Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi

Thứ Ba, Lễ ĐỨC MẸ CARMÊLÔ – 16/07/19

BÀI ĐỌC I: Xh 2, 1-15a “Bà đặt tên cho trẻ là Môsê, vì vớt nó dưới nước lên; và khi đã khôn lớn Môsê đi thăm anh em”.

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, có một người đàn ông thuộc nhà Lêvi đi cưới vợ cũng trong chi tộc mình. Nàng mang thai và sinh hạ một con trai. Thấy con trẻ khôi ngô tuấn tú, nàng giấu kín trong ba tháng. Khi thấy không thể nào giấu kín được nữa, nàng liền lấy chiếc thúng trét nhựa thông, rồi bỏ đứa trẻ vào trong, đem thả trong đám sậy ở bờ sông. Chị đứa bé đứng xa xa để quan sát sự việc xảy ra thế nào.

No photo description available.Bấy giờ có công chúa con Pharaon xuống tắm dưới sông, còn các nữ tỳ đi bách bộ theo bờ sông. Khi thấy cái thúng mây ở giữa bụi sậy, nàng sai một nữ tỳ xuống vớt lên, vừa mở ra, thấy một trẻ nam nằm khóc trong đó, nàng thương hại và nói: “Đây là đứa trẻ Do-thái”. Bấy giờ chị đứa trẻ thưa với công chúa rằng: “Bà có muốn tôi đi tìm cho bà một phụ nữ Do-thái có thể nuôi đứa trẻ này không?” Công chúa đáp: “Đi tìm đi”. Chị đứa trẻ liền đi kêu mẹ nó. Công chúa Pharaon nói với mẹ đứa trẻ rằng: “Chị hãy lãnh nuôi đứa trẻ này giùm tôi, tôi sẽ trả công cho chị”. Chị ta liền nhận nuôi đứa trẻ, và khi nó lớn lên, thì đem đến cho công chúa Pharaon. Công chúa nhận đứa trẻ làm con nuôi, đặt tên cho nó là Môsê và nói: “Vì tôi đã vớt nó dưới nước lên”.

Trong những ngày ấy, Môsê đã khôn lớn, liền đi thăm anh em mình, người thấy họ cơ cực, và thấy một người Ai-cập đang hành hung một người Do-thái là anh em của mình. Sau khi đã nhìn qua nhìn lại, không thấy ai, Người liền hạ sát tên Ai-cập và vùi thây dưới cát. Hôm sau, người đi ra, thấy hai người Do-thái đang đánh lộn với nhau, người bảo kẻ có lỗi rằng: “Tại sao anh đánh người bạn của anh?” Anh ta trả lời: “Ai đã đặt anh làm lãnh tụ và quan án xét xử chúng tôi? Anh cũng muốn giết tôi như anh đã giết người Ai-cập hôm qua sao?” Môsê lo sợ và nói: “Việc này người ta đã hay biết rồi sao?” Pharaon nghe biết câu chuyện, liền tìm giết Môsê. Nhưng Môsê đã lánh mặt nhà vua, trốn sang xứ Mađian. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 68, 3. 14. 30-31. 33-34

Đáp: Các bạn khiêm cung, các bạn tìm kiếm Chúa, lòng các bạn hãy hồi sinh.(x. c. 33).

Xướng:1) Tôi bị dìm trong hố bùn lầy, không có chỗ để đặt chân nương tựa. Tôi bị rơi trong đầm sâu nước lớn, và ba đào đang lôi cuốn thân tôi. – Đáp.

2) Nhưng lạy Chúa, con dâng lời nguyện cầu lên Chúa. Ôi Thiên Chúa, đây là lúc biểu lộ tình thương. Xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi, theo ơn phù trợ trung thành của Chúa. – Đáp.

3) Phần con, con đau khổ cơ hàn; lạy Chúa, xin gia ân phù trợ, bảo toàn thân con. Con sẽ xướng bài ca ngợi khen danh Chúa, và con sẽ chúc tụng Ngài với bài tri ân. – Đáp.

4) Các bạn khiêm cung hãy nhìn coi và hoan hỉ; các bạn tìm kiếm Chúa, lòng các bạn hãy hồi sinh: vì Chúa nghe những người cơ khổ và không chê bỏ con dân của Người bị bắt cầm tù. – Đáp.

ALLELUIA: Tv 24, 4c và 5a

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa, và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.

image.png

PHÚC ÂM: Mt 11, 20-24

“Trong ngày phán xét, Tyro và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: “Hỡi Corozain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi.

“Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi”.

SUY NIỆM

ĐỨC TIN CŨNG CẦN ĐƯỢC TÔI LUYỆN

Một giáo dân khô khan không chịu đi lễ nhà thờ. Khi linh mục hỏi lý do, ông lý luận rằng: Nếu khi tôi đi lễ, trộm vào nhà lấy tài sản của tôi, cha có đền cho tôi không? – Vị linh mục trả lời: Vậy ông có tin rằng: Chúa gọi ông đi lễ là để bảo vệ mạng sống của ông không?

Image may contain: 1 person, sky and outdoorTrong bài Tin Mừng hôm nay, khi lên án hai thành Khoradin và Bếtxaiđa, Đức Giêsu kết án thái độ cứng lòng tin của họ trước lời rao giảng và những phép lạ Người làm. Đây cũng là một cảnh báo cho mỗi người chúng ta.

Hàng ngày chúng ta được tham dự Thánh lễ, được nghe Lời Chúa dạy bảo, nhưng chúng ta có thực sự hoán cải, chúng ta có thực sự đặt trọn niềm tin tưởng nơi Chúa? Chúng ta giống người dân trong thành Tia và Xiđôn hay dân trong thành Khoradin và Bếtxaiđa?

Lạy Chúa, chúng con thường dễ nản lòng mỗi khi gặp gian nan thử thách. Xin nâng đỡ niềm tin của chúng con. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Felice Tantardini

Người thợ rèn của Thiên Chúa

Một người thợ trong bộ đồ lao động lem luốc, miệng luôn ngậm chiếc ống tẩu, và ở thắt lưng là cỗ tràng hạt, là hình ảnh nổi tiếng và quen thuộc của vị Tôi tớ Chúa Felice Tantardini, một tu sĩ thuộc Hội Truyền giáo Giáo hoàng hải ngoại, quen được gọi là Pime, vừa được Bộ Phong thánh công bố sắc lệnh nhìn nhận các nhân đức anh hùng vào ngày 12.06 vừa qua (2019).

Chiếc búa, cỗ tràng hạt, ống tẩu là 3 đồ vật kể về một cuộc sống thường nhật mà thầy Felice đã dành để phục vụ trong khiêm nhường và cách cụ thể, chìm đắm trong cầu nguyện và lòng sùng kính Đức Mẹ. Sống nghèo khó, đơn sơ và chia sẻ, đó là những từ khóa trong cuộc đời và sứ vụ của vị tu huynh được gọi cách thân tình là “Người thợ rèn của Thiên Chúa”.

“Hạnh phúc về tên gọi và trong việc làm”

Tu huynh Felice TantardiniFelice Tantardini sinh ngày 28.06.1889 tại Introbio, thuộc tỉnh Lecco, là con thứ 6 trong gia đình có 8 người con. Thầy Felice rất yêu thích tên gọi Felice, hạnh phúc, và tên gọi này cũng là lý tưởng cuộc sống của thầy. Nó thúc đẩy thầy sống hạnh phúc, luôn luôn và bằng mọi giá, muốn làm cho người khác hạnh phúc.

Vì gia cảnh khó khăn, Felice bắt đầu làm việc từ rất sớm để giúp đỡ gia đình. Năm 10 tuổi, cậu đã bắt đầu làm nghề thợ rèn. Năm 17 tuổi, cậu trở thành nhân viên tại Ansaldo Genova. Trong thời gian thế chiến thứ nhất, Felice gia nhập quân ngũ, bị bắt làm tù binh và bị chuyển từ trại lao động này sang trại lao động khác, cho đến khi anh trốn thoát được.

Khi chiến tranh kết thúc, Felice trở về lại nước Ý và bắt đầu ơn gọi tu trì mà anh đã đọc biết và yêu thích trong các tạp chí về truyền giáo. Năm 23 tuổi, Felice gia nhập Hội truyền giáo Pime và 10 tháng sau, thầy lên đường, như một thừa sai giáo dân, đến Birmania, ngày nay là Myanmar. Thầy bắt đầu sứ vụ vào ngày 02.09.1922 và đã ở lại đó suốt gần 70 năm. Thầy Felice chỉ trở về Roma một lần duy nhất, trong một vài tháng vào năm 1956.

“Người thợ rèn của Thiên Chúa”

Đầu tiên, thầy Felice được gửi đến truyền giáo tại Toungoo, nhưng sau đó thầy được chuyển từ nơi này sang nơi khác, từ nhiệm vụ này sang nhiệm vụ khác; bất cứ nơi nào thầy được gọi đến đều là vì có công việc để làm; thầy có khả năng làm được “mọi việc”. Thầy Felice xây cất các nhà thờ, trường học, nhà xứ, bệnh viện, chủng viện, trại trẻ mồ côi, tu viện, cầu cống. Đại sứ Tiziano Terzani đã viết về thầy: “Thầy đã làm tất cả cửa sổ, đèn lồng, chân đền và thánh giá của tất cả nhà thờ ở bang Shan của Birmania”. Thầy luôn luôn vui tươi và nở nụ cười, bởi vì đối với thầy, làm những công việc này chính là cộng tác vào việc loan báo Tin Mừng. Đôi khi thầy cũng được mời dạy giáo lý cho các trẻ em cũng như người lớn, nhưng công việc mà thầy có thể làm tốt hơn chính là làm việc với cái đe và cái búa.

Điểm khiếm khuyết của thầy Felice, theo chân phước Clemente Vismara, cũng thuộc Hội Pime, đó là tẩu thuốc. Ngài nói: “Điểm yếu của thầy Felice là tẩu thuốc, dù cho là đang giờ cầu nguyện hay lúc nhai thức ăn, miệng thầy luôn ngậm tẩu thuốc.” Nếu người ta nói với thầy: “Này anh Felice, anh không thể được phong thánh, chính bởi vì lý do anh luôn dính với tẩu thuốc”, và thầy luôn trả lời cùng một câu: “Như thế thì tốt hơn!”.

Năm 85 tuổi, thầy được cho nghỉ hưu, theo nghĩa là thầy không được làm các công việc hàn xì sắt thép nữa. Khi ấy, thầy dành thời giờ để cầu nguyện, đặc biệt là cầu nguyện với Đức Mẹ yêu quý; mỗi ngày thầy giải trí bằng việc đọc 3 chuỗi Mân Côi cầu nguyện với Đức Mẹ.

Trong cuốn tự truyện do thầy Felice viết theo lệnh truyền của Đức Giám mục, có tựa đề “Người thợ rèn của Thiên Chúa”, thầy kể lại tất cả những cuộc phiêu lưu, các cuộc hành trình mà nhờ lòng can đảm và bác ái, hoa trái của đức tin, thầy đi ngang dọc, xuôi ngược khắp nước Myanmar để xây dựng, trồng trọt, để cứu những người sống trong hoàn cảnh đau thương thảm kịch do cuộc chiếm đóng của quân Nhật, do những cuộc chiến giữa các bộ tộc.

Trên đường được tuyên phong chân phước

Thầy Felice qua đời ngày 23.03.1991. Mộ phần của thầy trở thành điểm hành hương. Năm 1999, hồ sơ phong chân phước cho thầy được bắt đầu tiến hành. Rất nhiều chứng từ về những ơn lành và các phép lạ được thực hiện nhờ lời chuyển cầu của thầy. Năm 2016, tại Introbio ở Valsassina , một cuộc triển lãm có tên “Hạnh phúc về tên gọi và trong việc làm”, được tổ chức để vinh danh thầy. Cuộc triển lãm đã trình bày cách hiệu quả cuộc đời thầy dưới chiều kích con người và khía cạnh thiêng liêng của môt thừa sai giáo dân nhỏ bé nhưng vĩ đại, một con người vô cùng thật và có những đức tính thánh thiện rõ ràng.

Hồng Thủy – Vatican

20 tháng sáu 2019, 14:36