Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện

Thứ Tư, Tuần 27 Thường Niên, Năm 1 – 09/10/19

Bài Ðọc I: Gn 4, 1-11 “Ngươi buồn bực vì dây dưa, chớ thì Ta không tha thứ cho Ninivê, một thành phố rộng lớn sao?”

Trích sách Tiên tri Giona.

Ông Giona buồn bực quá sức và giận dữ, ông cầu nguyện cùng Chúa rằng: “Lạy Chúa, chớ thì chẳng phải như lời con đã cầu xin khi con còn ở quê nhà con sao? Bởi đó con lo trốn sang Tharsê: vì con biết Chúa là Thiên Chúa khoan nhân, từ bi, nhẫn nhục, đầy tình thương và tha thứ tội ác. Lạy Chúa, giờ đây xin Chúa cất linh hồn con ra khỏi con, vì thà con chết còn hơn là sống”. Chúa liền hỏi rằng: “Ngươi có nghĩ là ngươi giận đúng không?”

Image may contain: 3 people, text

Ông Giona ra khỏi thành phố và ngồi ở phía đông thành phố; ông tự dựng một cái lều, và ngồi dưới bóng nó, chờ xem biến cố sẽ xảy ra trong thành. Chúa là Thiên Chúa khiến một dây dưa mọc lên khỏi đầu ông Giona, rợp bóng trên đầu ông, che mát cho ông (vì ông mệt mỏi); nhờ dây dưa đó, ông Giona rất hân hoan vui mừng. Sáng sớm hôm sau, Thiên Chúa khiến một con sâu cắn dây dưa, và nó ra khô héo. Khi mặt trời mọc lên, Chúa khiến cơn gió nóng thổi lên và mặt trời giọi xuống đầu ông Giona, ông nóng nực và xin cho mình chết mà rằng: “Thà con chết đi còn hơn là sống”.

Chúa phán cùng ông Giona rằng: “Ngươi có nghĩ ngươi giận vì dây dưa là đúng không?” Ông thưa: “Ðúng, con giận cho đến chết (đi được!)” Chúa phán: “Ngươi buồn bực vì dây dưa mà ngươi không mất công vun trồng, không làm cho nó mọc lên, đêm nay nó mọc lên và đêm sau nó khô héo. Chớ thì Ta không tha thứ cho Ninivê, một thành phố rộng lớn, trong đó có trên một trăm hai mươi ngàn người chưa biết phân biệt tay tả tay hữu mình thế nào, và nhiều súc vật sao?”Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 85, 3-4. 5-6. 9-10 Lạy Chúa, Chúa chậm bất bình và rất mực khoan dung. (c. 15b).

Xướng: 1) Lạy Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con, xin thương con, vì con ân cần kêu van Ngài. Nguyện cho bầy tôi Chúa được hân hoan, vì lạy Chúa, con vươn hồn lên tới Chúa. – Ðáp.

2) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giầu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài. – Ðáp.

3) Các dân tộc mà Chúa tạo thành, họ sẽ tới, lạy Chúa, họ sẽ thờ lạy Ngài, và họ sẽ ca tụng danh Ngài. Vì Ngài cao cả và làm nên những điều kỳ diệu; duy một mình Ngài là Thiên Chúa. – Ðáp.

Alleluia: Mt 4, 4b Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Image may contain: one or more people, people sitting and indoor

Phúc Âm: Lc 11, 1-4 “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ngày kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở một nơi. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa Người rằng: “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ ông”. Người nói với các ông: “Khi các con cầu nguyện, hãy nói: “Lạy Cha, nguyện danh Cha cả sáng. Nước Cha trị đến. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha mọi kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”.

SUY NIỆM

CÁCH CẦU NGUYỆN ĐẸP LÒNG CHÚA

Đức Thánh cha Phanxicô nói: “Cầu nguyện là nói chuyện hằng ngày với Chúa, Đấng luôn lắng nghe chúng ta.”

Chúng ta rất thích trò chuyện với những người mình yêu mến vì ta biết họ luôn sẵn lòng lắng nghe ta. Cũng vậy, Thiên Chúa, Đấng luôn yêu thương chúng ta, cũng rất thích được nghe chúng ta thưa chuyện với Người. Thế nhưng, chúng ta thường hay bối rối không biết cầu nguyện thế nào.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu dạy các môn đệ cách cầu nguyện. Cầu nguyện là chúc tụng Chúa, là xin những ơn cần thiết cho ta và cho mọi người khác, và là xin ơn tha tội. Cầu nguyện cũng chính là dịp để chúng ta gắn kết mật thiết hơn mối tương quan với Chúa, và nhờ đó, sống quảng đại hơn với anh em mình.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết khao khát gắn bó với Chúa qua việc siêng năng cầu nguyện. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang

Lm Giuse Trần Đình Long

Đức Thánh Cha than thở: Kitô hữu hay đánh giá mọi sự bằng “con tim nhỏ nhen”

Trong thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta hôm thứ ba, 08/10/2019, Đức Thánh Cha than thở rằng Ki-tô hữu hay phán xét và đánh giá mọi sự bằng “con tim nhỏ nhen” của mình. Ngược lại, Thiên Chúa đến với mọi cảnh huống của con người bằng lòng thương xót bởi Người đến để cứu chữa, chứ không phải để lên án.

Trong bài giảng của mình, Đức Thánh Cha suy ngẫm về hình ảnh của một nhân vật trong Cựu Ước – ngôn sứ Giô-na – người đã trốn tránh Thiên Chúa và sứ mạng mà Người muốn dành cho ông. Ông không muốn trở thành ngôn sứ của Người để rao giảng cho dân thành Ninive sám hối ăn năn. Giô-na đã trốn tránh và bất tuân mệnh lệnh của Thiên Chúa vì đối với ông, nhiệm vụ ấy quá khó. Ông đã lên tàu đến Tác-sít. Rồi Thiên Chúa cho một cơn bão nổi lên và người ta phải ném ông xuống biển. Rồi một con cá voi đã nuốt lấy ông, và sau ba ngày ba đêm, nó mửa ông ra trên đất liền. Hình ảnh này của Giô-na nhắc nhớ chúng ta về việc Chúa Ki-tô phục sinh sau ngày thứ ba.

Con người hoán cải và Thiên Chúa dủ lòng xót thương

Bài đọc hôm nay là lần thứ hai Chúa kêu gọi Giô-na và lần này ông đã vâng lời đến Ninive. Dân thành ấy đã tin vào lời ông nói và ăn năn sám hối. Họ ăn năn thiết tha đến nỗi Thiên Chúa dủ lòng thương và hối tiếc về tai hoạ Người đã tuyên bố sẽ giáng trên họ. Và Người đã không giáng tai hoạ xuống nữa. Giô-na bướng bỉnh nhưng cuối cùng ông đã hoàn thành công việc của mình.

Giô-na giận dỗi vì Thiên Chúa giàu lòng thương xót

Trong phụng vụ Lời Chúa ngày mai, chúng ta sẽ thấy câu chuyện giữa Thiên Chúa và Giô-na kết thúc thế nào. Giô-na đã nổi giận với Thiên Chúa vì Ngài quá giàu lòng thương xót, và cũng bởi Ngài làm ngược lại với những gì Ngài đã đe doạ giáng xuống dân qua những lời tiên tri. Giô-na đã quở trách Thiên Chúa:

“Ôi, lạy Đức Chúa, đó chẳng phải là điều con đã nói khi còn ở quê nhà sao? Chính vì thế mà con đã vội vàng trốn đi Tác-sít. Thật vậy, con biết rằng Ngài là Thiên Chúa từ bi nhân hậu, chậm giận, giàu tình thương, và hối tiếc vì đã giáng hoạ. Giờ đây, lạy Đức Chúa, xin Ngài lấy mạng sống con đi. Con không còn muốn làm việc với Ngài nữa, vì thà con chết còn hơn là sống!” Thà chết còn hơn là tiếp tục công việc làm một ngôn sứ của Ngài thế này, vì sau cùng, Ngài đã làm ngược lại với những gì Ngài sai con thực hiện.”

Nói thế rồi Giô-na đi ra khỏi thành, làm một cái lều và chờ xem Thiên Chúa sẽ làm gì với thành ấy. Giô-na hy vọng Thiên Chúa sẽ phá huỷ nó. Rồi Thiên Chúa cho một cây thầu dầu mọc lên ở phía trên ông Giô-na để có bóng mát che đầu ông. Nhưng chẳng bao lâu sau, Người làm cho cây ấy khô và chết. Giô-na một lần nữa buồn bực với Thiên Chúa vì cây thầu dầu ấy. Thiên Chúa nói với ông: “ngươi thương hại cây thầu dầu mà ngươi đã không vất vả vì nó, và không làm cho nó lớn lên; trong một đêm nó đã sinh ra, rồi trong một đêm lại chết đi. Còn Ta, chẳng lẽ Ta lại không thương hại Ni-ni-vê, một thành phố lớn như thế hay sao? Và Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng “Đây quả là một cuộc đối thoại giữa hai nhân vị ‘cứng đầu’”.

Giô-na bướng bỉnh và cứng đầu với những lý lẽ về đức tin của mình, còn Thiên Chúa “cứng đầu” với lòng thương xót của mình. Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ngài gõ cửa con tim chúng ta không ngừng nghỉ, và Ngài luôn có đó. Giô-na cứng đầu và bướng bỉnh vì ông đặt điều kiện cho đức tin của mình. Ông là mẫu Ki-tô hữu luôn đặt điều kiện. Những người này thường nói: “Tôi là một Ki-tô hữu với điều kiện những việc này được thực hiện theo cách này.” Họ tố cáo những thay đổi này khác không mang tính Ki-tô Giáo, là dị giáo, là không đúng. Họ là những Ki-tô hữu ra điều kiện cho Thiên Chúa, cho đức tin và cho cả những việc Thiên Chúa phải làm.

Những Ki-tô hữu “đặt điều kiện” sợ phải lớn lên

Đức Thánh Cha nhấn mạnh: chính những điều kiện này khoá chặt nhiều Ki-tô hữu lại trong những lý tưởng của chính họ. Và rồi, họ đi theo một ý thức hệ tồi tệ, đi ngược lại với con đường của đức tin. Ngày hôm nay, có rất nhiều Ki-tô hữu như thế, họ có nhiều nỗi sợ hãi: sợ lớn lên, sợ thách đố của cuộc sống, sợ thách đố của Thiên Chúa, sợ thách đố của lịch sử. Họ bị gắn chặt và dính bén với những ý thức hệ và lý lẽ ban đầu của mình. Họ là những Ki-tô hữu thích ý thức hệ hơn là đức tin. Họ rời bỏ cộng đoàn, sợ đặt mình trong tay Thiên Chúa, thích đánh giá và phán xét mọi sự bằng con tim nhỏ nhen của mình. Đức Thánh Cha kết luận:

Câu chuyện của Giô-na trình bày cho chúng ta hai khuôn mặt của Giáo Hội hôm nay. Một khuôn mặt gắn chặt với ý thức hệ của chính mình, một khuôn mặt khác cho thấy Thiên Chúa đến với mọi cảnh huống của con người bằng lòng xót thương. Tội lỗi của chúng ta không làm Thiên Chúa phẫn nộ hay chán ghét. Ngài đến gần, chạm vào những người phong cùi, những kẻ bệnh hoạn tật nguyền bởi Ngài đến để chữa lành và cứu sống, chứ không phải để lên án

Trần Đỉnh, SJ

08 tháng mười 2019, 17:10