Chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống và ban sự sống cho thế gian

Thứ Ba, Tuần 3 Phục Sinh, Năm 1 – 07/05/19

Bài Ðọc I: Cv 7, 51-59

“Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Khi ấy, Têphanô nói với dân chúng, các kỳ lão và luật sĩ rằng: “Hỡi những tên cứng cổ, lòng và tai chẳng cắt bì kia, các ngươi luôn luôn chống đối Thánh Thần; cha ông các ngươi làm sao, các ngươi cũng vậy. Có tiên tri nào mà cha ông các ngươi lại không bắt bớ? Họ đã giết những người tiên báo về việc Ðấng Công chính sẽ đến, Ðấng mà ngày nay các ngươi đã nộp và giết chết; các ngươi đã lãnh nhận lề luật do thiên thần truyền cho, nhưng đã không tuân giữ”.

Image may contain: 1 personNghe ông nói, họ phát điên lên trong lòng, và họ nghiến răng phản đối ông. Nhưng Têphanô đầy Thánh Thần, nhìn lên trời, đã xem thấy vinh quang của Thiên Chúa, và Ðức Giêsu đứng bên hữu Thiên Chúa. Ông đã nói rằng: “Kìa, tôi xem thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa”. Bấy giờ họ lớn tiếng kêu la và bịt tai lại, và họ nhất tề xông vào ông. Khi lôi ông ra ngoài thành, họ ném đá ông. Và các nhân chứng đã để áo của họ dưới chân một người thanh niên tên là Saolô. Rồi họ ném đá Têphanô, đang lúc ông cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con”. Thế rồi ông quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: “Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này”. Nói xong câu đó, ông đã an giấc trong Chúa. Còn Saolô thì đã tán thành việc giết ông (Têphanô).Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 30, 3cd-4. 6ab và 7b và 8a. 17 và 21ab

Ðáp: Lạy Chúa, con phó thác tâm hồn trong tay Chúa. (c. 6a).

Xướng: 1) Xin Chúa trở thành núi đá cho con trú ẩn, thành chiến luỹ kiên cố để cứu độ con, bởi Chúa là Tảng đá, là chiến luỹ của con; vì uy danh Ngài, Ngài sẽ dìu dắt và hướng dẫn con. – Ðáp.

2) Con phó thác tâm hồn trong tay Chúa, lạy Chúa, lạy Thiên Chúa trung thành, xin cứu chữa con. Còn phần con, con tin cậy ở Chúa, con sẽ hân hoan mừng rỡ vì đức từ bi của Chúa. – Ðáp.

3) Xin cho tôi tớ Chúa được thấy long nhan dịu hiền, xin cứu sống con theo lượng từ bi của Chúa. Chúa che chở họ dưới bóng long nhan Ngài, cho khỏi người ta âm mưu làm hại. – Ðáp.

Alleluia: Ga 16, 7 và 13

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ sai Thần Chân Lý đến cùng các con; Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 30-35

“Không phải Môsê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời đích thực”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Image may contain: 4 peopleKhi ấy, đám đông thưa Chúa Giêsu: “Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: “Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời”. Chúa Giêsu đáp: “Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”. Họ liền thưa với Ngài rằng: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”. Chúa Giêsu nói: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”.

 

ĐTC dâng Thánh Lễ tại quảng trường Macedonia

Sau khi viếng thăm Nhà tưởng nhớ Mẹ Têrêsa, ĐTC di chuyển đến quảng trường Macedonia cách đó 800m và chuẩn bị Thánh Lễ với các tín hữu tại quảng trường. Bài Tin Mừng trong Thánh Lễ được lấy trích từ TM theo thánh Gioan 6,30-35: “Không phải Môsê, nhưng là Cha tôi đã ban cho các ông bánh bởi trời”, được công bố bằng tiếng Macedonia.

Bài giảng của Đức Thánh Cha bằng tiếng Ý:

“Ta là bánh hằng sống; ai đến với tôi không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ.” (Ga 6,35). Chúa vừa nói những lời này với chúng ta.

ĐTC dâng Thánh Lễ tại quảng trường MacedoniaTrong Tin Mừng, đám đông đã tụ họp xung quanh Chúa Giêsu, và chứng kiến phép lạ hoá bánh ra nhiều. Đây là một trong những sự kiện vẫn còn in sâu trong tâm trí và trái tim của cộng đoàn môn đệ đầu tiên. Đó là một bữa tiệc: bữa tiệc cho thấy lòng quảng đại vô biên và sự chăm sóc Thiên Chúa dành cho con của mình, những người trở thành anh chị em của nhau trong việc chia sẻ những cơm bánh. Chúng ta hãy tưởng tượng một chút về đám đông. Một điều gì đó đã thay đổi. Đã có những lúc, những người khát và im lặng này đi theo Chúa Giêsu để nghe lời, và họ đã có thể chạm bằng tay và cảm bằng thân thể phép lạ của tình huynh đệ. Chính phép lạ này có khả năng làm no thoả dư tràn.

Chúa đến để ban sự sống cho thế giới. Ngài luôn làm như thế bất chấp sự tính toán hẹp hòi của chúng ta, sự tầm thường trong những mong đợi của chúng ta và sự hời hợt trong lối nghĩ của chúng ta.

Tất cả dân chúng ở đó đã phát hiện ra rằng cái đói bánh ăn còn có những tên gọi khác: đói Chúa, đói tình huynh đệ, đói sự gặp gỡ và một bữa tiệc chia sẻ.

Chúng ta đã quen với việc ăn thứ bánh cũ của tin tức giả dối và kết cục nơi tù ngục của sự mất lòng tin, dán nhãn và xấu xa. Chúng ta tin rằng sự tuân thủ nệ luật sẽ làm thỏa cơn khát của chúng ta, nhưng cuối cùng chúng ta chỉ uống sự thờ ơ và vô cảm. Chúng ta nuôi mình trong những giấc mơ về vẻ huy hoàng và vĩ đại, và kết thúc trong sự phân tán, đóng mình và cô độc. Chúng ta đắm mình trên mạng và mất đi hương vị huynh đệ. Chúng ta tìm kiếm kết quả nhanh chóng và an toàn, và lại thấy mình bị dồn nén bởi thiếu kiên nhẫn và lo lắng. Là tù nhân của thực tế ảo, chúng ta mất đi hương vị của hiện thực.

Chúng ta mạnh mẽ và không sợ nói rằng: Lạy Chúa, chúng con đang đói. Lạy Chúa, chúng con đang đói bánh Lời Chúa, có khả năng mở tung sự đóng kín và cô độc của chúng con. Lạy Chúa, chúng con đang đói tình huynh đệ nơi sự thờ ơ, mất lòng tin không thể khoả lấp chúng con. Lạy Chúa, chúng con đang đói những cuộc gặp gỡ nơi lời Chúa mang lại niềm hy vọng, đánh thức sự dịu dàng và cảm hóa con tim bằng cách mở lối cho sự biến đổi và hoán cải.

Lạy Chúa, chúng con đói, như đám đông xưa kia, kinh nghiệm nhân bội lòng thương xót, phá đi định kiến ​​của chúng con và lan truyền lòng thương cảm của Cha dành cho mỗi người, đặc biệt là những người chẳng ai quan tâm.

Đức Thánh Cha nói: một lát nữa đây, chúng ta sẽ đến gần bàn thờ, để được ăn Bánh Sự sống, với mệnh lệnh: ai đến với tôi không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ (Ga 6,35). Điều duy nhất Chúa yêu cầu là “hãy đến”. Ngài mời chúng ta lên đường, di chuyển, bước ra. Ngài thúc chúng ta đến gần Ngài để tham dự vào cuộc sống và sứ mạng của Ngài. Chúa nói “hãy đến”, điều đó không chỉ có nghĩa là di chuyển từ nơi này đến nơi khác, nhưng là để cho chúng ta được chuyển động và biến đổi bởi lời Chúa trong những chọn lựa của chúng ta, trong những cảm nhận và ưu tiên làm chính những cử chỉ của Ngài và ngôn ngữ của Ngài, thứ ngôn ngữ bánh của sự dịu dàng, đồng hành, quảng đại trao hiến cho người khác, ngôn ngữ của tình yêu cụ thể và hữu hình, bởi vì nó là hàng ngày và thực tế.

Trong mỗi Thánh Lễ, Chúa bẻ mình ra và chia sẻ chính mình. Và Ngài mời chúng ta cũng bẻ mình ra và chia sẻ cho nhau cùng với Ngài, và tham dự vào phép lạ hoá bánh ra nhiều. Đây là mong ước vươn ra và chạm đến, bằng sự dịu dàng và lòng trắc ẩn, ở mọi ngóc ngách của thành phố này, đất nước này và vùng đất này.

Đói bánh ăn, đói tình huynh đệ và đói khát Thiên Chúa. Mẹ Teresa biết rõ điều này và mong muốn xây dựng đời sống của Mẹ trên hai cột trụ: Chúa Giêsu nhập thể trong Bí tích Thánh Thể và Chúa Giêsu nhập thể trong người nghèo! Tình yêu nhận lãnh và tình yêu trao đi. Hai trụ cột không thể tách rời đã đánh dấu hành trình của Mẹ và giúp Mẹ luôn di chuyển, mong mỏi làm dịu cơn đói và cơn khát của Mẹ. Mẹ đến với Chúa và cùng lúc đó Mẹ đến với những người bị khinh miệt, không được yêu thương, cô đơn và bị lãng quên. Và khi đến gần anh chị em của mình, Mẹ đã tìm thấy khuôn mặt của Chúa, vì Mẹ biết rằng tình yêu của Chúa và tình yêu người lân cận là một. Tình yêu đó là điều duy nhất có thể làm thỏa cơn đói của Mẹ.

Văn Yên, SJ

07 tháng năm 2019, 13:18