Những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên

No comments

Thứ Năm Lễ Thánh Vinh Sơn, Pt – 23/01/20

Bài Ðọc I: 1 Sm 18, 6-9; 19, 1-7 “Thân phụ tôi là Saolê định giết anh”.

Trích sách Samuel quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, sau khi hạ sát tên Philitinh, Ðavít trở về, các phụ nữ từ mọi thành phố Israel đều tuôn ra ca hát nhảy múa với đàn địch trống phách, vui vẻ đón vua Saolê. Các phụ nữ nhảy múa xướng hoạ rằng: “Saolê giết một ngàn, và Ðavít giết mười ngàn”. Saolê bực tức lắm, vì lời ca ấy làm phật lòng ông, ông nói: “Họ tặng Ðavít mười ngàn, còn Ta chỉ có một ngàn, như vậy y chỉ còn thiếu có ngai vàng”. Từ ngày đó trở đi, Saolê nhìn Ðavít với vẻ mặt căm tức. Saolê bàn với con ông là Gionathan và tất cả những cận thần của ông để sát hại Ðavít. Nhưng Gionathan con của Saolê rất thương mến Ðavít, nên tiết lộ cho Ðavít rằng: “Thân phụ tôi là Saolê tìm kế giết anh đấy”. Vì thế, tôi xin anh sáng mai nên thận trọng và tìm nơi kín đáo mà ẩn mình. Tôi sẽ ra đứng gần cha tôi ngoài đồng nơi anh ẩn trốn, tôi sẽ nói chuyện anh với cha tôi, tôi thấy thế nào, rồi sẽ báo cho anh biết”.

Image may contain: 3 people

Vậy Gionathan khen Ðavít với cha ông là Saolê, ông nói: “Tâu phụ vương, xin chớ hãm hại tôi tớ của phụ vương là Ðavít, vì anh không có lỗi gì đến phụ vương, và anh đã lập nhiều công trạng cho phụ vương: Anh đã liều mạng sống và hạ sát nhiều tên Philitinh; Chúa đã dùng anh mà giải thoát toàn dân Israel. Phụ vương đã mục kích và đã hân hoan, vậy tại sao phụ vương toan đổ máu người vô tội, khi định giết Ðavít là kẻ không có lỗi gì?” Saolê nghe Gionathan nói như vậy thì nguôi giận mà thề rằng: “Nhân danh Thiên Chúa hằng sống, nó sẽ không bị giết”. Gionathan gọi Ðavít và thuật lại cho anh nghe tất cả các lời ấy, rồi dẫn Ðavít đến trước Saolê, và anh hầu cận Saolê như trước. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 55, 2-3. 9-10ab. 10c-11. 12-13 Con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi. (c. 5b).

Xướng: 1) Ôi Thiên Chúa, xin thương con, vì người ta chà đạp con, người ta luôn luôn đấu tranh và áp bức con. Những kẻ thù ghét con chà đạp con luôn mọi lúc, vì có nhiều người chiến đấu phản hại con. – Ðáp.

2) Con đường lưu vong của con, Ngài đã biết, lệ sầu của con đã được chứa trong bầu da của Ngài, chúng há chẳng được ghi trong sổ sách của Ngài ư? Hễ bao giờ con kêu cầu Chúa, lúc đó quân thù con sẽ tháo lui. – Ðáp.

3) Con biết chắc điều này là Thiên Chúa phù trợ con. Nhờ ơn Thiên Chúa là Ðấng mà con ca tụng lời hứa, con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi, con người phàm kia làm chi hại được con. – Ðáp.

4) Ôi Thiên Chúa, con mắc nợ những điều con khấn cùng Ngài, con sẽ tiến Ngài lễ vật bằng lời ca tụng. Vì Ngài đã cứu mạng con thoát khỏi tử thần, và cứu chân con khỏi quỵ ngã, để con được tiến thân trước nhan Thiên Chúa, trong ánh thiều quang của cõi nhân sinh. – Ðáp.

Alleluia: Mt 4, 4b Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Image may contain: one or more people, ocean, outdoor and water

Phúc Âm: Mc 3, 7-12 “Các thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa”, nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ lui về bờ biển, đám đông từ Galilêa theo Người, và từ Giuđêa, Giêrusalem, Iđumê, bên kia sông Giođan, miền Tyrô và Siđon, nhiều kẻ đến cùng Người, khi nghe biết tất cả những việc Người đã làm. Vì đông dân chúng, nên Người bảo các môn đệ liệu cho Người một chiếc thuyền, kẻo họ chen lấn Người. Vì chưng, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, nên bất cứ ai mắc bệnh tật gì đều đến gần để động đến Người. Và những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa”, nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

HIỂU BIẾT CHÚA GIÊSU

Có một giai thoại về Trang Tử như sau:
Một hôm, Trang Tử cùng đệ tử đi chơi núi, một người thợ rừng hỏi: “Tại sao cây này không dùng được?”, Trang tử liền nói: “Cây này vì bất tài mà được sống lâu”.
Về đến nhà, nguời thợ bắt con chim không biết gáy để làm tiệc đãi khách. Hôm sau đệ tử hỏi Trang Tử: – Hôm qua, cái cây trên núi vì bất tài mà sống, con chim hồng vì bất tài mà chết; theo Thầy, Thầy xử trí thế nào?
Trang Tử cười và nói:
– Tài và bất tài đều là quấy cả. Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống.
Ðông Phương đề cao sự khôn ngoan ở đời; Tây Phương chịu ảnh hưởng Hy Lạp cũng dạy: con người lý tưởng là con người biết nhiều. Nhưng biết không chỉ là biết sự vật, mà là biết con người, và biết con người không chỉ là một nhận thức suông, mà thiết yếu là đi vào tri giao mật thiết.

Image may contain: 8 people, outdoor and water

Trong Tin Mừng hôm nay, dường như tác giả muốn đưa chúng ta vào một sự hiểu biết như thế. Thánh Marcô trình bày cho chúng ta nhiều phản ứng hay đúng hơn nhiều nhận thức khác nhau về con người Chúa Giêsu. Trước hết là đám đông từ các nơi tìm đến với Chúa Giêsu, họ nghe và chứng kiến nhiều phép lạ Ngài thực hiện. Nhưng trong nhận định của Marcô, đám đông chỉ tìm đến để được ăn no nê, để được chữa trị khỏi các bệnh tật, chứ không phải để hoán cải; đám đông chỉ thấy cái trước mắt là phép lạ, mà không đọc ra được ý nghĩa của phép lạ là dấu chỉ của Nước Trời mà Chúa Giêsu đã loan báo. Nói tắt, đám đông không biết gì về Chúa Giêsu, và đây là lý do tại sao Chúa Giêsu tỏ ra dè dặt đối với đám đông, Ngài thường lẩn tránh họ. Duy chỉ có ma quỷ biết Chúa Giêsu là ai, nhưng biết đối với ma quỷ không đồng nghĩa với tri giao, mà chỉ là thù hận.

Ðặt vào đúng văn mạch, thì Tin Mừng hôm nay muốn trình bày cho chúng ta nhiều thứ hiểu biết về Chúa Giêsu: ma quỷ biết Chúa Giêsu, nhưng biết trong thù hận; đám đông thì tìm đến với Ngài vì mục đích trục lợi; bà con thân thuộc của Ngài chỉ có về Ngài một sự hiểu biết hời hợt, thiếu chiều sâu; những người Biệt phái thì hoàn toàn mù tịt về con người Chúa Giêsu; chỉ có Nhóm Mười Hai về sau này mới có một hiểu biết chính xác về Ngài. Nhưng đối với Chúa Giêsu, biết Ngài không chỉ là một nhận thức của trí tuệ, mà là đi vào tri giao mật thiết với Ngài, đi theo Ngài, nên một với Ngài. Ðó là lý do tại sao sau khi Phêrô đại diện Nhóm Mười Hai tuyên xưng Ngài là Ðức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống, Ngài liền loan báo về cuộc Tử nạn của Ngài và mời gọi họ vác lấy Thập giá mỗi ngày và đi theo Ngài. Và đó chính là sự hiểu biết về Ngài mà Chúa Giêsu đang chờ đợi nơi mỗi Kitô hữu. Biết và tuyên xưng trên môi miệng mà thôi chưa đủ, biết Ngài thật sự là nên một với Ngài đến độ thốt lên như Thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”. Ước gì tâm tình và xác tín của Thánh Phaolô cũng thấm nhập và hướng dẫn con từng giây phút của cuộc sống.

VMS: Nguyễn Việt Nam.

ĐTC Phanxicô: Đón tiếp một người là thể hiện tình yêu Thiên Chúa dành cho họ

Từ sự hiếu khách dân đảo Malta dành cho thánh Phaolô và những người đồng hành cùng bị đắm tàu với ngài, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu có lòng hiếu khách với các anh chị em Kitô hữu thuộc các hệ phái khác, vì tất cả chúng ta đều là con cái Chúa, và đó là chứng tá về tình yêu Thiên Chúa. Đức Thánh Cha cũng mời gọi các Kitô hữu cùng nhau làm việc, đón tiếp những người di dân để cho họ thấy được họ quý giá đối với Thiên Chúa. Chúng ta đang ở trong tuần lễ cầu nguyện cho sự hiệp nhất các Kitô hữu nên Đức Thánh Cha Phanxicô đã dành bài giáo lý trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư 22/01 để nói về đề tài của Tuần lễ năm nay, đó là sự hiếu khách. 

Đề tài của Tuần lễ cầu nguyện cho hiệp nhất các Kitô hữu: lòng hiếu khách

Bài Giáo lý hôm nay cùng ý tưởng với Tuần lễ cầu nguyện cho hiệp nhất các Kitô hữu. Chủ đề của năm nay là lòng hiếu khách, được cộng đoàn Malta và Gozo triển khai, dựa trên đoạn sách Công vụ Tông đồ thuật lại sự hiếu khách của người dân trên đảo Malta dành cho thánh Phaolô và những người đồng hành với ngài, những người bị đắm tàu cùng với ngài. Đó chính là sự kiện mà tôi đã đề cập đến trong bài giáo lý cách đây hai tuần.

Vì vậy, chúng ta hãy bắt đầu từ kinh nghiệm bi thương của vụ đắm tàu đó. Con tàu mà thánh Phaolô đi trong cuộc hành trình bị trôi dạt theo sóng gió. Trong mười bốn ngày họ lênh đênh, trôi dạt trên biển và vì không thể nhìn thấy mặt trời hay các vì sao, những người trên tàu cảm thấy bị mất phương hướng, lạc lối. Bên dưới họ, biển gầm dữ dội, đập mạnh vào con tàu khiến họ sợ rằng nó sẽ bị vỡ toang dưới sức mạnh của các cơn sóng. Từ trên cao họ lại bị gió thổi và mưa quật. Sức mạnh của biển và giông bão cực kỳ mạnh mẽ và thờ ơ với số phận của những người đi biển: hơn 260 người!

Nhưng thánh Phaolô biết nó không phải như vậy. Đức tin nói với ngài rằng cuộc sống của ngài ở trong tay của Thiên Chúa, Đấng đã cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, và là Đấng đã gọi ngài, Phaolô, để đưa Tin Mừng đến tận cùng trái đất. Đức tin của thánh nhân cũng nói với ngài rằng Thiên Chúa, theo những gì Chúa Giêsu mặc khải, là một người Cha yêu thương. Do đó, thánh Phaolô, được truyền cảm hứng từ đức tin, hướng về những người bạn đồng hành của mình và tuyên bố với họ rằng Chúa sẽ không để cho một sợi tóc nào trên đầu họ bị rơi mất.

Lòng hiếu khách bộc phát truyền thông tình yêu Thiên Chúa

Lời tiên tri này trở thành sự thật khi con tàu mắc cạn trên bờ biển Malta và tất cả hành khách đều đến được vùng đất chắc chắn an toàn và sống sót. Và ở đó họ đã có một trải nghiệm mới. Trái ngược với bạo lực tàn khốc của biển cả trong giông bão, họ nhận được chứng tá về “sự nhân đạo hiếm thấy” của cư dân trên đảo. Những người này tỏ sự quan tâm đến nhu cầu của những người ngoại quốc như họ. Những người dân đốt lửa cho họ sưởi ấm, cung cấp cho họ nơi trú ẩn để tránh mưa và thức ăn. Ngay cả khi những người dân này chưa nhận được Tin mừng của Chúa Kitô, họ vẫn biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa bằng những hành động tử tế cụ thể. Trên thực tế, lòng hiếu khách bộc phát và cử chỉ quan tâm truyền đạt một điều gì đó về tình yêu của Chúa. Và lòng hiếu khách của người dân đảo Malta được đền đáp bằng những phép lạ chữa lành mà Chúa thực hiện thông qua thánh Phaolô ở trên đảo. Vì vậy, nếu người dân Malta là một dấu hiệu về sự Quan phòng của Thiên Chúa dành cho thánh Tông đồ, thì chính thánh nhân cũng là một nhân chứng của tình yêu thương xót của Chúa dành cho họ.

Lòng hiếu khách đại kết

Anh chị em thân mến, lòng hiếu khách rất quan trọng; đó là một đức tính đại kết rất quan trọng. Trước hết, điều đó có nghĩa là nhận ra rằng các Kitô hữu khác thực sự là anh chị em của chúng ta trong Chúa Kitô. Chúng ta là anh em. Ai đó sẽ nói với bạn: “Nhưng người đó là Tin Lành, Chính Thống …” Vâng, nhưng chúng ta là anh em trong Chúa Kitô. Đó không phải là một hành động quảng đại một chiều, bởi vì khi chúng ta tiếp đón các Kitô hữu khác, chúng ta chào đón họ như một món quà được trao cho chúng ta. Giống như người dân Malta – những người Malta tốt lành này – chúng ta được đền đáp, bởi vì chúng ta nhận được những gì Chúa Thánh Thần đã gieo trong anh chị em của chúng ta, và điều này cũng trở thành một món quà cho chúng ta, bởi vì Chúa Thánh Thần cũng gieo những ân sủng của Người ở khắp mọi nơi.

Đón tiếp một người là thể hiện tình yêu Thiên Chúa dành cho họ

Đón tiếp các Kitô hữu từ một truyền thống khác trước hết có nghĩa là thể hiện tình yêu của Chúa dành cho họ, bởi vì họ là con cái của Thiên Chúa – anh em của chúng ta – và cũng có nghĩa là chào đón những gì Thiên Chúa đã thực hiện trong cuộc sống của họ. Sự hiếu khách đại kết đòi hỏi sự sẵn lòng lắng nghe các Kitô hữu khác, chú ý đến những câu chuyện riêng về đức tin và lịch sử cộng đồng của họ, cộng đồng đức tin với truyền thống khác khác biệt với truyền thống của chúng ta. Sự hiếu khách đại kết liên quan đến mong muốn biết kinh nghiệm mà các Kitô hữu khác có về Thiên Chúa và mong muốn nhận được những ân sủng thiêng liêng xuất phát từ đó. Và đây là một ân sủng; khám phá điều này là một ân sủng. Ví dụ, tôi nghĩ về quá khứ, về miền đất của tôi. Khi một số nhà truyền giáo Tin Lành đến, một nhóm nhỏ người Công giáo đã đi đốt lều của họ. Điều này không phải là Kitô hữu. Chúng ta là anh em, chúng ta đều là anh em và chúng ta phải tỏ lòng hiếu khách với nhau.

Sự dửng dưng trước những cảnh đời đau khổ

Ngày nay, vùng biển mà thánh Phaolô và những người bạn đồng hành bị đắm tàu lại một lần nữa là một nơi nguy hiểm đối với cuộc sống của những người đi trên các chiếc thuyền khác. Những người đàn ông và phụ nữ di cư trên toàn thế giới phải đối mặt với những hành trình đầy rủi ro để thoát khỏi bạo lực, thoát khỏi chiến tranh, nghèo khổ. Như thánh Phaolô và các bạn đồng hành của ngài, họ cũng gặp phải sự thờ ơ, sự thù địch của sa mạc, sông, biển … Nhiều lần những thứ này không để họ có thể cập vào các bến cảng. Nhưng, thật không may, đôi khi họ còn gặp phải sự thù địch tồi tệ hơn nhiều từ con người. Họ bị khai thác bởi những tội phạm buôn người. Ngày nay! Họ bị coi như những con số và là mối đe dọa của một số chính quyền. Ngày nay! Đôi khi sự thiếu hiếu khách đẩy họ đi như một cơn sóng, đưa tới sự nghèo đói hoặc những nguy hiểm mà họ đang trốn chạy.

Kitô hữu: không dửng dưng trước những cảnh đời đau khổ

Chúng ta, các Kitô hữu, phải cùng nhau làm việc để tỏ cho những người di dân thấy tình yêu của Thiên Chúa được mặc khải qua Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta có thể và phải làm chứng rằng không chỉ có sự thù địch và dửng dưng, nhưng mỗi con người đều quý giá đối với Thiên Chúa và được Người yêu thương. Những chia cách đang tồn tại giữa chúng ta ngăn cản chúng ta là dấu chỉ trọn vẹn của tình yêu Thiên Chúa. Khi cùng nhau làm việc để sống sự hiếu khách đại kết, đặc biệt đối với những người có cuộc sống dễ tổn thương nhất, nó làm cho tất cả chúng ta, tất cả Kitô hữu – Tin Lành, Chính Thống, Công Giáo, trở thành những con người tốt hơn, các môn đệ tốt hơn và một dân Kitô giáo hiệp nhất hơn. Chúng ta sẽ gần với sự hiệp nhất, là ý muốn của Thiên Chúa dành cho chúng ta.

Hồng Thủy – Vatican

22 tháng một 2020, 11:48