Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái và tiến sĩ luật

Thứ Tư, Tuần 28 Thường Niên, Năm 1 – 16/10/19

Bài Ðọc I: Rm 2, 1-11 “Người sẽ trả lại cho ai nấy theo công việc họ đã làm, trước là những người Do-thái, sau là những người Hy-lạp”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Hỡi con người kia, hễ ngươi xét đoán, thì ngươi không thể chữa mình được đâu. Vì ngươi xét đoán kẻ khác thế nào, thì ngươi tự lên án mình như vậy: bởi lẽ ngươi cũng phạm điều ngươi lên án. Chúng ta đều biết Thiên Chúa căn cứ theo chân lý mà xét đoán những kẻ hành động như thế. Hỡi con người kia, ngươi xét đoán những kẻ hành động thể ấy, mà chính mình ngươi cũng làm, ngươi nghĩ rằng: ngươi thoát khỏi án phạt của Thiên Chúa được sao? Hay là ngươi khinh thị lòng nhân hậu, nhẫn nại và khoan dung của Người? Ngươi chẳng biết rằng lòng nhân lành của Thiên Chúa phải thối thúc ngươi hối cải sao?

Image may contain: 4 people, people standing and text

Thật bởi lòng ngươi chai đá, không chịu hối cải, ngươi chỉ tích trữ cho mình cơn thịnh nộ trong ngày thịnh nộ, ngày sẽ tỏ ra thẩm phán công bình của Thiên Chúa, Ðấng sẽ trả lại cho ai nấy tuỳ theo công việc họ đã làm, vì hễ những ai bền đỗ làm lành, tìm kiếm vinh quang, danh dự và ơn bất tử, thì sẽ được sống đời đời; còn những ai ương ngạnh, không vâng phục chân lý, mà lại tin theo sự gian ác, thì sẽ gặp cơn thịnh nộ và giận dữ. Hễ kẻ nào làm sự dữ, thì mắc phải gian nan phiền muộn, trước là những người Do-thái, sau là những người Hy-lạp: vì Thiên Chúa không thiên tư tây vị ai cả.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 61, 2-3. 6-7. 9 Lạy Chúa, Chúa sẽ trả công mỗi người theo như việc họ làm. (c. 13b).

Xướng: 1) Duy nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi được an vui; do chính mình Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. – Ðáp.

2) Nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi ơi, hãy an vui, vì do Người, tôi được điều tôi trông đợi. Phải, chính Chúa là Ðá tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. – Ðáp.

3) Hỡi dân tộc, hãy trông cậy Người luôn mọi lúc, hãy đổ giốc niềm tâm sự trước nhan Người, vì Thiên Chúa là nơi ta nương náu. -Đ.

Alleluia: Mt 4, 4b Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 11, 42-46 “Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái, và khốn cho các ngươi, hỡi những tiến sĩ luật”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa phán rằng: “Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái! Vì các ngươi nộp thuế thập phân, bạc hà, vân hương, và các thứ rau, mà lại bỏ qua đức công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa: Phải thi hành những điều này, và không được bỏ những điều kia. Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái! Vì các ngươi ưa thích ngồi ghế nhất trong các hội đường, và ưa thích được chào hỏi ngoài phố chợ. Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống những mồ mả không rõ rệt, người ta bước đi ở trên mà không hay biết!” Có một tiến sĩ luật trả lời Người rằng: “Thưa Thầy, Thầy nói như thế là Thầy sỉ nhục cả chúng tôi nữa”. Người đáp lại rằng: “Hỡi những tiến sĩ luật, khốn cho các ngươi nữa! Vì các ngươi chất lên người ta những gánh nặng không thể vác được, mà chính các ngươi dù một ngón tay cũng không động tới”.

SUY NIỆM

ĐƯỢC NỂ TRỌNG

Khi được hỏi về ước mơ đời mình, một cậu bé thiếu nhi Thánh thể giơ tay trả lời: “Con sẽ làm Tổng thống, vì ông ấy đi đâu cũng được người ta cúi chào, được ăn ngon, đi xe đẹp và có nhiều người theo.”

Image may contain: one or more people and text

Ai trong cuộc đời cũng muốn được người khác tôn trọng, kính nể. Các Pharisêu, Kinh sư và Luật sĩ trong Tin Mừng hôm nay cũng vậy, họ muốn được chào hỏi nơi công cộng. Tuy nhiên, họ không phải là những người thật sự lành thánh. Họ chỉ là những kẻ chuyên đóng kịch, đạo đức giả, cố tỏ ra vẻ thượng đẳng về tôn giáo, để mọi người phải nể trọng và nghe theo mà thôi. Ước muốn được người khác nể trọng chỉ trở nên chính đáng khi chúng ta sống ngay chính, sống đúng với những gì mình rao truyền chứ không chỉ là lối đạo đức giả, ngôn hành bất nhất. Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con trở nên những nhân chứng thật của tình yêu Chúa, chứ không phải chỉ là những kẻ nói suông. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

Lm Giuse Trần Đình Long

Phép lạ ngoạn mục dẫn đến án tuyên thánh cho ĐHY Newman qua lời kể của chính người được ơn

Sáng Chúa Nhật vừa qua, 13 tháng 10, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tuyên phong Chân Phước Hồng Y John Newman là thánh và ngài sẽ được kêu cầu như thế bởi các tín hữu. Trong chương trình này Như Ý xin hân hạnh giới thiệu với quý vị và anh chị em phép lạ ngoạn mục của Thánh Henry Newman đã dẫn đến quyết định tuyên thánh này.

Phép lạ này liên quan đến một phụ nữ trẻ tốt nghiệp Đại Học Luật Khoa tại Chicago. Năm 2013, cô rơi vào một tình cảnh đáng âu lo khi bác sĩ báo cho cô biết cái thai của cô có vấn đề rất nghiêm trọng đến tính mạng. Cô Melissa Villalobos, 42 tuổi, cư ngụ tại Chicago, là người đã nhận được phép lạ này đã kể lại câu chuyện này như sau.

Câu chuyện xảy ra khi tôi mang thai vào cuối tháng 4 năm 2013, và tôi bắt đầu bị chảy máu trong thai kỳ vào khoảng tháng Năm. Trước tiên và dĩ nhiên tôi coi đó là một dấu hiệu xấu nên tôi đã đi khám bác sĩ và bác sĩ đã siêu âm và phát hiện ra rằng nhau thai đã bị tách ra một phần từ thành tử cung và nó đã bị rách. Vì thế, có một lỗ lớn khiến máu thoát ra ngoài. Đáng lẽ, nó phải ở lại trong nhau thai và nuôi dưỡng con tôi. Một tin xấu là không có cách nào để khắc phục điều này bởi vì bạn không thể phẫu thuật trong thời gian thai kỳ và em bé còn quá nhỏ để loại bỏ bất kỳ phần nào ở tử cung và cũng không thể đưa em bé ra vì em bé không thể sống sót nếu chúng tôi phải đưa bé ra ngoài. Thêm vào đó không có thuốc nào có thể uống để điều trị. Vì thế đó là một tình huống tuyệt vọng theo nghĩa là không có gì chúng ta có thể làm để sửa chữa vấn đề. Tôi được chẩn đoán sẽ sinh cháu bé vào tháng Giêng, mà lúc ấy chỉ mới là tháng Năm, vì vậy tôi đã tự hỏi làm sao tôi có để vượt qua được phần còn lại của thai kỳ.

Lễ phong thánh cho ĐHY Newman và 4 vị khác

Vào ngày 10 tháng Năm, hôm đó là ngày thứ Sáu, tình trạng chảy máu trở nên tồi tệ hơn rất nhiều và tôi đã được hướng dẫn để đi đến phòng cấp cứu nếu nó trở nên quá tệ. Nếu không đi tôi có thể chết vì mất máu. Vì thế, ngày hôm đó tôi đã đi đến phòng cấp cứu và tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng nhịp đập của Gemma vẫn còn tích tắc trong tôi vì tôi e rằng việc chảy máu có thể khiến tôi mất đi Gemma. Đó là những tin tức tốt lành trong lần khám bệnh đó nhưng tin xấu là tôi rơi vào tình chảy máu rất nghiêm trọng và một lần nữa chúng ta không thể làm bất cứ điều gì để khắc phục.

Bác sĩ của tôi đã gọi cho tôi qua điện thoại di động, và với một giọng nói rất nặng nề ông ta nói với tôi rằng điều duy nhất tôi có thể làm là nghỉ ngơi nghiêm nhặt trên giường, tuyệt đối không thể rời khỏi giường. Nếu tôi di chuyển, tôi có khả năng bị sảy thai. Theo dự đoán của ông, em bé có thể sống sót và nhiều khả năng cháu sẽ sinh non. Trong những ngày chập chùng những nỗi buồn và đau đớn này, những đứa con của tôi đã giúp tôi rất nhiều. Chúng không biết chuyện gì xảy ra với tôi, hai vợ chồng tôi không muốn làm chúng sợ, nhưng dù thế nào chúng cũng biết tôi không được khỏe. Tôi nhớ đã nhận được một cú gọi từ cô y tá ở văn phòng bác sĩ. Cô ấy muốn chắc chắn rằng tôi nằm trên giường và không ra khỏi giường và tôi nhớ khi tôi đang nói chuyện điện thoại với cô ấy, tôi thấy bốn đứa con của tôi chạy quanh trong nhà, và nghĩ rằng nếu cô ấy có thể nhìn thấy cảnh này thì cô biết tôi khó lòng tuân theo lời dặn của cô. Tôi cũng không nói với cô rằng chồng tôi sẽ phải ra đi vì công việc bắt buộc vào sáng thứ Tư cho đến thứ Sáu. Trong hai ngày đó tôi không biết làm thế nào tôi sẽ vượt qua điều này. Đêm trước khi anh ấy đi, chúng tôi đã nói chuyện với nhau và anh ấy hỏi tôi: “Em có muốn anh đánh thức em dậy vào buổi sáng trước khi anh đi không vì anh cần phải đi thật sớm.”

Ý thức được tình trạng của mình, tôi trả lời là khi đi nếu thấy tôi đang ngủ thì đừng đánh thức tôi dậy. Vì thế, khi tôi thức giấc vào sáng thứ Tư 15 tháng 5 thì anh ấy đã ra khỏi nhà. Khi tôi tỉnh giấc, tôi kinh hoàng nhận ra mình đang nằm trên một vũng máu rất đáng sợ bởi vì bác sĩ đã bảo tôi phải nghỉ ngơi nghiêm ngặt trên giường nhưng tôi đã không tuân thủ những lời dặn dò này. Tôi lo không biết còn chảy máu đến mức nào. Và trong tình cảnh này, tôi không biết phải làm sao khi chồng tôi đã ở trên máy bay.

Tôi nghĩ điều tôi cần làm trước tiên là chuẩn bị cho bọn trẻ ăn sáng và bảo vệ cho chúng được an toàn và ăn uống đầy đủ. Trước khi tôi đương đầu với tình huống này, tốt nhất là có thể sắp đặt để bọn trẻ giúp đỡ nhau và ngồi vào chỗ của chúng. Sau đó, tôi nói với chúng rằng tôi cần lên tầng trên, xin đừng rời khỏi chỗ ngồi. Tôi rất lo lắng nếu chúng chạy nhảy và bị thương thì tôi không thể giúp chúng. Vào lúc này tôi không thể nâng một đứa trẻ lên. Tất nhiên, một người mẹ phải nâng một đứa trẻ dậy, bất kể điều gì, nhưng ngay lúc đó tôi sẽ làm tổn thương đứa con chưa chào đời của tôi và bản thân tôi. Tôi không muốn đứa nào bị thương, tôi cũng không muốn bất cứ đứa nào lẻn lên trên tầng trên và thấy tôi chảy máu quá nhiều. Tôi không muốn làm chúng sợ. Vì vậy, tôi năn nỉ chúng đừng đứng dậy ra khỏi chỗ ngồi ngay cả khi đã ăn sáng xong.

Chân dung ĐHY Newman

Tôi để chúng ngồi đó và đi vào phòng ngủ và vào phòng tắm của tôi và tôi đóng cả hai lần cửa vì không muốn chúng lên lầu và cũng không muốn chúng có thể lẻn vào phòng tôi và nhìn thấy một vũng máu khi tôi đang trong phòng tắm. Nhưng khi bước vào phòng tắm thì tôi lâm vào tình trạng kiệt sức và bây giờ máu chảy thậm chí còn tồi tệ hơn khi tôi đến phòng cấp cứu vào ngày thứ Sáu tuần trước. Tôi quỵ xuống nằm trên sàn nhà và tôi nghĩ tôi cần phải gọi 911 ngay bây giờ nếu không tôi có thể chết. Tôi nhận ra khi tôi đang nằm trên sàn nhà trong phòng tắm tôi không có điện thoại di động bên mình. Tôi không thể tin được là tôi không có nó bên mình trong lúc nguy hiểm này và lúc đó tôi không biết tôi đã để nó ở đâu. Tôi nghĩ có lẽ tôi cần phải hét lên để bọn trẻ đi lên tầng trên giúp tôi lấy điện thoại, nhưng tôi nhận ra rằng trước đó tôi đã đóng kín cả hai cánh cửa đó rồi. Tôi có hét lên thì chúng cũng chẳng nghe và bất cứ sự gắng sức nào có lẽ sẽ còn làm chảy máu nhiều hơn. Điều tôi lo nhất vào thời điểm đó là tôi không biết liệu nhau thai có bị đứt như một sợi chỉ không, vì vậy tôi nghĩ an toàn hơn hết là tôi đừng hét lên.

Tóm lại, tình cảnh tôi lúc đó là tôi không có điện thoại và tôi không thể hét lên và tôi nghĩ chắc chắn tôi vắng mặt lâu như thế có lẽ một trong những đứa trẻ sẽ lang thang lên lầu để xem chuyện gì xảy ra nhưng tầng dưới hoàn toàn im lặng. Tôi muốn nói là nó hoàn toàn im lặng không thể nghe thấy bất cứ tiếng động nào. Lúc ấy, tôi thậm chí còn lo lắng hơn nữa vì sợ chúng đã ra khỏi nhà hay chúng bị thương vì làm cái gì đó. Nhưng tôi cũng không thể kiểm tra vì trong lúc này tôi đang mất nhiều máu. Tôi không biết tôi còn bao nhiêu thời gian nữa nhưng tôi tưởng tượng mình còn rất ít thời gian nếu cứ tiếp tục bị chảy máu với tốc độ này. Trong lúc hoảng loạn tôi nói: “Xin Đức Hồng Y Newman cứu con, xin làm cho máu ngừng chảy.” Tôi mới xong thì nó dừng lại ngay lập tức. Nó chảy rất nhanh nhưng đã dừng lại một cách đột ngột. Tôi thấy khoẻ hẳn trong người đến mức có thể đứng dậy và tôi nhìn xung quanh và tôi nói “Hồng Y Newman ơi có phải ngài đã làm ngừng chảy máu không?” Tôi biết ngài đã làm nhưng đó là những gì tôi nói đầy bỡ ngỡ. Ngay sau đó, tôi ngửi thấy mùi hoa hồng tràn ngập không khí phòng tắm và tôi hít vào thật sâu. Tôi nói lời cảm ơn Đức Hồng Y Newman và tôi nghĩ rằng tôi phải kiểm tra các con tôi nên tôi bước xuống cầu thang, tôi mở cả hai cánh cửa và tôi chạy xuống cầu thang vì tôi biết Hồng Y Newman đã chữa khỏi cho tôi và tôi biết tôi vẫn ổn và Gemma vẫn ổn. Tôi đi vào bếp và tôi thấy bốn đứa con tôi vẫn ngồi yên ở bàn, tất cả chúng tôi đều ổn.

Tôi đã có một cuộc hẹn với bác sĩ vào lúc 3 giờ. Khi tôi đến nơi, các bác sĩ đã siêu âm nhiều lần mặt họ lộ vẻ ngạc nhiên. Điều đầu tiên bác sĩ nói với tôi là em bé trông hoàn hảo về mọi phương diện và ông rất vui cũng như rất kinh ngạc không biết điều gì đã xảy ra.

Hồng Y Newman đã chữa lành mọi thứ, Gemma sinh thiếu tháng lẽ ra phải nhỏ nhưng cháu được 8 cân rưỡi là một trọng lượng rất khỏe mạnh hơn trung bình khi được hạ sinh vào ngày 27 tháng 12. Tôi tràn ngập niềm vui và lòng biết ơn và tôi không thể tin rằng chính tôi đã nhận được phép lạ nhờ lời cầu bầu của ngài. Bạn biết từ khi Đức Hồng Y Newman qua đời vào năm 1890 đến nay đã gần 130 năm sau và tôi mừng được là một phần trong tiến trình phong thánh cho ngài.

Tôi nhớ lại một vài điều ngài đã viết: Chúa đã tạo ra tôi để thực hiện một số sứ vụ nhất định và tôi cảm thấy như tôi là một mắt xích trong một chuỗi những sự kiện kéo dài hàng mấy trăm năm. Thật tuyệt vời để loan báo cho nhiều người biết rằng một người bình thường như tôi đã có thể được chữa khỏi một cách kỳ diệu bởi một người có một năng lực trí tuệ siêu phàm với một hương thơm thánh thiện như vậy.

Đặng Tự Do – http://www.vietcatholic.net