Chúa Giêsu, như Êlia và Êlisê, không phải chỉ được sai đến với người Do-thái

CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN, NĂM C – 03/02/19

Bài Ðọc I: Gr 1, 4-5, 17-19

“Ta sẽ đặt ngươi làm tiên tri trong các dân tộc”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Trong thời vua Giosia, lời Chúa phán cùng tôi rằng: “Trước khi Ta tạo thành ngươi trong lòng mẹ, Ta đã biết ngươi, và trước khi ngươi ra khỏi lòng mẹ, Ta đã hiến thánh ngươi. Ta đã đặt ngươi làm tiên tri trong các dân tộc.

Vậy phần ngươi, ngươi hãy thắt lưng, hãy chỗi dậy, và nói cho họ biết tất cả những điều Ta truyền dạy cho ngươi. Ðừng run sợ trước mặt họ, vì Ta không làm cho ngươi kinh hãi trước mặt họ. Hôm nay Ta làm cho ngươi nên một thành trì vững chắc, một cậy cột bằng sắt, một vách thành bằng đồng trước mặt các vua Giuđa, các hoàng tử, các tư tế và dân chúng xứ này. Họ sẽ chiến đấu chống ngươi, nhưng họ không thắng được ngươi, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi”. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 70, 1-2. 3-4a. 5-6ab. 15ab và 17

Ðáp: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh. (c. 15a).

Xướng: 1) Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con tủi hổ muôn đời; theo đức công minh Chúa, xin cứu nguy và giải thoát con, xin ghé tai về bên con và giải cứu. – Ðáp.

2) Xin trở nên thạch động để con dung thân, và chiến luỹ vững bền hầu cứu độ con: vì Chúa là Ðá Tảng, là chiến luỹ của con. Lạy Chúa con, xin cứu con thoát khỏi tay đứa ác. – Ðáp.

3) Bởi Ngài là Ðấng con mong đợi, thân lạy Chúa. Lạy Chúa, Ngài là hy vọng của con tự hồi thanh xuân. Ngay từ trong bụng mẹ, con đã nép mình vào Chúa; từ trong thai mẫu, Chúa là Ðấng bảo vệ con, con đã luôn luôn cậy trông vào Chúa. – Ðáp.

4) Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh, và suốt ngày kể ra ơn Ngài giúp đỡ. Lạy Chúa, Chúa đã dạy con từ hồi niên thiếu, và tới bây giờ con còn kể (ra) những sự lạ của Ngài. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 1 Cr 12, 31 – 13, 13 (bài dài)

“Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo cho anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khôn ngoan; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát mọi của cải tôi có để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi.

Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý, tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả. Bác ái không khi nào qua đi. Ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt như qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả. Ðó là lời Chúa.

Hoặc đọc bài vắn này: 1 Cr 13, 4-13

“Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý, tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.

Bác ái không khi nào qua đi. Ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biết mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt như qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả. Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 6, 64b và 69b

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, lời Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có lời ban sự sống. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 4, 21-30

“Chúa Giêsu, như Êlia và Êlisê, không phải chỉ được sai đến với người Do-thái”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu nói trong hội đường rằng: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?”

Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: ‘Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình!’ Ðiều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông'”. Người nói tiếp: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật với các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Elia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Elia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”.

Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.

Đức Thánh Cha: Hãy kiên trì trong những lúc u sầu

Trong bài giảng thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta sáng 01/02/2019, Đức Thánh Cha Phanxicô suy niệm bài đọc thứ nhất của phụng vụ (Dt 10, 32-39), “một bài giáo lý về sự kiên trì: kiên trì trong hành trình đức tin, kiên trì trong sự phục vụ Chúa”.

Tất cả chúng ta đều trải qua các giai đoạn “u sầu”, “những khoảnh khắc đen tối” trong đó mọi thứ dường như không còn ý nghĩa, nhưng sau đó, các Kitô hữu phải “kiên trì” để “đạt được lời hứa” của Chúa, không “để mình rơi xuống” hay “quay lui”. Trong Thánh lễ được cử hành tại nhà nguyện thánh Marta sáng 01/02/2019, ĐTC Phanxicô khởi đi từ Bài đọc thứ nhất trích thư gửi tín hữu Do Thái để suy ngẫm về ý nghĩa của sự kiên trì trong hành trình cuộc sống. Tác giả Thư gửi Tín hữu Do Thái “nói với các Kitô hữu đang trải qua thời điểm đen tối”, một giai đoạn bị bắt bớ, giống như mỗi người đều trải qua các giai đoạn chán nản, “khi không cám thấy gì” và có một sự “tách rời trong linh hồn”. Những giây phút  u sầu mà chính Chúa Giêsu đã trải qua.

Đời sống Kitô hữu không phải là một lễ hội, nó không phải là một bữa tiệc và niềm vui liên tục; đời sống Kitô hữu có những khoảnh khắc đẹp và những khoảnh khắc tồi tệ, những khoảnh khắc ấm áp, những giây phút tách rời, như tôi đã nói, nơi mọi thứ không có ý nghĩa … khoảnh khắc u sầu. Và tại thời điểm này, cả về sự bắt hại nội tâm, tình trạng của linh hồn, tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái nói: “Anh chị em chỉ cần bền chí”. Vâng, nhưng kiên trì, tại sao? “Bởi vì anh chị em đã làm theo ý Chúa, anh chị em sẽ nhận được những gì đã được đã hứa với anh chị em”. Kiên trì để đạt được lời hứa.

Ký ức và hy vọng chống lại sự u sầu

2019.02.01 Messa Santa Marta Papa FrancescoTrong bài giảng, ĐTC tập trung vào hai yếu tố, một “toa thuốc” chống lại sự u sầu: ký ức và hy vọng. ĐTC nhấn mạnh rằng giống như các tông đồ, trước tiên chúng ta cần nhớ lại những giây phút đẹp: “những ngày hạnh phúc của cuộc gặp gỡ với Chúa”, “thời gian của tình yêu”. Và, thứ hai, có niềm hy vọng cho những gì đã được hứa. Cuộc sống được tạo nên từ điều này, nhận ra những khoảnh khắc đẹp và những điều tồi tệ khác, điều quan trọng là không “buông tay”, không “quay lui” trong những giai đoạn khó khăn.
Chống lại trong những thời điểm tồi tệ, nhưng một sự kháng cự của ký ức và hy vọng, một sự kháng cự với tâm hồn: khi tâm hồn nghĩ về những khoảnh khắc đẹp, hãy thở, khi nhìn vào hy vọng, nó cũng có thể thở. Đó là điều chúng ta phải làm trong những giây phút đen tối, để tìm thấy niềm an ủi mà Chúa hứa.

Sự kiên trì của các vị tử đạo Kitô giáo

Cuối cùng, ĐTC Phanxicô nhắc lại chuyến tông du của Ngài đến Lituania, vào tháng 9 năm 2018. Trong chuyến đi này, lòng can đảm của rất nhiều Kitô hữu, nhiều vị tử đạo, những người đã “kiên vững trong đức tin” đã đánh động Ngài.

Ngay cả ngày nay, rất nhiều người đang đau khổ vì đức tin nhưng họ nhớ lại cuộc gặp gỡ đầu tiên với Chúa Giêsu, họ có hy vọng và đi tiếp. Đây là một lời khuyên của tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái cho những giây phút bị đàn áp, khi Kitô hữu bị bắt bớ, bị tấn công: “Anh chị em hãy kiên trì”.

ĐTC kết luận, và rồi “khi ma quỷ tấn công chúng ta qua những cám dỗ”, “với những khốn khổ của chúng ta”, chúng ta phải “luôn luôn nhìn vào Chúa”, có “sự kiên trì của Thập giá, nhớ lại những khoảnh khắc đẹp đầu tiên của tình yêu, khi gặp gỡ với Chúa và hy vọng chờ đợi chúng ta”.

Ngọc Yến – Vatican

01 tháng hai 2019, 11:41