Chúa Giêsu cầm lấy bánh, nhìn lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát cho các môn đệ

CHÚA NHẬT, LỄ MINH MÁU CHÚA, NĂM C – 23/06/19

Bài Ðọc I: St 14, 18-20

“Ông mang bánh và rượu tới”.

Trích sách Sáng Thế.

 Trong những ngày ấy, Melkixêđê là vua thành Salem, đem bánh và rượu tới, vì ông là thượng tế của Thiên Chúa Tối Cao, ông chúc phúc cho Abram rằng: “Xin Thiên Chúa Tối Cao và Ðấng tạo thành trời đất chúc phúc cho Abram, và đáng chúc tụng thay Thiên Chúa Tối Cao, vì nhờ Người che chở, quân thù đã rơi vào tay ông”. Và Abram dâng cho ông một phần mười tất cả chiến lợi phẩm. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 109, 1. 2. 3. 4

Ðáp: Con là Thượng tế tới muôn đời theo phẩm hàm Melki-xêđê. (c. 4bc).

Xướng: 1) Thiên Chúa đã ban bố cùng Chúa tôi rằng: “Con hãy ngồi bên hữu Ta, cho tới khi Ta bắt quân thù làm bệ kê dưới chân Con”. – Ðáp.

2) Ðức Thiên Chúa từ Sion sẽ phô bày vương trượng quyền bính của Ngài, rằng: “Con hãy thống trị giữa quân thù”. – Ðáp.

3) “Các thủ lãnh cùng hiện diện bên Con, ngày Con giáng sinh trong thánh thiện huy hoàng: trước rạng đông, tựa hồ sương sa, Ta đã sinh hạ ra Con”. – Ðáp.

4) Ðức Thiên Chúa đã thề và không hối hận rằng: “Con là Thượng tế tới muôn đời theo phẩm hàm Melkixêđê”. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 1 Cr 11, 23-26

“Mỗi khi anh em ăn và uống anh em loan truyền việc Chúa chịu chết”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.

Anh em thân mến, phần tôi, tôi đã lãnh nhận nơi Chúa điều mà tôi đã truyền lại cho anh em, là Chúa Giêsu trong đêm bị nộp, Người cầm lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và phán: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta, sẽ bị nộp vì các con: Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người cầm lấy chén và phán: “Chén này là Tân Ước trong Máu Ta; mỗi khi các con uống, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến. Ðó là lời Chúa.

Ca Tiếp Liên

“Lauda Sion: Hỡi Sion, Hãy Ngợi Khen”

Trước Alleluia, có thể hát hoặc đọc Ca Tiếp Liên này, tất cả hoặc từ câu 21 (“Này đây bánh”) cho đến hết.

  1. Hỡi Sion, hãy ngợi khen Ðấng cứu độ ngươi, Ðấng lãnh đạo và mục tử của ngươi / với những bài vãn và những khúc ca!
  2. Ngươi có sức chừng nào, hãy rán ngợi khen chừng nấy, vì Người vĩ đại hơn mọi lời khen ngợi, và ngươi cũng không đủ sức ngợi khen Người.
  3. Ðề tài của sự ngợi khen đặc biệt, đó là bánh sống và tác thành sự sống, ngày hôm nay đã đặt ra cho ngươi.
  4. Ðó là bánh mà trên bàn tiệc thánh, cho đoàn thể mười hai người anh em, Chúa đã ban tặng chẳng khá nghi ngờ.
  5. Hãy xướng lên lời ca khen ngợi đầy đủ, lời ca hoan hỉ và râm ran, tâm thần hãy vui mừng rạng rỡ!
  6. Vì đây là ngày trọng thể, ngày kỷ niệm bàn tiệc thánh / lần đầu tiên được thiết lập ra.
  7. Tại bàn tiệc này của Ðấng Tân Vương, lễ Vượt Qua mới theo luật pháp mới / chấm dứt lễ Vượt Qua của thời đại cũ.
  8. Lễ nghi cũ nhường chỗ cho sự thực; đêm tối tăm nhường chỗ cho sự sáng sủa.
  9. Ðiều mà Chúa Kitô đã làm trong bữa tiệc ly, thì Người đã ra lệnh cho thực thi điều đó để nhớ lại Người.
  10. Nhờ lời thánh huấn của Người dạy bảo, chúng ta làm phép cho bánh và rượu / trở nên lễ vật hy sinh ban ơn cứu độ.
  11. Ðây là tín điều dạy người Kitô hữu rằng / bánh trở nên thịt Chúa, và rượu trở nên máu Người.
  12. Ðiều bạn không hiểu, không xem thấy, thì đức tin mạnh mẽ xác nhận xảy ra, ngoài luật lệ thiên nhiên.
  13. Dưới những hình sắc khác nhau, chúng chỉ là biểu hiệu, không còn thực chất, có ẩn nấp những thực tại cao siêu.
  14. Thịt Chúa là của ăn, máu Người là thức uống, nhưng Chúa Kitô vẫn còn đầy đủ dưới mỗi sắc hình.
  15. Người không bị kẻ lãnh nhận nghiền nát, không bị bẻ gẫy, không bị phân chia, nhưng Người được thiên hạ lãnh nhận toàn thân.
  16. Một người lãnh nhận, ngàn người lãnh nhận, những người này cũng lãnh bằng những người kia, thiên hạ ăn thịt Người mà Người không bị tiêu hao.
  17. Người lương thiện lãnh, kẻ ác nhân cũng lãnh, nhưng số phận họ không đồng đều: hoặc được sống hay là phải chết.
  18. Kẻ ác nhân phải chết, người lương thiện được sống; hãy coi, cùng một của ăn như nhau, mà kết quả khác xa biết mấy.
  19. Hình bánh bị vỡ, chớ khá lo âu, nhưng hãy nhớ rằng / trong miếng vỡ cũng như trong toàn thể / Chúa vẫn hiện diện đầy đủ như nhau.
  20. Bản chất không hề bị bẻ vỡ, duy có biểu hiệu bị phân chia, nhưng không giảm thiểu tình trạng và dáng vóc của Ðấng ẩn dật bên trong.

—21. Này đây bánh của các thiên thần, biến thành lương thực của khách hành hương; thực là bánh của những người con cái, không nên ném cho loài khuyển.

  1. Bánh này đã được báo trước bằng hình ảnh, khi người ta sát tế Isaac, chiên của lễ vượt qua đã được kể ra, khi cha ông chúng ta được tặng manna.
  2. Lạy Chúa Giêsu là mục thủ tốt lành, là bánh thực, xin Người thương xót, chăn nuôi và bảo vệ chúng con; xin Người ban cho chúng con nhìn thấy / những điều thiện hảo trong cõi nhân sinh.
  3. Chúa là Ðấng thông biết và có thể làm nên mọi sự, Chúa nuôi dưỡng chúng con trong đời sống tạm gửi này, trên cõi cao xanh, xin cho chúng con được trở nên thực khách đồng bàn của Chúa, đồng thừa kế và đồng danh phận / với những công dân thánh của nước trời. Amen. Alleluia.

Alleluia: Ga 6, 51-52

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời”. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 9, 11b-17

“Tất cả đều ăn no nê”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân chúng về nước Thiên Chúa và chữa lành những kẻ cần được cứu chữa. Vậy khi đã xế chiều, nhóm mười hai đến thưa Người rằng: “Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ đi vào trong các làng mạc và trại quanh đây mà trú ngụ và kiếm thức ăn, vì chúng ta đang ở nơi hoang địa”. Nhưng Người nói với các ông: “Các con hãy cho họ ăn đi”. Các ông trả lời: “Chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá, trừ phi chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám đông này”. Số đàn ông độ năm ngàn. Người nói với các môn đệ rằng: “Hãy cho họ ngồi xuống từng nhóm độ năm mươi người”. Các ông đã làm như thế, và bảo tất cả ngồi xuống. Chúa Giêsu cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, nhìn lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát cho các môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Tất cả đều ăn no nê, và người ta thu lượm được mười hai thúng miếng vụn còn dư lại.

Đừng rước lễ như thói quen,

nhưng như lần đầu

Chúa Giêsu cảm thương dân chúng đói khát sau một ngày mệt nhọc và Người yêu cầu các môn đệ cho họ ăn. Yêu cầu của Chúa có vẻ bất ngờ, vượt khả năng của các môn đệ, nhưng Chúa muốn họ vượt qua kiểu lý luận thường tình “thân ai nấy lo”, để biết sống chia sẻ, từ những điều nhỏ bé mà Chúa ban cho chúng ta.

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa nhật 23.06, dựa trên đoạn Tin Mừng thuật lại phép lạ hóa bánh ra nhiều, ĐTC nhấn mạnh rằng sự kiện này bày tỏ tình yêu của Thiên Chúa đối với dân người. Đồng thời cử chỉ này cũng báo trước về bí tích Thánh Thể, bí tích tình yêu, Chúa ban chính Mình Máu Người để cứu độ thế giới. ĐTC nhắc các tín hữu đừng lãnh nhận Thánh Thể cách thụ động hay như thói quen, nhưng tin vào Mình Máu Thánh Chúa và để mình được tình yêu của Người biến đổi, trở nên thánh thiện với Chúa và nên thiện ích cho tha nhân.

Bài huấn dụ của ĐTC

Anh chị em thân mến,

ĐTC Phanxicô Hôm nay, tại Ý và những nước khác, Giáo Hội cử hành lễ trọng kính Mình và Máu Chúa Kitô, Corpus Domini. Tin Mừng tường thuật với chúng ta câu chuyện phép lạ hóa bánh ra nhiều (x. Lc9,11-17) xảy ra bên bờ hồ Galilê. Chúa Giêsu nói với hàng ngàn người và chữa lành các bệnh tật. Khi chiều đến, các môn đệ đến gần Chúa và thưa với Người: “Xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn” (c. 12). Cả các môn đệ cũng mệt mỏi. Thật sự là họ đang ở một nơi hoang vắng và để mau thức ăn thì dân chúng phải đi vào trong các làng mạc. Chúa Giêsu nhận ra điều này và trả lời: “Chính các con hãy cho họ ăn” (c. 13a). Những lời này làm cho các môn đệ kinh ngạc. Họ không hiểu và có lẽ họ cũng bực mình nữa; họ đáp lại: “Chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá, trừ phi chính chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám dân này” (c.13b).

Hoán cải: từ lý luận“thân ai nấy lo” đến biết chia sẻ

Nhưng Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hoán cải thật sự, từ lý luận “thân ai nấy lo” đến ý tưởng chia sẻ, bắt đầu từ những điều bé nhỏ mà Chúa quan phòng trao cho chúng ta. Và ngay lập tức Chúa tỏ cho thấy rõ điều Người muốn làm. Người nói với các môn đệ: “Các con hãy cho họ ngồi xuống thành từng nhóm khoảng 50 người” (c.14). Rồi Người cầm lấy 5 chiếc bánh và 2 con cá, hướng mắt về Cha trên trời, dâng lời cầu nguyện và chúc tụng, rồi bắt đầu bẻ bánh và phân chia cá, và trao cho các môn đệ để họ phân phát cho đám đông. Và thức ăn đã không hết, dù tất cả đều được ăn và no nê.

Quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa

Phép lạ này – rất quan trọng, đến nỗi tất cả các Thánh sử đều thuật lại – diễn tả quyền năng của Đấng Mêsia và đồng thời cũng diễn tả lòng thương xót của Người đối với dân chúng. Cử chỉ phi thường đó không chỉ là một trong những dấu hiệu tuyệt vời trong cuộc sống công khai của Chúa Giêsu, mà còn trình bày trước điều sẽ xảy ra vào ngày cuối, việc tưởng niệm lễ hy sinh của Người, đó là Thánh Thể, bí tích Mình và Máu của Người được trao ban vì ơn cứu độ của thế giới.

Thánh Thể là sự tổng hợp tất cả cuộc sống của Chúa Giêsu, một hành động đơn nhất của tình yêu đối với Chúa Cha và anh em. Cũng ở đó, giống như phép lạ hóa bánh ra nhiều, Người dâng lời cầu nguyện và chúc tụng Chúa Cha, bẻ bánh và trao cho các môn đệ; và Người cũng làm như thế đối với rượu. Nhưng vào giây phút đó, vào đêm trước cuộc Thương khó, Người muốn để lại trong cử chỉ này một Chứng từ của Giao ước mới và vĩnh cửu, tưởng niệm muôn đời cuộc Vượt qua tử nạn và phục sinh của Người.

Hãy rước lễ như lần đầu

Mỗi năm, Lễ Mình Máu Thánh mời gọi chúng ta sống lại sự ngạc nhiên và niềm vui vì món quà tuyệt vời của Chúa, đó là Thánh Thể. Chúng ta hãy đón nhận Thánh Thể với lòng biết ơn, không phải cách thụ động, hay như là thói quen, nhưng thật sự làm sống động lại lời thưa “amen” – tôi tin – nơi Thân Mình Chúa Kitô. Khi linh mục nói “Mình Thánh Chúa Kitô”, chúng ta thưa “amen”: lời thưa xuất phát từ trái tim với xác tín. Đó là Chúa Giêsu, là Chúa Giêsu Đấng cứu độ tôi, là Chúa Giêsu đến ban cho tôi sức mạnh để sống. Chúng ta đừng rước lễ như thói quen, mỗi lần rước lễ chúng ta hãy làm như lần rước lễ đầu.

Rước kiệu Thánh Thể

Cách diễn tả niềm tin vào Thánh Thể của Dân thánh Chúa là những cuộc rước kiệu Thánh Thể mà trong ngày lễ trọng này được thực hiện khắp nơi trong Giáo hội Công giáo. Chiều nay tôi cũng sẽ cử hành Thánh lễ tại khu vực Casal Bertone của Roma và sau đó là cuộc rước kiệu. Tôi mời gọi tất cả anh chị em tham dự, cả trong tinh thần, qua radio và tivi. Xin Đức Mẹ giúp chúng ta, với đức tin và tình yêu, bước theo Chúa Giêsu, Đấng chúng ta thờ lạy trong Thánh Thể.

Đức tin anh hùng

Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nhắc đến lễ phong chân phước cho nữ tu Maria Carmen Lacaba Andía và 13 nữ tu Tây Ban Nha khác thuộc dòng thánh Phaxicô Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội vào ngày thứ bảy hôm qua tại Madrid. Các nữ tu này đã bị giết vì sự thù ghét đức tin trong các năm từ 1936-1939. ĐTC nói: “Những nữ tu dòng Kín này, như các trinh nữ khôn ngoan, chờ đợi vị Hôn Phu Thần linh với đức tin anh hùng. Sự tử đạo của các chị là lời mời gọi tất cả chúng ta trở nên mạnh mẽ và kiên cường, đặc biệt trong giờ phút thử thách.”

Hồng Thủy – Vatican

23 tháng sáu 2019, 15:18

Hôm nay là Lễ Mình Thánh Chúa

hay là lễ Mình Máu Thánh Chúa?

Theo lịch phụng vụ, lễ trọng mà chúng ta mừng hôm nay mang tên là “Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa”, nhưng ở nhiều nơi, người ta vẫn gọi là lễ “Kính Mình Thánh Chúa”. Tại sao vậy? Có phải tại vì khi sau Thánh Lễ, chỉ có rước kiệu Mình Thánh Chúa chứ không rước Máu Thánh Chúa? 

Thiết tưởng chúng ta nên phân biệt giữa một bên là bí tích mà chúng ta cử hành, và bên kia là lễ phụng vụ để mừng kính bí tích ấy. Mỗi bên mang những tên gọi khác nhau. Bí tích mà chúng ta cử hành mang nhiều tên gọi, như sách Giáo lý Hội thánh Công giáo đã mô tả ở các số 1328-1332, đó là: Lễ Tạ ơn (Eucharistia), Bữa tối của Chúa (cena Domini), Bẻ bánh (fractio panis). Những từ ngữ này đã có trong Tân ước, nghĩa là ngay từ đầu Giáo hội. Kế đó là các tên gọi dựa theo truyền thống, như là: Hy tế, Phụng vụ thánh, Hiệp lễ, Misa. Còn lễ phụng vụ để mừng bí tích thì ra đời muộn hơn 12 thế kỷ. Vào lúc được thiết lập tại thành phố Liege (Bỉ) năm 1246, rồi sau đó được mở rộng ra toàn Giáo hội năm 1264, lễ được đặt tên là Corpus Domini (nghĩa là Mình Thánh Chúa), và danh xưng này được lưu truyền qua nhiều thế kỷ. Mãi cho đến cuộc cải tổ lịch phụng vụ sau công đồng Vaticanô II (1969), tên gọi mới được bổ túc là “Lễ Kính Mình và Máu Thánh Chúa”.

Tại sao vậy?

Có hai lý do chính: một lý do thần học và một lý do phụng vụ. Tôi muốn bắt đầu với lý do thần học trước, đó là chúng ta cử hành bí tích Mình và Máu Chúa Giêsu, chứ không chỉ cử hành Mình Thánh Chúa mà thôi. Khi thiết lập bí tích này, Chúa Giêsu đã trao cho các môn đệ tấm bánh và chén rượu, và nói: “Các con hãy cầm lấy: Đây là Mình Thầy,… Đây là Chén Máu Thầy”.

“Đây là Mình Thầy”: câu nói này có nghĩa là gì?

image.pngTôi không rõ các tín hữu Việt Nam nghĩ gì trong đầu khi nghe nói: “Đây là Mình Thầy”. Mình có thể theo nhiều nghĩa: “mình” có thể ám chỉ “thân mình, thân xác”; “mình” cũng có thể hiểu là mạng sống, chẳng hạn khi chúng ta nói đến các chiến sĩ “bỏ mình vì nước”. Dù sao, để hiểu chính xác ý nghĩa của câu nói, chúng ta cần phải trở lại với bản gốc trong tiếng Latinh: Hoc est Corpus meum, (tiếng Pháp dịch là corps và tiếng Anh là body) mà ta có thể dịch là “Đây là Thân thể của Thầy”. Thân thể là gì? Phải thú thực rằng không dễ gì trả lời câu hỏi này, bởi vì thân thể có thể hiểu theo nhiều nghĩa. Thân thể có thể hiểu theo một nghĩa hẹp là “thân mình”, nghĩa là loại trừ cái đầu và chân tay. Theo một nghĩa rộng hơn, “thân thể” là cái phần vật chất nơi con người, đối lại với phần linh thiêng gọi là “anima” (tức là linh hồn). Tuy nhiên nếu áp dụng vào bí tích mà chúng ta đang bàn thì cả hai nghĩa đều không đúng: chúng ta không thể nào hiểu về một Chúa Giêsu không đầu, hoặc là không có linh hồn! Ở đây, chúng ta phải hiểu thân thể như là toàn thể con người Chúa Giêsu. Thánh Gioan tông đồ đã hiểu như vậy. Chúa Giêsu là Lời Thiên Chúa đã trở thành thân xác, nghĩa là đã làm người ở giữa chúng ta, và Người đã trao thân xác ấy làm lương thực cho chúng ta. Điều này càng rõ rệt hơn nữa, khi Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Này là thân thể của Thầy được trao nộp vì anh em”. Chúa đã trao phó toàn thân của Người cho chúng ta.

Nếu Chúa Giêsu đã trao toàn thân cho chúng ta rồi, thì những lời đọc trên chén rượu có trở nên thừa thãi không?

Đừng quên rằng chúng ta đang phân tích một dấu chỉ của bí tích, chứ không phải một ý niệm siêu hình. Chúa Giêsu thiết lập bí tích Thánh Thể trong khung cảnh một bữa tiệc. Trong một bữa tiệc, bánh và rượu được dọn ra. Chúa Giêsu muốn thiết đãi các môn đệ một bữa tiệc, với một điều khác biệt là Người trao cho các môn đệ một thứ lương thực khác, một thứ đồ ăn và thức uống khác, đó là chính Mình và Máu của Người. Tấm bánh biểu thị cho chính thân mình của Chúa được trao nộp cho chúng ta. Chén rượu nho màu đỏ biểu thị cho máu của Chúa được đổ ra cho chúng ta. Chúng ta nên lưu ý đến các từ ngữ đi kèm theo cử chỉ trao chén rượu, đó là “máu giao ước mới”, “máu đổ ra để cho các con và muôn người được tha tội”.

Tại sao gọi là “máu giao ước”?

Đây là một nghi thức thịnh hành trong các xã hội thời xưa, và có lẽ ngay cả ở nước ta nữa. Khi hai người kết ước với nhau, người ta cùng nhau “uống máu ăn thề”. Cử chỉ này có thể hiểu theo hai nghĩa: một nghĩa tích cực và một nghĩa tiêu cực. Theo nghĩa tích cực, những người kết nghĩa cùng uống chung một chén máu, ra như họ trở thành họ hàng máu mủ với nhau (quen gọi là “huyết tộc”). Theo nghĩa tiêu cực, việc uống máu trở thành một lời đe doạ dành cho kẻ nào phản bội giao ước: họ sẽ bị cắt cổ, mất máu giống như con vật. Có lẽ vết tích của nghi thức này còn lưu lại nơi lễ ký giao ước giữa Thiên Chúa với ông Abraham, được Sách Sáng thế thuật lại ở chương 15: người ta xẻ đôi con vật ra, rồi xếp thành hai dãy, ở giữa để một lối cho người kết ước đi ngang. Dù sao, những lời nói của Chúa Giêsu có lẽ muốn nhắc đến lễ ký kết giao ước trên núi Sinai, được kể lại trong sách Xuất hành chương 24 với một nghĩa tích cực. Ông Mosê đọc bản luật giao ước, dân Israel bày tỏ sự ưng thuận; kế đó ông Mosê rảy trên toàn dân máu của bò đã được sát tế. Nghi thức này ra như muốn diễn tả sự thông truyền sự sống: Thiên Chúa muốn truyền thông sự sống cho dân Israel, kết nạp họ vào dòng tộc máu mủ của Ngài. Ở nhà Tiệc Ly, Chúa Giêsu thiết lập giao ước mới, đã được các ngôn sứ Giêrêmia và Edekiel loan báo, một giao ước bình an, được khắc trong con tim chứ không khắc trên bia đá nữa; Người muốn dẫn đưa họ vào tình nghĩa thân thiết với Thiên Chúa.

Còn những lời “máu đổ ra” có ý nghĩa gì?

Những lời này bổ túc cho ý nghĩa vừa nói. Trong ngôn ngữ hằng ngày, “đổ máu” thường ám chỉ sự giết người (chẳng hạn như: một tai nạn đổ máu, hoặc cuộc xung đột đổ máu). Chén rượu mà Chúa Giêsu trao cho các môn đệ là biểu tượng cho việc Người bị đổ máu, nghĩa là cái chết mà Người sắp phải chịu trên thập giá. Nhìn từ bên ngoài thì đó là sự sát nhân, một cái chết do bạo lực; thế nhưng, Chúa Giêsu lại coi đó như một hy lễ đền tội, mà Người tự ý lãnh nhận. Các tác giả Tin mừng so sánh cái chết của Người như là cái chết của con chiên sát tế, nhờ đó mang lại ơn tha thứ cho toàn thể nhân loại. Đề tài này được giải thích sâu rộng trong lá thư gửi Do thái, chương 9. Như vậy, qua cử chỉ trao bánh và rượu cho các môn đệ, Chúa Giêsu muốn nói đến việc Người trao nộp mạng sống cho nhân loại, mà Người coi như là những bạn hữu. Vì thế họ được mời gọi hãy đến ăn bánh và uống rượu, để thông dự vào hiến tế của Người, thông dự vào chính tình yêu trao hiến của Người, như thánh Phaolô đã viết trong thư thứ nhất cho giáo đoàn Corinto (10,16). Nơi Tin mừng thánh Gioan, việc ăn Mình và uống Máu Chúa đưa đến một sự hiệp thông sự sống: “Thân mình tôi thật là của ăn; máu tôi thật là của uống. Ai ăn thân mình tôi và uống máu tôi, thì ở lại trong Tôi và Tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6,55-56).

Đó là ý nghĩa thần học của bí tích Mình và Máu Thánh Chúa. Còn ý nghĩa phụng vụ của lễ thì sao?

Trên đây, chúng ta đã nhắc đến việc thiết lập lễ kính Mình Thánh Chúa (Corpus Domini) hồi thế kỷ XIV: một trong những lý do là để chống lại những lạc giáo không tin sự hiện diện của Chúa Giêsu trong bí tích. (Chúng ta cũng đừng quên những việc tôn kính Mình Thánh Chúa vào ngày thứ năm tuần thánh, ngày kỷ niệm thiết lập bí tích). Còn lòng tôn kính Máu Thánh Chúa thì phát triển muộn hơn, vào khoảng đầu thế kỷ thứ XIX ở Italia. Năm 1822, thánh Gasparre del Bufalo xin Tòa thánh cho phép cử hành lễ kính Máu Thánh Chúa trong hội dòng do người sáng lập, được cử hành vào Chúa nhật đầu tháng 7. Phong trào này bành trướng không những trong nước Ý mà còn trong nhiều nước khác, đến nỗi nhiều nơi dành tháng 7 để cho việc tôn kính Máu Thánh Chúa, cũng tương tự như tháng 6 dành cho Thánh Tâm. Đức thánh cha Piô IX mở rộng lễ này ra cho toàn thể Giáo hội và ấn định cử hành vào ngày 1 tháng 7. Vào năm 1960, Đức thánh cha Gioan XXIII, một người tôn sùng đặc biệt với Máu Thánh Chúa, đã soạn một kinh cầu kính Máu Thánh (hoặc Bửu huyết). Thế nhưng, cuộc cải tổ lịch phụng vụ sau công đồng Vaticanô II đã sáp nhập lễ kính Máu Thánh Chúa vào chung với lễ kính Mình Thánh Chúa. Vì lý do đó, tên gọi của lễ được sửa lại thành “Lễ trọng kính Mình và Máu rất thánh của Chúa Giêsu” (Sollemnitas Sanctissimi Corporis et Sanguinis Christi). Việc sát nhập hai lễ hợp với thần học và kinh thánh hơn, bởi vì như đã nói trên đây, Chúa Giêsu thiết lập bí tích qua việc trao ban Mình và Máu của Người cho chúng ta. Chúng ta cũng được mời gọi hãy ăn Mình và uống Máu của Người. Tuy nhiên, trên thực tế, đề tài “Máu thánh Chúa” (hoặc bửu huyết chưa được phổ biến lắm) vì thế người ta vẫn tiếp tục gọi lễ này là lễ Mình Thánh Chúa, hoặc là Lễ Thánh Thể.

Lm. Giuse Phan Tấn Thành, OP.