Chúa Kitô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu

CHÚA NHẬT LỄ LÁ, NĂM C – 14/04/19

Kiệu Lá: Bài Phúc Âm: Lc 19, 28-4

“Chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa mà đến”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi trước lên Giêrusalem. Và xảy ra là khi Người đến gần Bếtphaghê và Bêtania, giáp núi gọi là núi Cây Dầu, Người sai hai môn đệ đi và bảo rằng: “Các con hãy đến làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp con lừa con cột sẵn đó chưa ai cỡi bao giờ; các con hãy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi các con “Tại sao các ông mở dây?”, thì hãy nói thế này: “Vì Chúa cần dùng đến nó”. Hai người được sai ra đi, và gặp lừa con đứng đó như Chúa đã bảo. Hai ông đang mở dây lừa con, thì chủ nó hỏi r?ng: “Sao các ông mở dây lừa con?” Hai ông đáp: “Vì Chúa cần đến nó”.

Hai ông dắt lừa về cho Chúa Giêsu, trải áo lên mình lừa và đặt Chúa lên trên. Dọc đàng, người ta trải áo trên lối đi. Khi Người đến gần triền núi Cây Dầu, tất cả đoàn môn đệ hân hoan lớn tiếng ca ngợi Chúa về mọi phép lạ họ đã thấy mà rằng: “Chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa mà đến! Bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời”. Một vài người biệt phái trong đám đông nói cùng Người rằng: “Thưa Thầy, xin hãy mắng các môn đệ Ngài đi”. Chúa Giêsu nói: “Tôi bảo cho các ông biết: nếu họ làm thinh, thì những viên đá sẽ la lên”. Ðó là lời Chúa.

Thánh Lễ: Bài Ðọc I: Is 50, 4-7

“Tôi đã không giấu mặt mũi tránh những lời nhạo cười, nhưng tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn”. (Bài ca thứ ba về Người Tôi Tớ Chúa)

Trích sách Tiên tri Isaia.

Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Người đánh thức tôi, Người thức tỉnh tai tôi, để nghe lời Người giáo huấn. Thiên Chúa đã mở tai tôi, mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui. Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi. Vì Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải hổ thẹn; nên tôi trơ mặt chai như đá, tôi biết tôi sẽ không phải hổ thẹn. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 21, 8-9. 17-18a. 19-20. 23-24

Ðáp: Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! sao Chúa đã bỏ con? (c. 2a)

Xướng: 1) Bao người thấy con đều mỉa mai con, họ bĩu môi, họ lắc đầu: “Hắn tin cậy Chúa, xin Ngài cứu hắn, xin Ngài giải gỡ hắn, nếu Ngài yêu thương”. – Ðáp.

2) Ðứng quanh con là đàn ưng khuyển, một lũ côn đồ bao bọc lấy con. Chân tay con chúng đều chọc thủng, con có thể đếm được mọi đốt xương con. – Ðáp.

3) Phần chúng thì nhìn xem con và vui vẻ, đem y phục của con chia sẻ với nhau, còn tấm áo dài, thì chúng rút thăm… Phần Ngài, lạy Chúa, xin chớ đứng xa con, ôi Ðấng phù trợ con, xin kíp ra tay nâng đỡ. – Ðáp.

4) Con sẽ tường thuật danh Chúa cho các anh em, giữa nơi công hội, con sẽ ngợi khen Người. “Chư quân là người tôn sợ Chúa, xin hãy ca khen Chúa, toàn thể miêu duệ nhà Giacóp, hãy chúc tụng Người, hãy tôn sợ Người, hết thảy dòng giống Israel!” – Ðáp.

Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11

“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Chúa Giêsu Kitô, tuy là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa để Thiên Chúa Cha được vinh quang. Ðó là lời Chúa.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Pl 2, 8-9

Chúa Kitô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.

Bài Thương Khó: Lc 22, 14 – 23. 56 (bài dài)

“Sự Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”.

C: Người đọc Chung, Thánh Sử; S: Người đối thoại khác, hoặc Cộng đoàn. J: Chúa Giêsu

Bài Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Luca.

Ðến giờ, Chúa Giêsu vào bàn ăn với mười hai tông đồ và bảo các ông:

“Thầy đã tha thiết ước ao ăn Lễ Vượt Qua này với các con trước khi chịu khổ nạn. Thầy bảo các con, Thầy sẽ chẳng bao giờ ăn lễ này nữa, cho đến khi lễ này được thực hiện trong nước Thiên Chúa”.

Rồi Người cầm chén, tạ ơn và phán: “Các con hãy lãnh nhận chén này mà chia cho nhau: Thầy bảo cho các con biết: Thầy sẽ không uống thứ nho này nữa cho đến khi nước Thiên Chúa đến!”

Ðoạn Người cầm bánh và tạ ơn, bẻ ra và trao cho các ông mà phán: “Này là Mình Ta hiến ban vì các con, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”.

Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người cầm lấy chén mà phán: “Chén này là Tân ước trong Máu Ta sẽ đổ ra vì các con. Vả lại này tay kẻ nộp Ta đang ở gần Ta, ngay trên bàn này. Ðành rằng Con Người sẽ ra đi như đã được ấn định, nhưng vô phúc cho kẻ nộp Người!”

Bấy giờ các ông bắt đầu hỏi nhau xem ai trong nhóm họ là kẻ làm điều đó. Giữa các ông cũng xảy ra một cuộc tranh giành xem ai trong họ được coi là cao trọng hơn hết. Nhưng Người bảo: “Vua chúa các dân ngoại thì thống trị dân, và những kẻ có quyền hành trên dân thì bắt dân gọi mình là ân nhân. Phần các con, thì không như thế, vì ai cao trọng hơn các con thì hãy trở thành như người nhỏ nhất, và kẻ làm đầu, hãy trở thành như người hầu bàn. Vì người ngồi ăn và kẻ hầu hạ, ai trọng hơn, nào chẳng phải là người ngồi ăn ư? Thế mà Thầy, Thầy ở giữa các con như người hầu hạ. Còn các con, các con đã kiên trì với Thầy trong các cơn gian nan của Thầy, và Thầy xếp đặt nước trời cho các con như Cha Thầy đã xếp đặt cho Thầy, để các con sẽ được ăn uống đồng bàn trong nước Thầy, và được ngồi trên toà xét xử mười hai chi tộc Israel!”

Rồi Chúa nói: “Simon, Simon, này ma quỷ đã đòi sàng các con như sàng gạo, nhưng Ta đã cầu nguyện để con khỏi mất đức tin. Và phần con, khi đã trở lại, con hãy làm cho anh em con vững tin”.

Ông thưa Người: “Lạy Thầy, con sẵn sàng theo Thầy, dù vào tù hay đi chịu chết”.

Nhưng Người đáp: “Phêrô, Thầy bảo cho con biết: hôm nay khi gà chưa gáy, con đã chối rằng không biết Thầy”.

Và Người bảo các ông: “Khi Thầy sai các con đi không mang theo túi tiền, không bị, không giày dép, nào các con có thiếu thốn sự gì không?”

Các ông thưa:”Không thiếu gì cả”.

Vậy Người nói: “Nhưng bây giờ ai có túi tiền, hãy cầm lấy, ai có bị, cũng hãy làm như vậy, và ai không có gươm, thì hãy bán áo choàng mình mà mua lấy gươm. Vì Thầy bảo các con hay: còn điều này chép về Thầy cũng cần phải được ứng nghiệm: “Người đã bị liệt vào số những kẻ gian ác”. Vì mọi điều đã chép về Thầy phải được hoàn tất”.

Các ông thưa Người: “Thưa Thầy, này có hai thanh gươm đây”.

Và Người bảo:”Ðủ rồi”.

Ðoạn Người ra đi lên núi cây ôliu như thường lệ. Các môn đệ cũng đi theo Người. Ðến nơi, Người bảo các ông: “Các con hãy cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ”.

Rồi Người đi xa các ông một quãng bằng ném một hòn đá và quỳ gối cầu nguyện rằng: “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin Cha cất chén này xa con. Nhưng xin đừng theo ý con muốn, một theo ý Cha”.

Bấy giờ có thiên thần từ trời hiện ra an ủi Người. Và lâm cơn hấp hối, Người cầu nguyện thiết tha hơn, và mồ hôi Người chảy ra như những giọt máu rơi xuống đất. Cầu nguyện xong, Người đứng dậy, trở lại chỗ các môn đệ, và thấy các ông còn đang ngủ vì buồn sầu. Người liền bảo: “Các con ngủ ư? Hãy dậy và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ”.

Người còn đang nói, thì này đây một lũ đông, và một người trong nhóm Mười Hai là Giuđa dẫn đầu. Hắn lại gần Chúa Giêsu để hôn Người. Chúa Giêsu bảo hắn: “Giuđa, ngươi lấy cái hôn để nộp Con Người ư?”

Thấy các sự sắp xảy ra, những kẻ đứng chung quanh Người liền hỏi: “Thưa Thầy, chúng con có nên dùng gươm mà chém không?”

Và một người trong các ông chém tên đầy tớ thầy thượng tế đứt tai phải. Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo: “Thôi, đủ rồi”.

Và Người sờ vào tai người đầy tớ ấy mà chữa cho y lành lại. Rồi Chúa Giêsu bảo các kẻ đến bắt Người gồm các thượng tế, trưởng vệ binh đền thờ và kỳ lão rằng: “Các ngươi cầm gươm giáo gậy gộc đi bắt Ta như bắt tên cướp ư? Hằng ngày Ta ngồi trong đền thờ giữa các ngươi mà các ngươi không bắt Ta. Nhưng đây là giờ của các ngươi và của quyền lực tối tăm”.

Chúng liền bắt Người và điệu tới nhà thầy thượng tế. Còn Phêrô đi theo xa xa. Họ đốt lửa ngay giữa sân và ngồi vòng quanh, Phêrô cũng ngồi lẫn với họ. Một đứa đầy tớ gái thấy ông ngồi gần lửa, thì nhìn kỹ ông và bảo: “Cả ông này cũng theo hắn”.

Nhưng ông chối và nói: “Này chị, tôi đâu quen biết người ấy”.

Một lát sau, có người khác nhìn ông và nói: “Chính ông cũng là người trong bọn đó”.

Nhưng Phêrô đáp: “Này anh, đâu có phải tôi”.

Chừng một giờ sau, một người khác lại quả quyết rằng: “Ðúng ông này cũng theo người ấy: vì ông ta cũng là người xứ Galilêa”.

Phêrô đáp: “Này anh, tôi không biết anh muốn nói gì?”

Khi ông còn đang nói, thì lập tức gà liền gáy. Chúa Giêsu quay lại nhìn Phêrô. Bấy giờ Phêrô mới sực nhớ lời Chúa đã bảo ông trước: Khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần. Phêrô liền ra ngoài và khóc lóc thảm thiết.

Những kẻ canh giữ người, nhạo cười và đánh đập Người. Chúng che mặt Người, vả mặt mà hỏi Người rằng: “Hãy đoán xem ai đánh ngươi đó”.

Và chúng còn thốt ra nhiều lời khác nhục mạ Người. Vừa sáng ngày, các kỳ lão trong dân, các thượng tế và các luật sĩ hội lại và cho điệu Người ra trước công nghị mà nói: “Nếu ông là Ðấng Kitô, hãy nói cho chúng tôi hay”.

Người trả lời: “Tôi có nói, các ông cũng chẳng tin tôi, và nếu tôi có hỏi, các ông cũng chẳng trả lời và cũng chẳng tha tôi. Nhưng từ giờ đây, Con Người sẽ ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng”.

Mọi người đều hỏi lại:”Vậy ông là Con Thiên Chúa ư?”

Người đáp: “Các ông nói đúng, Ta là Con Thiên Chúa”.

Bấy giờ họ nói: “Chúng ta còn cần chứng cớ chi nữa? Vì chính chúng ta cũng nghe y nói”.

Ðoạn tất cả bọn họ đứng dậy và giải Người đến Philatô. Họ bắt đầu tố cáo Người rằng: “Chúng tôi đã thấy người này xúi giục dân nổi loạn, ngăn cản nộp thuế cho Cêsarê, và còn tự xưng là Kitô Vua”.

Philatô bảo các thượng tế và đám đông rằng: “Ta không thấy người này có tội gì”.

Nhưng họ cố nài rằng: “Người này đã làm náo động dân chúng, giảng dạy khắp xứ Giuđêa, bắt đầu từ Galilêa đến đây”.

Philatô vừa nghe nói đến Galilêa, liền hỏi cho biết có phải đương sự là người xứ Galilêa không. Và khi đã biết Người thuộc thẩm quyền Hêrôđê, quan liền sai giải Người cho Hêrôđê cũng có mặt tại Giêrusalem trong những ngày ấy. Hêrôđê thấy Chúa Giêsu thì mừng rỡ lắm, vì từ lâu, ông ao ước thấy Người, bởi đã nghe nói về Người rất nhiều, và hy vọng xem Người làm một vài phép lạ. Nhà vua hỏi Người rất nhiều lời, nhưng Người không đáp gì hết. Trong khi ấy, các thượng tế và luật sĩ ở đó tố cáo Người dữ dội. Còn Hêrôđê cùng các quan lính thì khinh dể và nhạo báng Người, đoạn khoác cho Người một cái áo choàng trắng và gởi trả Người cho Philatô. Chính ngày đó, Hêrôđê và Philatô trở thành bạn hữu, vì trước kia họ là thù địch với nhau.

Bấy giờ Philatô triệu tập các thượng tế, các thủ lãnh và dân chúng lại, rồi bảo họ: “Các ngươi đã nộp cho ta người này như một kẻ xúi giục dân làm loạn, nhưng đây ta đã tra xét trước mặt các ngươi, và ta không thấy người này phạm tội nào trong những tội các ngươi tố cáo. Cả vua Hêrôđê cũng thấy như vậy, vì ta đã cử các ngươi đến nhà vua và nhà vua cũng không thấy có chi đáng tội chết cả. Vậy ta sẽ cho sửa phạt, rồi tha đi”.

Mỗi dịp lễ, quan tổng trấn phải phóng thích cho họ một người tù. Vậy toàn dân đồng thanh kêu lên: “Hãy giết người này, và tha Baraba cho chúng tôi”.

Tên này vì dấy loạn trong thành và giết người, nên đã bị tống ngục. Nhưng Philatô muốn tha Chúa Giêsu, nên lại nói với dân chúng. Nhưng chúng càng la to hơn và nói: “Hãy đóng đinh nó, hãy đóng đinh nó vào thập giá!”

Lần thứ ba, quan lại nói với dân chúng: “Người này đã làm gì xấu? Ta không thấy nơi ông ấy có lý do để lên án tử hình. Vậy ta sẽ trừng phạt, rồi tha đi”.

Chúng lại la lớn tiếng, nhất định đòi đóng đinh Người vào thập giá, và tiếng la hét của chúng càng dữ dội hơn. Philatô liền tuyên án theo lời chúng yêu cầu. Vậy quan phóng thích tên đã bị cầm tù vì dấy loạn và giết người, là kẻ mà chúng đã xin tha, còn Chúa Giêsu thì quan trao phó để mặc ý chúng.

Khi điệu Người đi, chúng bắt một người xứ Xyrênê, tên Simon, ở ngoài đồng về, chúng bắt ông vác thập giá theo sau Chúa Giêsu. Ðám đông dân chúng theo Người, có cả mấy người phụ nữ khóc thương Người. Nhưng Chúa Giêsu ngoảnh mặt lại bảo họ rằng:

“Hỡi con gái Giêrusalem, đừng khóc thương Ta, hãy khóc thương chính các ngươi và con cái các ngươi. Vì này, sắp đến ngày người ta sẽ than rằng: “Phúc cho người son sẻ, phúc cho những lòng không sinh nở và những vú không nuôi con”. Bấy giờ người ta sẽ lên tiếng với núi non rằng: “Hãy đổ xuống đè chúng tôi”, và nói với các gò nổng rằng: “Hãy che lấp chúng tôi đi”. Vì nếu cây tươi còn bị xử như vậy, thì gỗ khô sẽ ra sao?”

Cùng với Người, chúng còn điệu hai tên gian ác nữa đi xử tử. Khi đã đến nơi gọi là Núi Sọ, chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu và một đứa bên tả Người. Bấy giờ Chúa Giêsu than thở rằng: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”.

Rồi chúng rút thăm mà chia nhau áo Người. Dân chúng đứng đó nhìn xem, và các thủ lãnh thì cười nhạo Người mà rằng: “Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Ðấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn”.

Quân lính đều chế diễu Người và đưa dấm cho Người uống và nói: “Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi”.

Phía trên đầu Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp, La-tinh và Do-thái như sau: “Người này là vua dân Do-thái”. Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng: “Nếu ông là Ðấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa”.

Ðối lại, tên kia mắng nó rằng: “Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao. Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn Ông này, Ông có làm gì xấu đâu?”

Và anh ta thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi”.

Chúa Giêsu đáp: “Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta”.

Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu, tối tăm liền bao trùm cả mặt đất cho đến giờ thứ chín. Mặt trời trở nên u ám, màn trong đền thờ xé ra làm đôi ngay chính giữa. Lúc đó Chúa Giêsu kêu lớn tiếng rằng: “Lạy Cha, Con phó linh hồn Con trong tay Cha”.

Nói đoạn, Người trút hơi thở. (Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)

Thấy sự việc xảy ra, viên sĩ quan ca tụng Thiên Chúa rằng: “Ông này quả thật là người công chính”.

Và tất cả dân chúng có mặt thấy cảnh tượng đó, và chứng kiến những sự việc xảy ra, liền đấm ngực trở về.

Ðứng xa xa, có những kẻ quen biết Người, và mấy phụ nữ đi theo Người từ xứ Galilêa, họ cũng chứng kiến. Tuy nhiên, có một công nghị viên tên là Giuse, người tốt lành và công chính. Ông này đã không đồng ý với mưu toan và hành động của các công nghị viên khác, ông quê ở thành Arimathia trong xứ Giuđêa, chính ông cũng trông đợi nước Chúa. Ông đến gặp Philatô và xin xác Chúa Giêsu. Ðoạn ông hạ xác Người xuống, liệm trong khăn và táng trong mồ đã đục sẵn, nơi chưa táng xác ai. Hôm đó là ngày chuẩn bị và sắp bước sang ngày Sabbat. Trong khi đó, những người phụ nữ đã đi với Người từ xứ Galilêa, cũng theo đến xem mồ và xác Người được táng như thế nào. Rồi các bà về sửa soạn thuốc thơm và dầu thơm. Nhưng trong ngày Sabbat, các bà nghỉ theo đúng luật.

CHÚA NHẬT LỄ LÁ VÀ KINH TRUYỀN TIN VỚI ĐỨC THÁNH CHA 14/04/2019

Vào Chúa nhật Lễ Lá, tại Quảng trường Thánh Phêrô theo truyền thống ĐTC Phanxicô làm phép lá, chủ sự đoàn rước và Thánh lễ. Trong bài giảng, ĐTC mời gọi mỗi người noi gương Chúa Giêsu, “thinh lặng,cầu nguyện, hạ mình”, để thắng “sự hiếu thắng” của ma quỷ và đạt ơn cứu độ là Nước Thiên Chúa.

Vào lúc 9 giờ rưỡi sáng Chúa nhật hôm 14 tháng 4, dưới bầu trời nắng xuân, và trước sự hiện diện của mấy chục ngàn tín hữu, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự lễ lá, tưởng niệm biến cố Chúa Giêsu khải hoàn vào thành Giêrusalem, và thánh lễ tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa Giêsu sau đó. Chúa nhật 14 tháng 4 cũng là Ngày Quốc tế Giới trẻ lần thứ 34 được cử hành ở cấp giáo phận. Vì thế, tham dự cuộc rước lá với Đức Thánh Cha từ giữa Quảng trường Thánh phêrô tiến lên lễ đài trên thềm Đền thờ có hơn 400 bạn trẻ, gồm 50 bạn thuộc Giáo phận Rôma, 250 bạn trẻ từ các nơi khác trên thế giới, 50 bạn trẻ do Hội đồng Tòa Thánh về Giáo dân chọn, và sau cùng là 50 người trẻ thuộc Trung tâm Thánh Lorenzo.

Các cành là dừa các bạn trẻ cầm trong cuộc rước là do các Cộng đoàn Con đường Tân dự tòng trao tặng. Các cành ôliu trang trí bàn thờ và Quảng trường Thánh Phêrô do Hiệp hội Quốc gia Thành ôliu, các trang trại ở Andria trao tặng. Sau cùng 2 ngàn cành lá dừa màu vàng được kết bện rất nghệ thuật, do Giáo phận Ventimiglia thuộc miền Liguria, Italia tặng. Các cành là này được Đức Thánh Cha, các Hồng y, Giám mục, Kinh sĩ đoàn Đền thờ Thánh Phêrô và đoàn giúp lễ và một số người khác cầm trong tay.

Đồng tế với Đức Thánh Cha và tham dự cuộc rước lá có 40 Hồng y và 40 Giám mục, 5 linh mục. Phần thánh ca, ngoài ca đoàn Sistina của Tòa thánh, còn có ca đoàn và ban nhạc của Giáo phận Rôma và ca đoàn Mẹ Giáo Hội.

Lên tới bàn thờ Đức Thánh Cha đã cử hành thánh lễ theo nghi thức thông thường, đặc biệt là với bài Thương khó theo Tin Mừng thánh Luca do 3 thầy Phó tế công bố.

Trong bài giảng tiếp đó, Đức Thánh Cha đặc biệt khai triển đề tài sự hạ mình của Chúa Giêsu con Thiên Chúa và mời gọi các tín hữu cũng hãy noi theo lối sống khiêm hạ của Chúa. Đức Thánh Cha nói:

Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô 14/04/2019Những lời tung hô và sỉ nhục; những tiếng reo hoan hỉ và giận dữ mà dân chúng dành cho Chúa Giêsu khi Ngài tiến vào thành Giêrusalem. Mỗi năm, bước vào Tuần Thánh hai mầu nhiệm cùng đi với nhau, trong hai thời khắc đặc biệt của việc cử hành: Rước lá và bài tường thuật long trọng Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu.

Chúng ta hãy cùng tham dự vào hoạt động sống động này của Chúa Thánh Thần, để đón nhận những ơn mà chúng ta đã cầu xin đó là: trung thành với Đấng Cứu Thế trong hành trình của Ngài, và bài học vĩ đại cuộc khổ nạn của Ngài luôn là mẫu gương và chiến thắng chống tinh thần xấu trong cuộc sống chúng ta.

Chúa Giêsu tỏ cho chúng ta cách thức đương đầu với những lúc khó khăn và những cám dỗ ngấm ngầm nhất, bằng cách gìn giữ an bình trong tâm hồn, an bình này không phải là tách biệt, không phải là thái độ vô cảm hay là siêu nhân, nhưng là phó thác cho Chúa Cha và ý muốn cứu độ của Người, ý muốn để cho chúng ta được sống và lòng thương xót; và trong trọn sứ mạng của Chúa Giêsu, Ngài đã vượt qua cám dỗ “làm công việc của mình” bằng cách chọn thể thức và từ bỏ mình nhờ vâng phục Chúa Cha. Ngay từ đầu, trong cuộc chiến đấu 40 ngày nơi hoang địa, và cho đến cùng, trong cuộc Khổ Nạn, Chúa Giêsu đã đẩy lui cám dỗ này nhờ tín thác vâng phục Chúa Cha.

Con đường khiêm hạ của Chúa Giêsu

Ngày hôm nay cũng vậy, khi vào thành Giêrusalem Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta con đường. Bởi vì trong biến cố này kẻ gian ác, Thủ lãnh thế gian này có một lá bài để chơi: lá bài hiếu thắng, và Thiên Chúa đã đáp trả lại bằng sự trung thành với con đường của Ngài, Con đường khiêm hạ.

Kẻ hiếu thắng cố gắng đạt đến mục đích bằng con đường tắt, thỏa hiệp giả tạo. Đích điểm của nó là bước lên cỗ xe của người chiến thắng. Kẻ hiếu thắng sống bằng cử chỉ và lời nói nhưng không qua việc tôi luyện của thập giá; người hiếu thắng nuôi sống mình bằng việc phán xét tệ hại, thiếu xót người khác…Một hình thức tinh vi của người hiếu thắng là tinh thần thế tục, đó là mối nguy hiểm lớn nhất, cám dỗ nham hiểm đe dọa Giáo Hội (De Lubac). Chúa Giêsu đã tiêu diệt kẻ hiếu thắng bằng cuộc Khổ Nạn của Ngài.

Chúa thực sự đã chia sẻ niềm vui với dân chúng, với những người trẻ đang kêu to danh Ngài và hoan hô Ngài là Vua, Đấng Mêsia. Tâm hồn Ngài phấn khởi khi thấy lễ hội của người nghèo Israel. Đến nỗi, khi những người Pharisiêu yêu cầu Ngài khiển trách môn đệ vì những lời tung hô gây cớ xúc phạm, Chúa trả lời: “Nếu họ mà làm thinh, thì sỏi đá cũng sẽ kêu lên!” (Lc 19,40). Khiêm nhường không có nghĩa là chối bỏ thực tại, Chúa Giêsu thực sự là Vua, Đấng Mêsia.

Nhưng cùng thời điểm đó tâm hồn Chúa Giêsu ở một con đường khác, con đường thánh thiện mà chỉ Ngài và Cha biết đó là: từ “địa vị Thiên Chúa” đến “thân phận tôi tớ”, con đường chịu sỉ nhục trong vâng phục “cho đến chết, và chết trên Thánh Giá” (Pl 2, 6-8). Ngài biết rằng để đạt đến chiến thắng thực sự, phải dành chỗ cho Thiên Chúa, và để có chỗ cho Thiên Chúa chỉ có một cách duy nhất: từ bỏ chính mình, trở nên trống rỗng. Thinh lặng, cầu nguyện, hạ mình. Với thập giá người ta không thể thương lượng, hoặc là đón nhận hoặc từ chối thập giá. Và với việc chịu sỉ nhục, Chúa Giêsu muốn mở cho chúng ta con đường của đức tin và chính Ngài đã đến trước.

Đức Maria tiếp nối con đường khiêm hạ của Chúa Giêsu

Những người đi theo sau Chúa: trước tiên là Mẹ Ngài, và bà Maria, người nữ môn đệ đầu tiên. Đức Trinh Nữ và các thánh đã phải chịu đau khổ để bước đi trong đức tin và ý muốn Thiên Chúa. Trước những đau khổ và khó khăn trong cuộc sống các Ngài đáp trả bằng giá của đức tin “Một khó khăn đặc biệt của con tim” (cfr S. GIOVANNI PAOLO II, Enc. Redemptoris Mater, 17). Đó là đêm tối của đức tin. Nhưng chỉ từ đêm nay bình minh phục sinh mới ló rạng. Dưới chân Thánh giá, Đức Maria suy nghĩ lại những lời Thiên thần đã loan báo về Con của Mẹ: “Người sẽ nên cao cả…Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavit, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacop đên muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận”. (Lc 1, 32). Trên đồi Golgotha Mẹ đối diện với sự từ chối hoàn toàn lời hứa đó: con của Mẹ đang hâp hối trên Thánh giá như một kẻ gian ác. Thế là sự hiếu thắng bị sự chịu sỉ nhục của Chúa Giê-su phá hủy, và nó cũng bị tiêu diệt trong tâm hồn của Mẹ Maria. Cả hai đã biết im lặng.

Không xấu hổ khi tuyên xưng Chúa Kitô đang sống

ĐTC mời gọi các bạn trẻ: Tiếp theo Đức Maria, vô số các thánh nam nữ đã bước theo Chúa Giêsu trên con đường khiêm nhường và vâng phục. Hôm nay, Ngày Quốc tế Giới trẻ, cha nhớ đến rất nhiều vị thánh trẻ, đặc biệt “những vị ở kề bên”, mà chỉ Chúa mới biết, và đôi khi Ngài thích tỏ lộ cho chúng ta bất ngờ. Các bạn trẻ thân mến, đừng xấu hổ thể hiện lòng nhiệt thành của các bạn đối với Chúa Giêsu, không mắc cỡ khi kêu lên Ngài đang sống, đó là cuộc sống của các bạn. Nhưng đồng thời đừng sợ theo Ngài trên con đường thập giá. Và khi các bạn nghe Ngài yêu cầu các bạn từ bỏ chính mình, bỏ những an toàn của các bạn, hãy phó thác hoàn toàn cho Cha trên trời, hãy hân hoan và vui mừng! Các bạn đang ở trên con đường của Vương quốc Thiên Chúa.

Những lời tung hô vạn tuế tưng bừng và sự giận dữ khốc liệt; sự im lặng của Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn của Ngài gây ấn tượng thật mạnh, Ngài chiến thắng cả cám dỗ muốn đáp trả, cám dỗ “muốn được người ta nói đến”. Trong những lúc tối tăm và sầu muộn sâu đậm, cần im lặng, cần có can đảm im lặng, với điều kiện đó là một sự im lặng dịu dàng và không oán hận. Sự im lặng dịu dàng càng làm cho chúng ta có vẻ yếu đuối, bị sỉ nhục hơn, và lúc ấy ma quỉ thừa thắng xuất đầu lộ diện. Cần chống lại hắn trong thinh lặng, ”giữ vững lập trường”, nhưng với cùng một thái độ của Chúa Giêsu. Chúa biết rằng cuộc chiến giữa Thiên Chúa và Thủ Lãnh thế gian này, và vấn đề ở đây không phải là tra tay vào gươm giáo, nhưng là giữ bình tĩnh, kiên vững trong đức tin. Đó là giờ của Thiên Chúa. Và trong giờ đó Thiên Chúa chiến đấu, cần phải để Ngài hành động. Mẹ Thiên Chúa là nơi trú ẩn chắc chắn cho chúng ta. Và trong lúc chúng ta đợi Chúa đến và làm cho giông bão yên lặng (Mc 4,37-41), việc làm chứng trong thinh lặng cầu nguyện của chúng ta, nói cho chúng ta và cho những người khác “về niềm hy vọng của chúng ta” (Pr 3, 15). Điều này sẽ giúp chúng ta sống sự căng thẳng thánh giữa ký ức và lời hứa, thực tại kiên trì hiện diện trong thập giá và niềm hy vọng Phục sinh.

Trong phần lời nguyện tín hữu, bằng 5 thứ tiếng: Rumani, Bồ Đào Nha, Nhật Bản, Pháp, Trung Quốc, cộng đoàn lần lượt cầu nguyện cho Đức Thánh Cha và các Giám mục, nhờ ơn Thánh Thần tuôn trào từ Thánh giá ban cho các Ngài không sợ hãi loan Tin Mừng cho mọi dân nước Chúa Giêsu, Chúa duy nhất và Đấng Cứu Thế; cầu cho các vị lãnh đạo và mọi dân nước, nhờ sự khôn ngoan điền rồ của Thánh giá dạy họ phục vụ và lãnh đạo, biết từ chối bạo lực; cầu cho các Kitô hữu bị bách hại, Con Chiên hiến tế trên bàn thờ Thánh giá, kết hợp họ với cuộc Khổ nạn của Người và dẫn đưa họ tới chiến thắng; cầu cho  người tội lỗi và những người không tin được, Máu Chúa Giêsu đổ trên Thánh giá, thanh tẩy họ mọi sự xấu xa và dẫn đưa họ hiệp thông viên mãn với Ba Ngôi; sau cùng cầu cho người trẻ, để Ngôi Lời Thiên Chúa im lặng trên Thánh giá uốn nắn con trim và lấp đầy đôi môi họ lời ca tụng Chúa.

Ngọc Yến – Vatican

14 tháng tư 2019, 13:31