Bà nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel

No comments

30/12/2019 Thứ Hai Ngày VI Tuần Bát Nhật Giáng Sinh

BÀI ĐỌC I: 1 Ga 2, 12-17 “Ai làm theo ý Thiên Chúa, thì tồn tại muôn đời”.

Image may contain: 6 people, people standing

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Hỡi các con, ta viết cho các con, vì tội lỗi các con được tha vì danh Người. Hỡi các phụ huynh, ta viết cho các con, vì các con đã nhận biết Đấng vẫn có từ ban đầu. Hỡi các thiếu niên, ta viết cho các con, vì các con đã chiến thắng quỷ dữ. Hỡi các trẻ nhỏ, ta viết cho các con, vì các con đã nhận biết Chúa Cha. Hỡi các thanh niên, ta viết cho các con, vì các con dũng cảm, và lời Thiên Chúa vẫn ở trong các con, và các con đã chiến thắng quỷ dữ.

Các con đừng yêu mến thế gian và những điều thuộc về thế gian. Nếu ai yêu mến thế gian thì lòng mến của Chúa Cha không có trong kẻ ấy. Vì mọi sự ở trong thế gian là đam mê của xác thịt, đam mê của con mắt, và kiêu căng vì của cải, những điều đó không phải bởi Chúa Cha, nhưng bởi thế gian mà ra. Và thế gian qua đi với đam mê của nó. Còn ai thực hiện thánh ý Thiên Chúa, thì tồn tại muôn đời. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 95, 7-8a. 8b-9. 10 Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan!(c. 11a).

1) Hãy kính tặng Thiên Chúa, hỡi người chư dân bá tánh, hãy kính tặng Thiên Chúa quyền thế với vinh quang; hãy kính tặng Thiên Chúa vinh quang xứng với danh Người.

2) Hãy mang lễ vật, tiến vào hành lang nhà Chúa, mặc lễ phục, thờ lạy Thiên Chúa. Toàn thể địa cầu, hãy run sợ trước thiên nhan.

3) Hãy công bố giữa chư dân rằng: Thiên Chúa ngự trị. Người dựng vững địa cầu cho nó khỏi lung lay, Người cai quản chư dân theo đường đoan chính.

ALLELUIA: Alleluia, alleluia! – Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã dùng các tiên tri mà phán dạy cha ông, nhưng đến thời sau hết, tức là trong những ngày này, Người đã phán dạy chúng ta nơi người Con.

PHÚC ÂM: Lc 2, 36-40 “Bà đã nói về Người với tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, có bà tiên tri Anna, con ông Phanuel, thuộc chi họ Asê, đã cao niên. Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm. Rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa. Chính giờ ấy, bà cũng đến, bà liền chúc tụng Chúa, và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel. Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người. Đó là lời Chúa.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng
Lm Giuse Trần Đình Long

LÀ MỘT TRẺ NHƯ GIÊSU

“Hài Nhi, ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.” (Lc 2,40)

image.png

Suy niệm: Các chuyên viên dinh dưỡng cảnh báo tình trạng trẻ em bị béo phì tăng nhanh tại các thành phố lớn như tại Sài Gòn tỷ lệ trẻ béo phì là 50%, nội thành Hà Nội là 41%. Đang khi ấy, trẻ lại thiếu trưởng thành về phương diện tâm lý do được cha mẹ quá nuông chiều. Rồi chắc chắn, có thể được đầu tư quá nhiều thời gian cho học văn hoá, mà thiếu sự quan tâm đến việc học giáo lý cũng như cho các kỹ năng cần thiết khác. Các bậc cha mẹ đâu biết mình đang tạo ra những trẻ thiếu quân bình, dễ bị thương tổn, nhất là có nguy cơ đánh mất niềm tin vào Chúa. Qua hình tượng trẻ Giê-su, Tin Mừng hôm nay gợi ý cho ta bốn phương diện cần thiết trong quá trình dưỡng dục một trẻ em: nuôi dưỡng sức khoẻ thể lý, trưởng thành nhân cách, phát triển trí tuệ, và lớn lên trong ân sủng Chúa.

Mời Bạn“Bạn trưởng thành khi thế giới của bạn mở ra và bạn nhận thức rằng mình không phải là trung tâm của thế giới ấy” (M. Croan). Có những người lớn lên, già đi, nhưng không trưởng thành, vì họ chỉ loay hoay, quanh quẩn với thế giới, cuộc sống, sở thích, dự tính riêng của mình. Bạn thì sao?

Sống Lời Chúa: Nếu là phụ huynh, tôi quan tâm đầu tư cả bốn phương diện trên đây khi dưỡng dục con cái. Nếu là con cái, tôi tập hướng đến thiện ích của người thân, người lân cận, thay vì chỉ chăm chăm lo cho bản thân mình.

Cầu nguyệnLạy Chúa Giêsu, con chiêm ngắm Chúa lớn lên cách hài hoà thời thơ ấu với mọi phương diện của con người. Con ước mong các trẻ Việt Nam hôm nay cũng được cha mẹ ý thức nuôi nấng dưỡng dục như vậy. Amen.

Legio Mariae ĐBĐM

Số 168: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of December 30, 2019

ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN

“Anh em ĐỪNG xét đoán, để KHÔNG bị Thiên Chúa xét đoán” (Mt 7:1)

Sáng nay, ngày sau lễ Giáng Sinh, học trò đi dâng lễ tại tu viện các sơ dòng kín. Đường phố khá vắng vẻ, không như thường lệ, lái xe từ nhà dòng học trò tới tu viện của các sơ chừng hơn năm phút đã tới, thông thường phải mất trên mười phút. 

Trời lạnh, tuyết rơi lác đác! 

Dòng kín đúng là kín thật! Trước tiên, phải đẩy cánh cổng sắt mở ra để đi vào (1), rồi phải đẩy cánh cửa nữa để vào được hành lang của tu viện (2), khi đã vào được hành lang tu viện vẫn chưa xong, phải bấm nút chuông và đợi tiếng rẹc rẹc hồi báo thì biết cánh cửa đã được mở khóa, mới vặn nắm cửa để đi vào (3). Chưa hết, đi qua khu phòng ngoài gọi là những phòng nửa kín nửa hở: nơi dành cho những giáo dân tình nguyện giúp những việc nhận thư từ, phòng bán những sản phẩm của dòng kín, nơi tiếp nhận thông tin của khách viếng thăm để báo cho các sơ…(4), mới đi vào đến được cửa nhà nguyện, phòng mặc áo lễ (5). Khi đi đến khu nửa kín nửa hở (số 4), học trò thấy một người ngồi trên ghế ngủ say li bì đến nỗi các tiếng chuông reng lên để mở cửa cho học trò vào tu viện mà bà cũng không hay biết. Bà ngủ say thật! (xem hình ở bên, hình này học trò chụp bà).

Image may contain: 2 people

Nhìn thấy cảnh tượng bà ngủ ngon như thế, học trò nghĩ bà là người vô gia cư (homeless) đã được các sơ cho vào đây trú chân để không bị ướt lạnh giữa lúc tuyết rơi. Khi chuẩn bị lễ, thấy một sơ ra dẫn bà vào vị trí để có thể tham dự thánh lễ. Suốt thánh lễ, nhìn bộ dạng, cách đứng của bà, học trò không có chút thiện cảm nào với bà. Trong lúc giảng lễ, dĩ nhiên, lễ ngày thường học trò chỉ giảng dăm ba phút. Vậy mà bà ngồi rũ rượi, mắt nhắm nghiền, dường như không quan tâm, chú ý tới bài giảng. Học trò càng mất cảm tình hơn nữa về bà. Dường như cách ngồi ngủ gục của bà đang “biểu tình” đối với những người sử dụng tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ, nên bà không kiên nhẫn đủ chăng? Hay người vô gia cư đi lễ để nhận được sự quan tâm của những người khác khi muốn ám chỉ rằng tôi cũng là người có đạo?

Sau thánh lễ, lúc học trò đang thay áo lễ, bà tiến đến nói: tiếng Anh cha khá lắm (người ta thường khen bất cứ ai nói tiếng Anh không phải tiếng bản địa như thế). Bài giảng của cha ngắn gọn, rõ ràng, và làm tôi suy nghĩ về lối sống tôi đang chọn lựa.

Rồi bà kể: nhìn tôi ăn mặc, đi đứng nhiều người hay xem thường tôi lắm. Như bài giảng của cha đã đề cập thời nay người ta chú trọng tới hình thức bề ngoài (appearance), như những gói quà được tặng trong mùa Giáng Sinh nhiều khi được bọc bên ngoài rất đẹp, nhưng bên trong không có nhiều giá trị, thậm chí là không có nội dung (hộp đựng quà giả). Tuy nhiên nếu cả bề ngoài đẹp và bên trong có giá trị thì càng tốt. Nếu không được thì cố gắng bên trong sao cho có giá trị. Tôi mới về hưu sau 40 năm làm giáo sư dạy luật tại đại học Harvard (trường đại học danh tiếng nhất trên thế giới), tôi có văn phòng luật riêng, tôi từng làm chủ tịch phong trào dấn thân đòi bình quyền cho người nữ… Ngày Chúa Nhật nào tôi cũng đi lễ ở các sơ dòng kín này và cung cấp những thứ cần thiết cho các sơ trong suốt một tuần… Nhưng hôm nay, nằm trong Bát Nhật Giáng Sinh nên tôi cố gắng đi lễ, mặc dầu hơi sớm so với độ tuổi của tôi. Tôi đến sớm nên ngồi ở phòng khách…rồi ngủ thiếp đi.

Khi nghe bà kể về bà, lòng tôi cảm thấy xấu hổ, nhồn nhột. Bà đúng là “hộp quà” được gói không đẹp, nếu không muốn nói là gói thô kệch và xấu xí ở bên ngoài, nhưng bên trong lại chứa đựng một giá trị lớn lao. 

Vẫn biết rằng: 

Cái mà GIẢ TẠO nhất là HÌNH ẢNH. 

Cái dễ bị ĐÁNH LỪA nhất là ĐÔI MẮT. 

Cái dễ bị SAI LẦM nhất là ĐÔI TAI. 

Tuy nhiên, hình như cái thói quen VỘI xét đoán bề ngoài vẫn là cái gì đó khó bỏ. Chúa Giêsu đã bảo: “Anh em ĐỪNG xét đoán, để KHÔNG bị Thiên Chúa xét đoán” (Mt 7:1) nhưng sao khó quá!

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Bạn có kinh nghiệm nào về việc xét đoán sai cho một ai trong đời chưa? Và sau đó làm bạn cảm thấy hối hận, tiếc nuối về sự xét đoán đó? Bạn có đề ra cho mình cách thức nào để bớt VỘI xét đoán người khác chưa? Bạn đã bắt đầu tập phương pháp đó chưa? Hay chỉ ra phương pháp mà không áp dụng? Ta có tập mở ra, nói chuyện với những người mà bạn xét đoán tiêu cực về họ không?

@ [Về TÁC QUYỀN: Với ý thức: “anh em đã được lãnh nhận nhưng không thì hãy trao ban nhưng không” (Mt 10: 8). Quý vị được TỰ DO (free) CHIA SẺ (share), SAO CHÉP (copy) những bài THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN của Linh Mục Quảng Trần, C.Ss.R., NHƯNG Trừ Trường Hợp LIÊN QUAN TỚI TIỀN, KINH DOANH và cắt xén bài viết PHẢI được sự đồng ý của tác giả.]

* Tuân phục là con đường an toàn, là cuộc hành trình của người ngủ. Tuân phục là mồ chôn ý chí nhưng là sự phục sinh của thân phận hèn mọn. (Thánh Gioan Climacus)