chúa là đem Tin Mừng đến cho biết bao người đang khao khát mong chờ. Xin Chúa biến đổi con thành tông đồ của Chúa. 

gpcantho

ĐTC: Kitô hữu mà không có niềm vui thì chỉ là tù nhân của những nghi thức

Đừng xấu hổ khi bày tỏ niềm vui được gặp Chúa, đừng tách mình ra khỏi buổi lễ mà mọi người cử hành khi họ nhận thấy Thiên Chúa gần gũi với mình. Tin Mừng sẽ chỉ đến với mọi dân nước nếu chúng ta có những nhà truyền giáo tràn đầy sức sống và niềm vui. Niềm vui ấy cũng sẽ tiếp diễn trên “bàn cơm gia đình”. Niềm vui của việc trở thành Kitô hữu là điều Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh trong bài giảng hôm nay tại nhà nguyện thánh Marta. Suy tư của ngài khởi đi từ bài đọc thứ nhất trích sách Samuel, nói về việc vua David và dân Israel vui mừng hân hoan vì Hòm Bia Giao Ước trở lại Giêrusalem.

Lễ mừng của dân chúng vì Thiên Chúa ở gần họ

Đức Thánh Cha nhắc nhớ rằng Hòm Bia đã bị lấy mất, nên việc Hòm Bia trở lại thực sự là niềm vui lớn cho toàn dân. Dân chúng thấy rằng Chúa ở gần họ và vì thế, họ tổ chức lễ mừng. Và vua David dẫn đầu đoàn rước, dâng lễ toàn tiêu với một con bò và một con bê béo. Cùng với dân chúng, David đã reo hò, đã hát và nhảy múa hết sức mình.

Đó là một bữa tiệc, tiệc của niềm vui, vì dân chúng thấy Thiên Chúa ở cùng họ. Còn David thì sao? Ông nhảy múa. Ông nhảy trước mặt mọi người, ông thể hiện niềm vui không chút thẹn thùng; đó là niềm vui thiêng liêng của cuộc gặp gỡ với Chúa: Chúa đã trở lại với chúng ta, và điều này làm chúng ta rất vui mừng. David không nghĩ rằng mình là vua, rằng nhà vua phải tách khỏi dân chúng, phải giữ “sự uy nghiêm” của mình, phải giữ khoảng cách … David yêu mến Chúa, nhà vua rất vui vì việc rước Hòm bia trở về. Ông thể hiện niềm hạnh phúc này bằng việc nhảy múa và ca hát như tất cả mọi người. Niềm vui ấy cũng đến với chúng ta khi “chúng ta ở cùng Thiên Chúa”, có lẽ trong giáo xứ, trong các xóm làng, mọi người cũng tổ chức ăn mừng.

Và Đức Thánh Cha nói về một chương khác trong lịch sử Israel: khi cuốn sách luật được tìm thấy vào thời Nehemiah, “tất cả mọi người đã khóc vì vui sướng”, và họ còn tiếp tục ăn mừng tại nhà của mình nữa.

Khinh miệt sự vui mừng

Tiếp nối câu chuyện của David, Đức Thánh Cha nói về việc ông trở về nhà và gặp bà Mi-khan, một trong những người vợ của ông, và cũng là con gái của vua Saul. Nàng đã mắng ông với thái độ khinh bỉ: “anh có thấy xấu hổ khi nhảy nhót như một kẻ vô danh tiểu tốt, giống như một kẻ trong đám dân ấy không?”

Nói về cách hành xử này của Mi-khan, Đức Thánh Cha cho rằng:

Bà đã tỏ rõ sự khinh miệt đối với thứ “tôn giáo chân chính” và với sự bộc phát của niềm vui khi được ở cùng Thiên Chúa. Và David đã giải thích với bà rằng: Tôi vui mừng vì Hòm Bia Thiên Chúa đã trở về, và trước nhan Thiên Chúa, tôi sẽ vui đùa.” Và Kinh Thánh nói rằng bà Mi-khan không có con cho đến ngày bà qua đời. Thiên Chúa đã trừng phạt bà vì điều này. Một Kitô hữu không có niềm vui trong lòng, thì cũng chẳng có hoa trái hay kết quả gì.

Những nhà truyền giáo vui vẻ tiến về phía trước

Và Đức Thánh Cha giải thích thêm rằng lễ mừng ấy không chỉ được thể hiện về mặt tinh thần, mà còn phải trở nên dịp sẻ chia.

Sau khi chúc lành cho dân chúng, David đã “phân phát cho toàn dân, cho tất cả đám đông Israel, đàn ông cũng như đàn bà, mỗi người một cái bánh ngọt, một phần thịt và một cái bánh nho”, để mọi người ăn mừng tại nhà riêng của họ. Lời Thiên Chúa không xấu hổ về bữa tiệc ấy.

Nhưng Đức Thánh Cha cũng cảnh báo nguy cơ vui quá đà và tin rằng đó là tất cả. Ngài cũng nhắc nhớ rằng: trong Tông Huấn “Evangelii Nuntiandi”, Thánh giáo hoàng Phaolô VI cũng nói về điều này và mời gọi chúng ta hãy sống vui mừng. Trước khi kết thúc bài giảng, Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng:

Giáo hội sẽ không tiếp bước, Tin Mừng sẽ không tiến triển với những nhà truyền giáo buồn bã và cay đắng. Việc loan báo Tin Mừng chỉ vươn xa với những nhà truyền giáo vui tươi và đầy sức sống.

Và Đức Thánh Cha thúc giục mọi người:

Hãy sống niềm vui và hân hoan khi lãnh nhận Lời Chúa, hãy trở thành những Kitô hữu vui tươi, niềm vui giúp chúng ta tiến bước. Hãy biết vui mừng và đừng trở nên giống như Mi-khan, đừng trở nên những Kitô hữu hình thức, những Kitô hữu làm nô lệ cho những nghi thức.

Trần Đỉnh, SJ – Vatican News

28 tháng một 2020, 17:17