Thầy sẽ trao cho con chìa khoá Nước trời

Thứ Năm, Lễ Thánh ĐAMINH, Lm – 08/08/19

Bài Ðọc I: Ds 20, 1-13

“Xin Chúa mở kho tàng châu báu của Chúa là mạch nước hằng sống”.

Trích sách Dân Số.

Trong những ngày ấy, vào tháng Giêng, con cái Israel và toàn thể cộng đồng đến rừng Sim. Dân chúng định cư ở Cađê. Tại đây bà Maria đã qua đời và được chôn cất. Và khi dân chúng thiếu nước, họ toa rập nhau chống đối Môsê và Aaron. Họ công kích Môsê rằng: “Phải chi chúng tôi chết đi như anh em chúng tôi đã chết trước mặt Chúa. Tại sao các ông dẫn cộng đoàn của Chúa vào rừng vắng này, để chúng tôi lẫn súc vật chúng tôi phải chết? Tại sao bắt chúng tôi bỏ Ai-cập mà dẫn lên chỗ rất xấu xa này, chẳng cày cấy được, chẳng sinh quả vả, nho lựu, hơn nữa không có nước mà uống”. Môsê và Aaron lánh mặt khỏi dân chúng và vào nhà xếp giao ước. Hai ông sấp mình xuống đất, kêu van cùng Chúa rằng: “Lạy Chúa là Thiên Chúa, xin nghe tiếng dân này kêu van, và xin mở cho họ kho tàng châu báu của Chúa là mạch nước hằng sống, để họ uống no đầy mà hết kêu trách”.

Image may contain: 6 peopleSự vinh quang của Chúa hiện ra trên họ. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: “Hãy cầm lấy gậy và tập họp dân chúng lại, ngươi và Aaron khiến hòn đá, trước mắt họ, và đá liền chảy nước. Khi ngươi làm cho nước từ hòn đá này chảy ra, thì toàn dân và súc vật sẽ được uống”. Môsê cầm lấy cây gậy để trước mặt Thiên Chúa như Chúa đã truyền dạy ông. Khi tập họp cộng đồng đến trước hòn đá, ông bảo họ rằng: “Hỡi bọn người phản loạn và cứng lòng, hãy nghe đây. Chúng tôi có thể làm cho nước từ hòn đá này chảy ra cho các ngươi được không?” Môsê giơ tay cầm gậy đánh vào hòn đá hai lần: nước chảy ra tràn trề. Dân chúng và súc vật được uống.

Bấy giờ Chúa phán cùng Môsê và Aaron rằng: “Vì các ngươi không tin Ta mà tuyên xưng thánh danh Ta trước mặt con cái Israel, thì các ngươi không được đem dân này vào Ðất Ta sẽ ban cho chúng nó”. Ðây là nước mâu thuẫn nơi con cái Israel trách Chúa, và Người dùng nước để tỏ ra thánh danh Người.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9

Ðáp: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: các ngươi đừng cứng lòng. (c. 8a).

Xướng: 1) Hãy tới, chúng ta hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hô Ðá Tảng cứu độ của ta! Hãy ra trước thiên nhan với lời ca ngợi, chúng ta hãy xướng ca để hoan hô Người. – Ðáp.

2) Hãy tiến lên, cúc cung bái và sụp lạy, hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Ðấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người. – Ðáp.

3) Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: “Ðừng cứng lòng như ở Mêriba, như hôm ở Massa, trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử thách Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta”. – Ðáp.

Alleluia: Tv 144, 13cd

Alleluia, alleluia! – Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 16, 13-23

“Con là Ðá, Thầy sẽ ban cho con chìa khoá nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá Nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”. Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Ðức Kitô.

Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy: con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.

SUY NIỆM

ANH EM BẢO THẦY LÀ AI

Thánh Đa Minh được mệnh danh là con người của Chúa. Suốt cuộc đời, thánh nhân nói với Chúa trong cầu nguyện, chiêm niệm và nói về Chúa trong sứ vụ rao giảng. Nhờ đó, thánh nhân đã đưa được nhiều linh hồn về với Chúa.

Image may contain: one or more people and people standingTrong Tin Mừng hôm nay, ông Phêrô tuyên xưng niềm tin của mình. Lời tuyên xưng đầy Thần Khí này trả lời cho câu hỏi của Đức Giêsu: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?” Cuộc sống xô bồ khiến ta đôi khi không còn ý thức sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời mình. Nhiều lúc ta cũng sống bon chen, tranh giành, hơn thua, được mất như ai. Hôm nay, Chúa hỏi chúng ta: “Thầy là ai trong cuộc đời của con?” Thánh Đa Minh đã nhận ra Đức Giêsu Kitô là ai trong cuộc đời mình qua đời sống chiêm niệm và đời sống rao giảng Tin Mừng cho tha nhân. Theo gương ngài, chúng ta cũng được Đức Giêsu mời gọi lên đường đi tìm câu trả lời cho câu hỏi của Người.

Lạy Chúa, xin giúp con luôn ý thức Chúa là trung tâm và là cùng đích của cuộc đời con. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

THÁNH PHỤ ĐA MINH

LINH MỤC (1170 – 1221)

Thánh Đa Minh sinh khoảng năm 1170, tại Caleruega (Tây Ban Nha). Người học thần học tại Palencia, và nổi tiếng về lòng nhân ái đối với người nghèo. Là kinh sĩ tại Osma (Canonicus Oxomensis), người tiến đức nhiều nhờ chuyên chăm cầu nguyện; là phó Bề trên kinh sĩ đoàn (1201), người lãnh đạo rất khôn ngoan.

Tại miền Toulouse, nơi giáo phái Albigensê gây nhiều xáo trộn, người đã trở thành một nhà giảng thuyết chuyên cần (1206), bằng gương sống thanh bần theo tinh thần Phúc Âm, và bằng cách đối thoại huynh đệ trong khi tranh luận về giáo lý. Người đã đưa ra một phương pháp mới để trình bày đức tin, phương pháp này đã được Đức Thánh Cha Innôcentê III chấp nhận. Người coi trọng phần đóng góp của phụ nữ trong việc truyền bá Phúc Âm, nên đã thiết lập nữ đan viện Prouille (1206), để các nữ tu có phương tiện tiến đức và trợ lực các anh em giảng thuyết. Người mở rộng tay đón nhận những cộng sự viên hiến thân trong việc “rao giảng Chúa Kitô”, nên đã đặt nền tảng cho một Dòng mới, là thành lập tu viện cho anh em tại Toulouse (1215).

image.png

Sống theo tu luật thánh Âu Tinh từ đời sống kinh sĩ tiến lên đời sống tông đồ, người lãnh nhận cho mình và cho Dòng mình nhiệm vụ giảng Lời Chúa, một nhiệm vụ thời ấy dành riêng cho các giám mục. Đức Hônôriô III đã châu phê Dòng ngày 22 tháng 12 năm 1216. Thế là tại Roma, người được bảo đảm về sứ mạng phổ quát của Dòng (ngày 18 tháng 1 năm 1217); tin tưởng vào ân sủng Chúa ban, và cậy trông vào sự bảo trợ của Đức Trinh Nữ Maria, người sai phái anh em đi đến Âu Châu (ngày 15 tháng 8 năm 1217), nhất là đi Paris và Bologna, là những trung tâm học vấn quan trọng thời đó. Còn người, người dành cho mình sứ vụ nặng nề tại miền Bắc Ý, nơi đang bị giáo phái Catari đầu độc.

“Người luôn nói với Chúa” để rồi có thể “nói về Chúa”. Bằng lời giảng sốt sắng, người đem Chúa đến cho người đời và nhờ sức mạnh của lời cầu nguyện, người dẫn đưa người đời về với Chúa. “Đâu đâu người cũng lấy lời nói việc làm, tỏ mình là con người của Tin Mừng. Không ai thông cảm và vui vẻ với anh em tu sĩ và những cộng sự viên hơn người. Người quả là vị an ủi tuyệt hảo.” Thánh Đa Minh qua đời tại Bologna ngày 6 tháng 8 năm 1221. Ngày 3 tháng 7 năm 1234, người được Đức Grêgôriô IX, bạn thân của người từ khi còn là Hồng y ở Ostia Tiberina, ghi tên vào sổ bộ các thánh.

Phụng vụ Dòng Anh Em Giảng Thuyết.