Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”

03/07/201Thứ Tư XIII Thường Niên

THÁNH TÔMA, TÔNG ĐỒ

BÀI ĐỌC I: Ep 2, 19-22 “Anh em được xây dựng trên nền tảng các tông đồ”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, anh em không còn là khách trọ và khách qua đường nữa, nhưng là người đồng hương với các Thánh và là người nhà của Thiên Chúa: anh em đã được xây dựng trên nền tảng các Tông đồ và các Tiên tri, có chính Đức Giêsu Kitô làm Đá góc tường. Trong Người, tất cả toà nhà được xây dựng cao lên thành đền thánh trong Chúa, trong Người, cả anh em cũng được xây dựng làm một với nhau, để trở thành nơi Thiên Chúa ngự trong Thánh Thần. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 116, 1. 2

Đáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).

1) Hỡi muôn dân, hãy ngợi khen Chúa! Hỡi ngàn dân, hãy ca tụng Người.

2) Vì lòng từ bi Người vững bền trên chúng ta, và lòng trung kiên Người tồn tại đến muôn đời.

ALLELUIA: Ga 20, 29

Alleluia, alleluia! – Tôma, vì con đã xem thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Ga 20, 24-29

“Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

image.png

Bấy giờ trong Mười Hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không ở cùng với các ông, khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi không tin”. Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà, và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Đoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay vào đây và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”. Đó là lời Chúa.

KHÔNG THẤY MÀ TIN

Sau những lần chứng kiến Giám mục Phanxicô Salêsiô viếng Thánh Thể vào những buổi chiều vắng, một người ngoại giáo thú nhận: “Con đã thấy rõ đức tin của Đức Giám mục. Giờ đây con vững vàng tin.”

Thánh Tôma được biết đến như là vị Tông đồ kém lòng tin. Thật ra, Tôma là người thực tế. Vì vậy, đức tin của ông cần phải được kiểm chứng. Ông chỉ tin khi đã đụng chạm vào lỗ đinh, và vào thân thể Chúa. Đứng trước sự thật hiển nhiên về một Đức Kitô đã phục sinh, ông đã thốt lên lời tuyên xưng mạnh mẽ: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”

Biến cố Phục Sinh đã biến đổi cuộc đời Tôma. Ông hăng say rao giảng Tin Mừng làm chứng cho điều mình đã thấy, đã tin, ông đã được phúc tử đạo tại đất nước Ấn Độ xa xôi. Lạy Chúa, xin củng cố lòng tin nơi chúng con, để chúng con được vinh hưởng sự sống muôn đời, khi cùng với tông đồ Tôma tuyên xưng Đức Kitô là Chúa. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Thánh Tôma

Thánh Tôma là một trong số mười hai tông đồ của Đức Chúa Giêsu. Tôma bên tiếng Syria có nghĩa là “sinh đôi.” Một lần kia, khi Chúa Giêsu tỏ cho biết Người sẽ lên Giêrusalem để nộp mình chịu chết, thì các tông đồ khác đã ngăn cản Thầy lại, nhưng thánh Tôma nói với họ: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng hãy đi và cùng chết với Thầy” (Ga 11,16).

Image may contain: 2 people, people standing, night and indoor

Khi thấy Đức Chúa Giêsu bị các kẻ thù của Người bắt giữ, Tôma đã mất hết nhuệ khí ban đầu. Ngài đã bỏ chạy cùng với các tông đồ khác. Trái tim Tôma buồn sầu tan vỡ trước cái chết bi thương của Thầy Chí Ái. Nhưng rồi vào Chúa nhật Phục Sinh, Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ sau khi chỗi dậy từ cõi chết. Người chỉ cho các tông đồ xem các vết thương ở tay và cạnh sườn Người. Lúc ấy Tôma vắng mặt. Khi Tôma tới, các tông đồ hồ hởi nói với Tôma: “Chúng tôi đã được xem thấy Chúa!” Họ tưởng là Tôma rất vui. Ai ngờ, Tôma lại không tin sứ điệp các ngài vừa loan báo. Lý do vì trừ các tông đồ, Tôma chưa được xem thấy Đức Chúa Giêsu cách tỏ tường.

“Nếu tôi không nhìn thấy các dấu đinh ở tay Người,” Tôma nói, “nếu tôi không đặt ngón tay tôi vào lỗ đinh, nếu tôi không đặt bàn tay tôi vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin!” Tám ngày sau, Chúa Giêsu lại hiện ra với các tông đồ. Lần này có mặt Tôma. Chúa Giêsu gọi Tôma và bảo hãy chạm tay vào các lỗ đinh và vào vết thương ở cạnh sườn Người. Tôma liền sấp mình xuống dưới chân Thầy Chí Ái và kêu lớn tiếng: “Lạy Chúa tôi! Lạy Thiên Chúa của tôi!” Sau đó, Chúa Giêsu nói: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin.” Bạn có thể tìm gặp mẩu truyện này trong sách Tin mừng của thánh ký Gioan, nơi chương 20, các câu 24-29.

Sau ngày lễ Hiện Xuống, Tôma được kiện cường trong niềm tin và thánh nhân đã tín thác vào Đức Chúa Giêsu hơn. Người ta nói rằng thánh Tôma đã sang tận Ấn Độ để rao giảng Tin mừng. Và Tôma đã tử đạo ở đó, sau khi rao giảng Tin mừng của Đức Chúa Giêsu cho nhiều người.

Chúng ta thường nghe truyện kể về thánh Tôma như một người “cứng lòng,” nhưng giây phút được nhìn xem Chúa Giêsu Phục Sinh chính là lúc thánh nhân đã tuyên xưng một niềm tin rất mực kiên vững. Trong thánh lễ, khi linh mục nâng cao Bánh Thánh, chúng ta cũng hãy cầu nguyện bằng những lời của thánh Tôma: “Lạy Chúa con! Lạy Thiên Chúa của con!”

http://www.paolinevn.org

HÚC BỂ CỬA KÍNH

Anh Chị em thân mến,

Bài đọc thứ nhất kể chuyện Chúa giải thoát gia đình ông Lót. Xem ra, Người đối xử thân tình với ông, với gia đình ông quá mức bình thường. Kìa, sứ thần Chúa nắm tay ông, cầm tay vợ ông, dắt tay hai con gái ông và dẫn họ chạy ra khỏi thành. Thế nhưng, tai ương vẫn ập xuống cho bà Lót; bà đã hoá thành tượng muối chỉ vì đã ngoái cổ nhìn lại.

Nhiều người nghĩ, nếu có Chúa ở cùng, chăm sóc đỡ nâng thì không giông tố nào có thể làm bạt xiêu con thuyền đời mình; vậy mà không như thế, dù được yêu thương che chở, rủi ro vẫn có thể xảy đến cho con cái Chúa.

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy điều đó. Có Chúa Giêsu đồng hành giữa đêm khuya, thuyền các môn đệ vẫn gặp bão tố; cuồng phong vẫn dập vùi con thuyền hòng chìm của họ. Như vậy, không phải có Chúa là không có thử thách, không có nguy biến.

“Lạy Thầy, cứu chúng con, nầy chúng con chết mất”. Đó là lời các môn đệ thốt ra trong cơn hốt hoảng và đây cũng là bài học chúng ta. Lời cầu xin ấy thật khẩn thiết với chúng ta mỗi khi gió chướng nổi lên và bóng đêm chùng xuống, khi mà Thiên Chúa xem ra xa vắng, khi mà Người không mảy may đoái hoài đến những gì chúng ta đang đối mặt. Cũng chính lúc ấy, chúng ta mới thật sự khám phá ra mình có đức tin hay không và đời sống cầu nguyện của chúng ta sâu sắc đến mức nào. Như vậy, để có thể cậy trông nguyện cầu trong cơn nguy khốn, giả thiết chúng ta phải quen trông cậy cầu nguyện khi ngày bình yên.

Tại một bến cảng, người ta biết đến một thuyền trưởng đạo đức. Mỗi lần nhổ neo, ông thường dừng lại trong giây lát, ngửa mặt lên trời, làm dấu thánh giá và lâm râm cầu nguyện. Nhiều người chế nhạo… cho đến một ngày kia, khi con tàu đang đi qua những ghềnh đá ở một vùng nước xoáy thì gặp bão, tàu phiêu bạt tưởng như sắp chìm. Đoàn du khách hốt hoảng chạy đến vi thuyền trưởng và bảo ông hãy cùng họ cầu nguyện. Ông trả lời, “Tôi đang bận lái tàu”. Ông đã không ngớt cầu nguyện từ khi tàu rời bến.

Anh Chị em,

Trong cuộc sống, chúng ta không gặp giông bão vật lý như các môn đệ hay như viên thuyền trưởng, nhưng cuồng phong trên dòng đời vẫn không thiếu cho con thuyền gia đình, cộng đoàn hay trong nơi sâu kín của riêng của mỗi người. Những thất đoạt, mất mát, tai ương, bệnh tật… và bên dưới, cả những hải lưu cuồng nộ sân si… những cám dỗ, ngã sa, ghen ghét, thù hiềm… khi thì bộc phát, khi thì âm ỉ; những hiểu lầm, say sưa, đố kỵ; những ngôn từ trước mặt sau lưng gây tổn thương cho nhân vị của nhau; cũng có thể là sự không chấp nhận chính mình.

Vậy mà Chúa Giêsu đang vắt vẻo trên ván véo mà ngủ, Ngài ngủ như chết. Vậy hãy đánh thức Ngài, hãy đến với Chúa, ngồi đó lặng thinh, không cần nói gì vì Ngài đã biết tất cả. Bởi lẽ thinh lặng đôi khi là nín lặng nhưng luôn luôn là lắng nghe và có những điều mà người ta chỉ nghe, chỉ thấy đúng thực chất của nó khi mắt đã nhoà lệ. Ai không biết lắng nghe thinh lặng, sẽ không hiểu mình đã mất mát những gì và đôi khi, chúng ta tưởng Thiên Chúa im ắng, nhưng thực ra, chỉ vì chúng ta bịt chặt tai. Chúng ta thường tin rằng, Thiên Chúa không nghe các vấn nạn, chính chúng ta mới không nghe câu giải đáp của Người. Thiên Chúa để chúng ta gặp nhiều tăm tối, hầu niềm tin trở thành một hành vi tín thác sâu xa vào Người. Vì cuộc đời Kitô hữu phải là một hành vi tín thác thường xuyên.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để con quên rằng, một đôi khi Chúa đi vào lòng con mang theo những phúc lành bằng cách húc bể cửa kính”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)