Mình Thánh Chúa dính chặt vào khăn

PHÉP LẠ THÁNH THỂ TẠI LÀNG BOIS ISAAC, NƯỚC BỈ (BELGIUM)

Ở nước Bỉ có một làng nhỏ được gọi là Ittre, cách Brussels 15 dặm về hướng Nam.  Ittre không có tên trên bản đồ.  Tất nhiên nó không phải là trung tâm du lịch.  Năm 1405, Chúa Giêsu đã chọn nơi này để ban cho chúng ta món quà đặc biệt của chính Ngài trong một Phép Lạ Thánh Thể.

Chàng thanh niên Chúa đã chọn để tuôn đổ ơn phúc của chính Ngài trong Phép Lạ Thánh Thể Bois Isaac (Rừng của Chúa Isaac) là Gioan đệ Bois (Gioan Rừng cây).  Chàng là một thanh niên quí tộc và là người thừa kế của Chúa Isaac.  Đời chàng thì đủ chuyện:  trai gái, ăn chơi hội hè, cỡi ngựa, nhiều sự sang trọng khác của một người thuộc hạng quí tộc, không làm chi cả và lôi thôi đủ điều.  Ngày nay ta sẽ liệt anh ta vào hạng trụy lạc.  Đối với ta, tất nhiên đây không phải là hạng người đáng lãnh nhận phép lạ cả thể của Chúa Giêsu.  Chàng ta không có một đức tính nào, đối với suy luận loài người, cần phải có để đáng lãnh nhận ơn cao cả này.  Sự vớt vát duy nhất ta thấy nơi anh là chàng Gioan này cũng có những điểm như Thánh Phanxicô Assisi.  Anh đã thừa hưởng một gia sản thiêng liêng của các tổ tiên tức lãnh chúa Isaac, người có mối tương quan đặc biệt với Đức Mẹ; lúc bấy giờ lòng sùng kính Đức Mẹ vẫn còn chìm lắng.

Ảnh cùng dòng

Vào thế kỷ thứ 11 lãnh chúa Isaac đã bỏ tiền xây một nhà nguyện tôn kính Đức Mẹ.  Một tượng Mẹ được đặt trong ngôi nhà nguyện, dưới tước hiệu “Mẹ Ơn Sủng và Niềm An ủi.”  Ngôi nhà nguyện đã trở nên Đền Thánh Đức Mẹ cho nhiều người dân địa phương.  Nhiều phép lạ và những cuộc lành bệnh đã được nhận như do sự cầu bầu của Đức Mẹ tại đền thánh này.  Rồi năm 1336, một cơn dịch thảm khốc phát ra, thúc đẩy lòng dân rỡ tượng Mẹ khỏi căn nhà nguyện.  Họ rước kiệu cùng với tượng Mẹ đi khắp cả nước, khẩn xin Mẹ cầu bầu cho họ trước nhan Chúa nhân từ, xin Chúa chặn đứng cơn dịch.  Mặc dầu lời cầu xin của họ được nhậm lời cơn dịch đã chấm dứt nhưng tượng Mẹ không trở về ngôi nhà nguyện nữa.  Trong 69 năm tiếp đó căn nhà nguyện không được dùng làm đền thánh, cho đến khi Phép Lạ Thánh Thể xảy ra.

Miêu duệ lãnh chúa Isaac tức Gioan Bois không phải là người xấu.  Anh vẫn giữ đạo Công giáo của tổ tiên.  Nhưng cũng như những người khác, nhất là hàng quí tộc, chàng chỉ mang danh Công Giáo thôi.  Đối với chàng tinh thần và Đức Tin cũng là quá đủ rồi.  Lúc ấy đương mùa Xuân, một tốt để chàng nghĩ đến những vấn đề của con tim hơn là tôn giáo.  Vào ngày Thứ Ba trước Lễ Hiện xuống, khoảng nửa đêm, chàng đang ngủ say trên giường.  Ta không đoán được chàng đã mơ thấy gì, nhưng chắc rằng giấc mơ chẳng liên quan gì với những gì sắp xảy ra.  Có tiếng nói êm dịu, hùng hồn đánh thức chàng.  Khi mở đôi mắt ngái ngủ ra, chàng thấy trước mặt một thanh niên trạc 30 tuổi, mang chiếc áo khoác màu xanh có viền bằng lông chồn.  Một làn sáng toát ra và bao quanh Người Thanh Niên ấy.  Khuôn mặt Ngài xịu xuống.  Cặp  mắt Ngài đăm chiêu nhìn Gioan, khiến chàng tỉnh ngủ mau chóng.  Gioan giật mình vì làn sáng và sự hiện diện khó hiểu của Người Thanh Niên trong phòng ngủ của mình.

Gioan hỏi xem Ngài cần gì.  Trước khi trả lời Chàng Thanh Niên mở chiếc áo khoác ra.  Thân hình Ngài đầy những vết sẹo, vết bầm và thương tích rỉ máu.  Gioan muốn ngoảnh mặt đi nhưng mắt chàng không thể rời khỏi hình ảnh đáng thương của thân hình người ấy.  Ngài đã bị đánh đập dã man.  Một lần nữa đôi mắt Người Thanh Niên xuyên thấu lòng Gioan.  Cuối cùng Ngài nói:

“Hãy nhìn xem họ bạc đãi tôi như thế nào.  Hãy kiếm cho tôi một lang y và một quan tòa, người sẽ biện hộ cho tôi.”

Gioan hoảng hốt hoang mang.  Tâm trí chàng rối bời.  Chàng cảm thấy một sự buồn sầu khó hiểu khi nhìn vào thân mình bị hành hạ quá dã man của Người Thanh Niên này.  Chàng lắp bắp, xin lỗi vì không thể tìm lang y đến vào giữa lúc đêm khuya như thế.  Về việc tìm một quan án hay vị quan chức nào đó giúp đem những kẻ gian ác ra trước pháp luật, Gioan không thể giúp mặc dầu chàng nhớ mình luôn hãnh diện với người ta vì mình có ảnh hưởng đến những bậc vị vọng.  Tuy nhiên, lúc này chàng buộc phải nói lên sự thật về địa vị của mình.  Chàng không biết làm cách nào để giúp vị khách không mời mà đến này lãnh nhận được công lý.

Người khách không tỏ ra dấu gì bất mãn.  Ngài nói tiếp như chưa hề nghe Gioan trả lời.

“Anh đã có thể tìm thấy lang y cách dễ dàng nếu anh biết chỗ tìm.”  Ngài nói tiếp: “Làm sao tôi lại không bị bao phủ bởi những vết thương?  Mỗi ngày họ đều lại gây nên những vết mới.”  Rồi Người Thanh Niên mở rộng chiếu áo khoác ra và chỉ vào vết thương lớn nhất ở cạnh sườn, bên dưới trái tim.  Ngài nói, “Vết thương này giầy vò tôi nhiều nhất.”

Gioan không nói lên lời.  Chàng tiếp tục nhìn Người Thanh Niên đang đứng trước mặt mình.  Người Thanh Niên khép áo vào.  “Nếu anh không tìm được thuốc cho tôi, ít là hãy đặt bàn tay anh lên các thương tích để xoa dịu tôi.  Hãy làm những gì anh có thể.   Tôi sẽ biết ơn anh cho đến khi anh có thể giúp tôi nhiều hơn… và tôi đã tha thứ cho thế gian.”  Nói đến đây, Ngài biến mất.

Không có sự gì chứng tỏ Gioan đã đặt tay lên những thương tích Người Thanh Niên.  Chúng tôi không được biết ngày hôm sau chàng có nói với ai về chuyện này hay không.  Chúng tôi chỉ biết chắc rằng tối hôm sau Gioan lại đi ngủ, và lại gặp Người Thanh Niên trẻ tuổi.

Người Thanh Niên hiện ra với Gioan cũng cách thức như đêm trước.  Ngài lại chỉ cho Gioan những vết thương của mình.  Ngài tỏ ra phật lòng vì Gioan đã không làm gì để giúp phần chữa trị những vết thương trên mình Ngài.  Ngài cũng nói với Gioan, “Chẳng lẽ tôi phải nổi cơn thịnh nộ với thế gian bịt tai lại trước những lời rên xiết của tôi?”  Gioan không đáp lại.  Có lẽ vì chàng chưa biết được vị khách ấy là ai, và Ngài muốn nói gì với mình.

Tuy nhiên, ngày hôm sau chàng bắt đầu phản ứng.  Anh ta chia sẻ sự việc ấy với những người trong gia đình.  Thật dễ đoán được phải ứng của họ.  Hầu hết họ gạt câu chuyện ấy đi bằng những lời lẽ cho rằng vì chàng đã ăn chơi nhiều quá, hay đã ăn phải những thứ không hợp tì vị.  Họ chẳng tin một lời nào anh nói.  Cả chính anh cũng chẳng thâm tín.  Nhưng anh ta không thể quên được hình ảnh Người Thanh Niên với những vết thương.  Hình ảnh ấy ám ảnh chàng suốt ngày hôm ấy.  Tối hôm đó chàng bảo người em trai cùng ngủ với mình.  Chàng cần thêm vài sự chứng thực.  Sự việc này có thật sự xảy ra không hay vì chàng là nạn nhân của tâm trí mình.

Đêm hôm ấy, Người Thanh Niên lại hiện ra với Gioan.  Lần này được phấn khích do sự hiện diện của em trai, Gioan mạnh dạn nói với Bóng Người: “Nếu tôi gọi lang y, tôi phải bảo ông ta đến nơi nào?  Tôi không biết Ngài là ai, cư ngụ ở đâu.”  Cuối cùng Người Thanh Niên biết mình đã chiếm được lòng Gioan.  Ngài trả lời, “Hãy lấy chìa khóa nhà nguyện và vào đấy.  Ở đấy anh sẽ gặp tôi, và sẽ biết tôi là ai.”

Rồi một sự lạ xảy ra.  Gioan cảm thấy mình ngất trí.  Ngày nay ta gọi là “xuất thần”.  Chàng thấy mình lìa khỏi xác, được di chuyển đến nhà nguyện bởi những năng lực bởi trời.  Sự chú ý của chàng gắn chặt vào Tượng Chịu Nạn của Chúa Cứu Thế treo phía trên bàn thờ.  Tượng ấy để lộ hình Chúa Giêsu  đầy thương tích, vết thương lớn nhất ở nơi nương long, bên dưới trái tim.  Tượng này rất giống với hình ảnh   Người Thanh Niên đã 3 lần hiện ra với chàng.  Cuối cùng, anh ta hiểu ra rằng chính Chúa Giêsu đã đến với mình.  Lòng chàng được tràn đầy Thánh Thần của Chúa Giêsu, và đã hiểu được tất cả những gì Chúa muốn nói với mình.

Tình trạng xuất thần chấm dứt.  Anh ta được đem trở lại giường.  Tim anh đập thình thịch.  Anh quay sang hỏi xem em trai mình đã thấy gì.  Em chàng đang ngủ say.  Gioan không chia sẻ được gì về những sự việc đã xảy ra với người em.  Chàng đánh thức người em, và sau khi quở trách vì đã không thức để bảo vệ chàng, Gioan chia sẻ với em trai những gì đã xảy ra.  Giờ đây tình thế đảo lộn trên Gioan.  Chàng thấy mình ở cương vị Người Thanh Niên, cố gắng giải thích cho em mình, đang nửa mơ nửa tỉnh, chẳng hiểu tí gì Gioan đang nói với anh ta.

Suốt đêm hôm ấy tâm hồm Gioan rạo rực.  Anh không thể ngủ được nữa.  Anh ta không biết ngày hôm sau mình phải làm gì, nhưng chàng biết mình phải làm điều gì đó.  Chàng hoàn toàn phó mình cho Chúa trong tất cả những  gì Ngài muốn về chàng.  Chàng đã trở lại và được tràn đầy Chúa Thánh Thần.

Khi Chúa muốn chuyển động thì trái đất và mọi sự trên mặt đất cũng chuyển động.  Các sự việc bắt đầu thành hình.  Mọi thành phần đều nằm vào đúng chỗ.  Đêm ấy cha sở, Phêrô Ost, nghe thấy một tiếng gọi thầm kín bên trong.  Một giọng phát từ trời nói “Hỡi Phêrô, sáng mai ngươi hãy đến Nhà Nguyện Bois Isaac và dâng Thánh Lễ tôn kính Thánh Giá.”  Ngài không buộc phải dâng Thánh Lễ ban sáng, vì Ngài dự định dâng lễ tại chính thánh đường Ngài vào buổi chiều.  Hơn nữa 3 ngày trước đây Ngài đã dâng Thánh Lễ tại ngôi nhà nguyện ấy.  Vì thế việc này quả là chuyện bất thường.  Nhưng Cha Phêrô Ost là con người của đức tin và tuân phục.  Sự Ngài không biết rõ đây là việc gì không quan trọng.  Ngài cảm thấy Chúa đang nói với mình, và Ngài đã tuân theo.

Cha Phêrô Ost dậy sớm, và bắt đầu cuộc hành trình vượt qua rừng cây đến Nhà Nguyện Bois Isaac.  Đến nơi, Ngài mở cửa nhà nguyện, rung chuông báo cho dân địa phương biết Thánh Lễ sắp được cử hành.  Giáo dân lần lượt tiến vào thánh đường.  Nhưng người đầu tiên bước vào, mặc dầu không phải khách lạ đối với dân chúng, nhưng là người xa lạ đối với ngôi thánh đường.  Người đó là Gioan Bois, chàng cũng chẳng hiểu vì sao mình lại hiện diện ở đây.

Khi vị Linh Mục bắt đầu dâng bánh rượu, Ngài mở chiếc khăn thánh ra và đặt vào vị trí để dâng hiến.  Lúc Ngài cầu nguyện, Ngài thấy một miếng của tấm Bánh Thánh lớn nằm trên tấm khăn thánh mà Ngài đã dùng dâng lễ Thứ Ba vừa rồi.  Hôm đó cũng chính là ngày Chúa Giêsu hiện ra với Gioan lần thứ nhất.

Một luồng sợ hãi xuyên thấu thân mình Ngài.  Vị Linh Mục nghĩ rằng chắc trong Thánh Lễ mình đã làm rớt mụn Bánh Thánh xuống trên khăn thánh và đã gấp lại sau Thánh Lễ.  Ngài tìm cách nhặt Bánh Thánh khỏi tấm khăn thánh.  Cha Phêrô định sẽ chịu Mình Thánh sau khi truyền phép.  Tuy nhiên, xem như Mình Thánh dính chặt vào khăn thánh, không chịu rời ra.  Khi Ngài cố sức kéo ra, Máu tươi từ Bánh Thánh bắt đầu chảy ra nhỏ giọt.  Bánh Thánh vẫn không đổi hình dạng, vẫn màu trắng, nhưng Máu Thánh vọt ra chung quanh Mình Thánh.

Vị Linh Mục cảm thấy đôi chân mình quị xuống.  Ngài thấy sinh lực mình tan biến.  Căn phòng bắt đầu quay cuồng.  Ngài vịn bàn thờ để giữ thăng bằng.  Gioan thấy sự việc xảy ra và chạy đến bên bàn thờ.  “Cha đừng sợ.  Phép Lạ này đến từ Thiên Chúa.”  Ban đầu vị Linh Mục nghi ngờ nhìn Gioan; nhưng Ngài thấy trong đôi mắt Gioan một ánh nhìn và một sức mạnh nội tâm phát ra từ chàng.  Cha Phêrô lấy lại tự chủ và tiếp tục dâng Lễ.  Ngài gấp chiếc khăn thánh có mang Mình Thánh rỉ máu, và dùng khăn mới dâng Thánh Lễ.  Tuy nhiên, trong lúc dâng Lễ Ngài cứ chú ý đến tấm khăn thánh ấy và nhận thấy vết máu càng lúc càng lớn hơn.

Sau Thánh Lễ, Cha Phêrô mở khăn thánh kia ra để xem máu từ  Bánh Thánh còn chảy ra không.  Bánh Thánh vẫn màu trắng, nổi trên vũng máu.  Mọi người dự Lễ đều chứng kiến Phép Lạ.

Vị Linh Mục đau buồn vì nghĩ rằng đó là tại lỗi lầm của mình.  Nếu Ngài chịu hết Bánh thánh và không chừa lại mảnh vụn trên khăn thánh khi dâng Lễ 3 ngày trước thì đâu có việc gì xảy ra.

Trong 5 ngày Máu Thánh vẫn tiếp tục chảy ra từ Mình Thánh, cho đến Thứ Ba sau Lễ Hiện Xuống.  Máu không tuôn chảy nhưng từ từ và đều đặn chảy ra.  Khi ngừng chảy, Máu Thánh chiếm một khoảnh diện tích rộng độ 3 inches và dài 6 inches trên tấm khăn thánh.  Trong vòng vài tuần sau, Máu Thánh đã khô hoàn toàn.

Lúc này đây, những vị chức trách giáo quyền địa phương đã lấy làm hứng thú với tấm khăn kỳ lạ ấy và mang khỏi Thánh Đường Bois Isaac để điều tra.  Giám Mục Thành Cambrai, Đức Cha Phêrô đệ Ailly, đã thí nghiệm khăn lễ bằng những cuộc thử nghiệm ghê sợ, trong đó có cả sự ngâm vào rượu, sữa, và kền.  Ơn phép lạ của Chúa vẫn đứng vững dưới tất cả những cuộc thí nghiệm này.  Sức mạnh đức tin của bao nhiêu người trong nhóm điều tra, hay những nhân viên văn phòng giám mục được hồi phục do kết quả của việc Chúa Giêsu đành chịu để chính mình bị ngâm, đâm chọc và ăn mòn trong kền?

Đúng lúc ấy, sự gì đã xảy ra cho anh chàng bê bối Gioan Bois?  Chàng trở nên sốt sắng.  Trong 6 năm trời chàng dùng thế lực của một người thuộc hàng quí tộc, lồng lộn tìm đủ mọi cách cầu xin đức giám mục trả tấm khăn thánh về Nhà Nguyện Bois.  Gia đình và bạn hữu cho rằng chàng lập dị, bị mất hồn vì chiếc khăn dính máu này.  Đức Giám Mục biết rằng mình không thể yên thân cho đến khi làm theo lời Gioan yêu cầu.  Ngày 3.5.1411, vị Phó Giám Mục đã thánh hiến nhà nguyện để tôn kính Máu Cực Thánh Chúa Giêsu, tôn kính Đức Mẹ cũng như Thánh Gioan Tẩy Giả.  Phép Lạ Thánh Thể được trả về nhà nguyện.

Gioan Bois rất hài lòng, nhưng xem ra chàng chẳng bao giờ có thể tha thứ cho mình vì đã không nhạy cảm với Chúa Giêsu trong 2 lần đầu tiên Ngài hiện ra dưới hình Người Thanh Niên.  Nhìn lại quá khứ, chàng không thể hiểu được vì sao mình lại không hiểu được đó chính là Chúa Giêsu đang khẩn xin sự giúp đỡ của mình.  Gioan tiếp tục làm phiền Giám Mục Ailly, sau này thành Hồng Y. Sau hơn 2 năm bị Gioan nài nỉ, ngày 23.09.1413, Đức Hồng Y mở một cuộc điều tra để công khai xác nhận tính cách xác thực của phép lạ.

Đức Hồng Y gọi mình là một tín hữu đơn sơ, cá nhân Ngài hoàn toàn tin rằng sự can thiệp của Chúa đã làm nên Phép Lạ Thánh Thể tại Bois Isaac.  Nhưng Ngài muốn tiến hành theo như Giáo Luật.  Vì thế sự thử thách dành cho Chúa Giêsu và Gioan lại được bắt đầu.  Tuy nhiên, Chúa Giêsu không cho phép thời gian thử thách quá lâu vì chỉ 17 ngày sau, ngày mồng 10.10.1413, một Tông Chiếu được ban hành, xác nhận tính cách xác thực của Phép Lạ.  Đức Hồng Y cũng ban lệnh mỗi năm phải rước kiệu Thánh Thể cùng với sự tôn kính Mẹ Maria đã được ban chuẩn cho Nhà Nguyện trước biến cố phép lạ xảy ra.  Từ đó đến nay mỗi năm đều có tổ chức rước kiệu, trừ trong thời gian Cách Mạng Pháp, và có lẽ thời gian Quân Đức Quốc Xã chiếm đóng tại Bỉ.

Phép Lạ Thánh Thể vẫn còn được phô bày trong thánh đường ở xã nhỏ Ittre, nước Bỉ.  Khách hành hương khắp cõi Âu Châu đến đền thờ này để kính viếng ơn đặc biệt Chúa Giêsu ban cho chúng ta.

(Minh Ngọc trích dịch từ cuốn THIS IS MY BODY, THIS IS MY BLOOD)

12. THÁNH THỂ BIẾN MẤT, TẠI XỨ BÙI THÁI, VIỆT NAM

(Chúa không muốn ngự vào lòng kẻ còn thù hận nhau)

Tại Xứ Bùi Thái, tỉnh Biên Hòa, giáo phận Xuân lộc, Việt nam, có một gia đình làm nghề giết và bán thịt chó.  Nhiệm vụ của ông chồng là giết chó, còn nhiệm vụ của bà vợ là đem thịt ra chợ bán.  Vào quãng năm 1984 bà nhà lâm trọng bệnh.  Cha chính xứ Bùi Thái lúc ấy là Cha Bách, được mời đến để ban các phép cuối cùng và cho chịu Của Ăn đàng.  Cha xứ tới ban phép Giải tội và Xức dầu xong, khi trao Mình Thánh Chúa cho kẻ liệt thì không thấy Mình Thánh trong hộp đựng Mình Thánh đâu!  Ngài tưởng mình quên, nên chỉ khuyên bảo bệnh nhân đôi lời  rồi ra về.

Ngày thứ Hai, trước khi tới nhà bà ấy, Cha Bách đã nhắc mình nhớ lấy Mình Thánh Chúa.  Ở tại nhà kẻ liệt, khi ngài làm các lễ nghi xong, tới lúc mở hộp đựng Mình Thánh Chúa ra, Ngài cũng chẳng thấy Mình Thánh đâu.  Thật lạ lùng, chẳng hiểu tại sao.  Sau đó, ngài cũng lại âm thầm trở về.

Tới lần thứ ba, Cha Bách mới nói với Ông Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Xứ biết hôm trước ngài đem Mình Thánh đến nhà kẻ liệt mà thấy Mình Thánh Chúa biến mất.  Lần này ngài xin ông ấy làm chứng ngài đã lên nhà Thờ lấy Mình Thánh Chúa để đem tới nhà kẻ liệt.  Nhưng kết quả lần thứ ba này cũng như hai lần trước:  khi mở hộp Mình Thánh Chúa ra thì cũng chẳng còn Mình Thánh Chúa nữa.  Cha Bách và Ông Chủ Tịch trở về đầy kinh ngạc.

Tới lần thứ tư, Cha Bách cùng với ông Chủ Tịch đem Mình Thánh Chúa cho kẻ liệt như 3 lần trước.  Lần này trước khi mở hộp đựng Mình Thánh Chúa ra thì Cha Bách hỏi bệnh nhân:

– Đã ba lần cha đem Mình Thánh cho con, mà cả 3 lần Mình Thánh Chúa đều biến mất. Vậy để lần này Chúa khỏi biến mất đi như trước thì con xét mình lại xem con có điều gì ngăn trở cho được chịu lễ chăng?…Trong những lần xưng tội vừa qua con có xưng tội nên không?  Có giấu tội không?

– Thưa cha, con không giấu tội.

– Vậy không hiểu tại sao Mình Thánh Chúa biến đi?  Bà nhớ coi, trong gia đình  có sự hòa thuận yêu thương nhau không?

– Thưa Cha, không có hòa thuận, vì trước đấy có mấy lần con đi bán thịt về, bán không được giá, phải bán rẻ, nhưng nhà con không hiểu lại hồ nghi con giấu tiền hay làm thế này thế nọ nên giữa con và chồng con từ đó không tin tưởng và yêu thương nhau nữa!

– Nếu vậy thì con hãy làm hòa với ông ấy để xứng đáng Chúa ngự vào lòng con.  Chúa không muốn ngự vào những tâm hồn giận ghét nhau.

Cha xứ cho mời ông chồng đến bên giường.  Hai vợ chồng làm hòa cùng nhau.  Sau đó ngài mở hộp đựng Mình Thánh Chúa ra thì Mình Thánh Chúa vẫn còn.  Bệnh nhân đã được Rước lễ, sau đó mấy ngày thì qua đời.

Chính Ông Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Xứ Bùi Thái kể lại câu truyện này khi ông ấy lên dự tuần tĩnh tâm tại Thủ đức, tỉnh Gia định để gia nhập Gia Đình Đồng Công do Linh mục Trần đình Thủ, Bê trên Sáng lập Dòng cho tổ chức.

hddmvn