Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu và đậu trên Người

No comments

CHÚA NHẬT, LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA – 12/01/20

Bài Ðọc I: Is 42, 1-4. 6-7 “Này là tôi tớ Ta, Ta hài lòng về người”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây là lời Chúa phán: “Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta chọn, Ta hài lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử chư dân. Người sẽ không lớn tiếng, không thiên vị ai; không ai nghe tiếng người ở công trường. Người không bẻ gẫy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Người trung thành đem lại lẽ công bình. Người sẽ không buồn phiền, không nao núng, chỉ lo đặt công lý trên địa cầu, vì trăm đảo mong đợi lề luật người.

Ta là Chúa, Ta đã gọi con trong công lý, đã cầm lấy tay con, đã gìn giữ con, đã đặt con thành giao ước của dân, và nên ánh sáng của chư dân, để con mở mắt cho người mù, đưa ra khỏi tù những người bị xiềng xích, đưa ra khỏi ngục những người ngồi trong tối tăm”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 28, 1a và 2. 3ac-4. 3b và 9b-1 Chúa sẽ chúc phúc cho dân Người trong cảnh thái bình. (c. 11b).

Xướng: 1) Các con cái Thiên Chúa hãy dâng kính Chúa, hãy dâng kính Chúa vinh quang xứng với danh Người; hãy mang lễ phục thánh để thờ lạy Chúa. – Ðáp.

2) Tiếng Chúa vang dội trên mặt nước, Chúa ngự trên muôn ngàn sóng nước. Tiếng Chúa phán ra trong uy quyền, tiếng Chúa phán ra trong oai vệ. – Ðáp.

3) Thiên Chúa oai nghiêm làm cho sấm sét nổ ran, và trong thánh đài của Chúa, mọi người kêu lên: Vinh quang! Chúa ngự trị trong cơn hồng thuỷ, và Chúa làm vua ngự trị tới muôn đời.Đ.

Bài Ðọc II: Cv 10, 34-38 “Chúa dùng Thánh Thần mà xức dầu tấn phong cho Người”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phêrô mở miệng nói rằng: “Quả thật, tôi nghiệm biết rằng Thiên Chúa không thiên tư tây vị, nhưng ở bất cứ xứ nào, ai kính sợ Người và thực hành sự công chính, đều được Người đón nhận. Thiên Chúa đã sai Lời Người đến cùng con cái Israel, loan tin bình an, nhờ Chúa Giêsu Kitô là Chúa muôn loài. Như anh em biết, điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan đã rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong cho Người. Người đi qua mọi nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở với Người”.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: x. Mc 9, 7 Alleluia, alleluia! – Các tầng trời mở ra, tiếng Chúa Cha tuyên phán: “Này là Con Ta yêu dấu, hãy nghe lời Người”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 3, 13-17 “Khi chịu phép rửa, Chúa Giêsu thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống trên mình Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu bỏ xứ Galilêa mà đến với Gioan ở sông Giođan, để ông làm phép rửa cho. Nhưng Gioan can Người rằng: “Chính tôi phải được Ngài rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi sao?” Chúa Giêsu liền đáp lại: “Không sao, vì chúng ta cần chu toàn bổn phận như thế”. Và bấy giờ ông Gioan chiều ý Người. Chúa Giêsu chịu phép rửa, rồi bước lên khỏi nước. Này đây các tầng trời mở ra, và Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu và đậu trên Người. Và ngay lúc ấy, có tiếng từ trời phán: “Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta”.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long
Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

SUY NIỆM

BÍ TÍCH CỬA NGÕ

Đức Giáo hoàng Piô XI đã nói với hàng ngàn thanh niên nhân ngày kỷ niệm rửa tội của ngài: “Ngày cha chịu phép rửa tội là ngày cao quý nhất của đời cha. Cũng như ngày các con chịu phép rửa tội là ngày cao quý nhất của đời các con”.

image.png

Hôm nay, Giáo Hội tưởng niệm biến cố Đức Giêsu đến sông Giođan để chịu phép rửa. Qua việc chịu dìm xuống nước, Đức Giêsu muốn mặc lấy thân phận yếu đuối của con người, Người là Thiên Chúa gánh tội trần gian.

Tưởng niệm biến cố này, Giáo Hội nhắc nhớ về ơn ích mà chúng ta nhận được nhờ Phép Rửa. Qua Phép Rửa mà Đức Giêsu đã thiết lập, Người cho chúng ta được dự phần vào cuộc khổ nạn và phục sinh của Người. Cùng với Người, chúng ta chiến đấu chống lại tội lỗi và sự dữ để được tham dự vào vinh quang phục sinh của Người. Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn nhớ và thực hành những điều Chúa truyền dạy. Đặc biệt, xin giúp chúng con luôn ý thức và năng đến với các bí tích tình yêu để múc lấy ân sủng Chúa đã ban. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Dù liệt toàn thân, cha Manuel João vẫn lạc quan và yêu quý sự sống

Cuộc sống thật đẹp, nhưng ngắn ngủi để biến tất cả những giấc mơ của chúng ta thành hiện thực. Tôi hoàn toàn bất động, nhưng tôi cảm thấy sự tràn đầy trong tâm trí và trái tim, tôi mơ về một nhận thức mà trước đây tôi không biết. Chiếc xe lăn này đã trở thành bục giảng tốt nhất đối với tôi. Đó là những lời của cha Manuel João, bị liệt toàn thân do chứng bệnh xơ cứng teo cơ.

Nhà truyền giáo trẻ nhiệt thành

Năm 2012 đánh dấu một bước ngoặt trong ơn gọi và sứ vụ của cha Manuel João, nhà truyền giáo dòng Comboniani. Cha Manuel sinh tại Penajoia, trên bờ sông Douro, phía bắc Bồ Đào Nha. Sau khi lãnh nhận thánh chức linh mục vào ngày 15/08/1978, cha Manuel sống những năm đầu đời linh mục trong cộng đoàn dòng Comboni ở Coimbra, phụ trách việc linh hoạt truyền giáo và ơn gọi cho các bạn trẻ. Năm 1985 cha được sai đến Togo, một nước ở miền Tây Phi châu; cha hoạt động truyền giáo tại đó đến năm 1993 và được gọi về Roma để cộng tác vào việc đào tạo những ứng viên trẻ của dòng Comboni. Năm 2002 cha trở lại Togo và được bầu làm giám tỉnh tỉnh dòng Comboni ở Togo, Ghana và Benin.

The Wider Image: From tool of war to photo op, Taiwanese repurpose old bunkers

Điều bất ngờ đã xảy đến

Vào cuối năm 2010 một điều bất ngờ đã xảy đến với cha như cha Manuel đã nói với các bạn của cha: “Ngày 28 tháng 12 tới đây tôi sẽ rời Togo và trở về châu Âu mà không biết điều gì đang chờ đợi tôi. Tôi được chẩn đoán đang mắc phải chứng bệnh xơ cứng teo cơ bên. Căn bệnh đang phát triển và sẽ đưa tôi đi cùng với nó và mời gọi tôi có một cái nhìn khác về cuộc sống. Khi thăm lại các nơi chốn và những con người, tâm trí tôi trở về quá khứ, nhớ lại lần đầu tiên khi tôi đến nơi truyền giáo, một nhà truyền giáo trẻ tràn đầy ước mơ và nhiệt huyết. 25 năm đã trôi qua! Khi đó, mọi sự đều mới mẻ đối với tôi và tôi đã lao vào cuộc thám hiểm này, với cả tâm hồn và thể xác. Những khó khăn thưở ban đầu, sự thích nghi với khí hậu, nỗ lực học ngôn ngữ và tập quán, sự dấn thân và thách thức của một nền văn hóa mới… không làm suy giảm lòng nhiệt thành của tôi. Hôm nay, nhiều điều đã đổi thay; châu Phi đã thay đổi và người dân, gương mặt của Giáo hội và các nhà truyền giáo … và cả tôi cũng đã thay đổi, như là một điều tự nhiên!”

Trở về quê nhà luôn là thời khắc đau buồn đối với một nhà truyền giáo

Căn bệnh đã đưa cha Manuel mãi mãi rời xa châu Phi. Đối với cha, sự xa cách này giống như một bước đi của chứng tá: “Thật là hài lòng vô cùng khi nhìn thấy những nhà truyền giáo trẻ khác đón nhận ngọn đuốc của lý tưởng truyền giáo, điều đã làm cho cuộc sống của chúng tôi sống động, thấy họ giờ đây sẵn sàng tiếp tục sứ vụ chung. Nhưng trở về quê nhà luôn là một thời khắc đau buồn đối với một nhà truyền giáo, người xem cứ điểm truyền giáo là quê hương của mình.”

Tôi gặp lại mình như một đứa bé tập đi

Tuy thế, cha Manuel xem việc buộc phải trở về châu Âu như một cơ hội mới và một khởi đầu mới. Cha giải thích với các bạn: “Tôi trở về cách an bình, tin tưởng rằng Chúa sẽ tiếp tục trung thành với lời Người đã hứa với tôi: Ta sẽ luôn ở với con, để mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của con! Do đó, tôi trở về, tin tưởng rằng điều tốt hơn vẫn đang đến! Như rượu mà Chúa Giêsu đã làm trong phép lạ tại tiệc cưới Cana! Tôi chấm dứt sứ vụ của tôi ở châu Phi bằng cách ngợi khên Chúa và đón nhận lời mời gọi tiếp tục bước đi của Người. Với bước đi không chắc chắn của mình, do bệnh tật, tôi thấy lại mình như một đứa bé tập đi. Người sẽ đưa tôi đến đâu trên con đường này tôi không biết… Nhưng tôi cảm thấy rằng Người mời gọi tôi tin tưởng, buông mình trong vòng tay của Người.”

Bỏ lại sự an toàn của tôi và lên đường cho sứ vụ

Cuộc hành trình được quyết định bởi căn bệnh đang phát triển và hạn chế các cử động, bắt đầu từ đôi chân. Cha Manuel được bổ nhiệm về Roma để tham dự vào nhóm điều phối chương trình thường huấn của dòng Comboni. Cha chống lại bệnh tật trước hết bằng cách di chuyển bằng nạng và sau đó bằng xe lăn, vượt qua các tiên lượng của các bác sĩ. Nhưng vào năm 2016, cha phải rời Roma để chuyển đến một cộng đoàn ở tỉnh Verona của Ý, nơi mà như cha nói: “Tôi có thể được chăm sóc tốt hơn vì bạn đồng hành không rời của tôi, chứng bệnh xơ cứng teo cơ bên, không rời bỏ tôi.” Cha đi đến Verona “để đáp lại một lời mời gọi khác của Thiên Chúa: bỏ lại sự an toàn của tôi và lên đường cho sứ vụ, thêm một lần nữa. Đó là sứ vụ áp chót, bởi vì sứ vụ cuối cùng sẽ được trao cho chúng ta ở trên Thiên đàng. Tôi sẵn sàng sống sứ vụ với sự dấn thân và quảng đại của những người thợ vào giờ cuối cùng trong dụ ngôn của Tin Mừng.” Và cha bảo đảm với các bạn: “Tôi không lên đường một mình, tôi mang anh em trong tim của mình. Tôi cám ơn tình bạn và lời cầu nguyện của anh em đã giúp cho tôi có được phép lạ của sự bình an và niềm vui đồng hành với tôi trong bệnh tật.”

Tôi ca ngợi Chúa mỗi ngày vì món quà sự sống

Năm 2018, một bước ngoặt xảy đến trên hành trình bệnh tật của cha Manuel. Cha gặp vấn đề về hô hấp và phải nằm bệnh viện 4 tuần. Hiện nay cha phải dùng máy trợ giúp và gặp khó khăn là khó diễn tả cho người khác hiểu cha. Tuy thế, cha nói: “Dù sao, tôi vẫn có tâm trạng tốt và mặc dù có những khó khăn và những sự kiện bất ngờ của căn bệnh này, tôi vẫn ổn. Tôi cảm thấy bình yên, một món quà mà Chúa ban cho tôi nhờ các bạn. Đúng là tôi thấy mình ngày càng bị giới hạn trong cơ thể, bây giờ thực tế là tôi đã bị liệt, nhưng tôi không thiếu nụ cười và sự sẵn sàng, và tôi ca ngợi Chúa mỗi ngày vì món quà sự sống. Không thể sử dụng ngón tay của mình để viết, hoặc giọng nói của tôi để ra lệnh, tôi đã phải học cách sử dụng con trỏ bằng mắt; tôi đang viết cho các bạn … bằng đôi mắt! Đó là điều tuyệt vời của công nghệ

Hồng Thủy – Vatican

11 tháng một 2020, 13:04

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.