Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối Cao

Thứ Tư, Lễ ĐỨC MẸ GUADALUPE – 12/12/18

Bài Đọc I: Dcr 2, 14-17

“Hỡi thiếu nữ Sion, hãy hân hoan”.

Trích sách Tiên tri Dacaria.

19420321_437842079935348_9000426586041425327_nChúa phán: “Hỡi thiếu nữ Sion, hãy ca tụng và hân hoan: vì này đây Ta đến ngự giữa ngươi. Trong ngày ấy sẽ có nhiều dân tộc quy phục Chúa, họ sẽ là dân Ta và Ta sẽ ngự giữa ngươi. Ngươi sẽ biết rằng Chúa các đạo binh đã sai ta đến cùng ngươi”. Thiên Chúa sẽ chiếm lấy Giuđa làm sản nghiệp của Người trong thánh địa, và sẽ còn tuyển chọn Giêrusalem. Mọi xác phàm hãy thinh lặng trước nhan thánh Chúa, vì Người đã chỗi dậy trong thành thánh của Người. Đó là lời Chúa.

Đáp Ca: Gđt 13, 23bc-24a. 25abc (Hr 18cde. 19. 20)

Đáp: Mẹ là vinh dự của dân tộc chúng con. (15, 10d: Hr 9d).

Xướng: 1) Hỡi con gái ta, con đã được Chúa là Thiên Chúa Tối Cao chúc phúc trên tất cả mọi người nữ sinh ra ở gian trần. Chúc tụng Thiên Chúa là Đấng đã dựng nên đất trời. – Đáp.

2) Vì hôm nay Thiên Chúa ca tụng danh nàng, miệng người đời không ngớt lời tung hô, và hằng ghi nhớ quyền năng Thiên Chúa đến muôn đời. – Đáp.

Bài Đọc II: Kh 11, 19; 12, 1-6. 10

“Một điềm lạ vĩ đại xuất hiện trên trời”.

Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.

Đền thờ Thiên Chúa trên trời đã mở ra. Và một điềm lạ vĩ đại xuất hiện trên trời: một người nữ mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao: bà đang mang thai, kêu la chuyển bụng, và đau đớn sinh con. Lại một điềm lạ khác xuất hiện trên trời: một con rồng đỏ khổng lồ, có bảy đầu, mười sừng, và trên bảy đầu, đội bảy triều thiên. Đuôi nó kéo đi một phần ba tinh tú trên trời mà ném xuống đất. Con rồng đứng trước mặt người nữ sắp sinh con, để khi bà sinh con ra, thì nuốt lấy đứa trẻ.

Bà sinh được một con trai, Đấng sẽ dùng roi sắt mà cai trị muôn dân: Con bà được mang về cùng Thiên Chúa, đến tận ngai của Người. Còn bà thì trốn lên rừng vắng, ở đó bà được Thiên Chúa dọn sẵn cho một nơi. Và tôi nghe có tiếng lớn trên trời phán rằng: “Nay sự cứu độ, quyền năng, vương quyền của Thiên Chúa chúng ta, và uy quyền của Đức Kitô của Người đã được thực hiện”. Đó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 1, 28

Alleluia, alleluia! – Kính chào Trinh Nữ Maria đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng Trinh Nữ, Trinh Nữ được chúc phúc giữa các người phụ nữ. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 1, 26-38

“Này Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà, Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì.. Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một Con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”.

Nhưng Maria thưa với thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?”

Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Đấng Bà sinh ra, sẽ là Đấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được”. Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và thiên thần cáo biệt Bà.

Hoặc đọc:Lc 1, 39-47

“Phúc cho Bà là kẻ đã tin”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Êlisabeth. Và khi bà Êlisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Êlisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:

“Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm tôi? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện”. Và Maria nói rằng: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi”.

Đức Thánh Cha: Như các vị tử đạo, ta hãy để mình được Thiên Chúa ủi an

Trong thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta hôm 12/11/2018, Đức Thánh Cha nói về sự an ủi và đề cập đến các vị tử đạo thời nay, những vị tử đạo của Giáo Hội Coptic đã bị giết tại bờ biển Libia. Sự an ủi cần phải là một điều quen thuộc trong đời sống Kitô hữu. Thế nhưng ngày nay, thế giới đang loại bỏ từ “ân cần dịu dàng” ra khỏi từ điển rồi.
Thiên Chúa an ủi chúng ta với sự ân cần như người mẹ chăm sóc con thơ đang khóc lóc. Chúng ta hãy để Thiên Chúa an ủi và đừng kháng cự.

 

Đừng kháng cự sự an ủi

2018.12.11 Messa Santa Marta

Bài đọc một trích sách Isaia thực sự là một lời mời gọi đến với sự an ủi: “hãy an ủi, hãy an ủi dân ta, bởi tội của thành đã được đền trả.” Sự an ủi của ơn cứu độ là một Tin Mừng: “chúng ta đã được giải thoát.” Trong 40 ngày, Chúa Kitô Phục Sinh đã ở với các môn đệ để an ủi họ. Nhưng chúng ta không muốn liều mình, và kháng cự lại sự ủi an như thể ta sẽ an toàn hơn trong vòng xoáy của những khó khăn vậy. Chúng ta vùi mình trong những sầu khổ, trong những vấn nạn, trong những thất bại trong khi Chúa ra sức làm việc nhưng Người lại gặp sự kháng cự. Điều này cũng xảy ra với các môn đệ vào buổi sáng ngày phục sinh: tôi muốn chạm vào để chứng thực điều ấy. Người ta kháng cự bởi người ta sợ mình bị thất bại lẫn nữa.

“Ân cần”: thế giới ngày nay đang xoá từ này khỏi từ điển

Chúng ta đang bị chủ nghĩa bi quan tấn công. Trong những buổi tiếp kiến chung, một vài phụ huynh đưa con mình đến gần cha để xin cha chúc lành. Nhưng khi những đứa trẻ vừa nhìn thấy cha thì các bé bắt đầu khóc thét lên, vì khi nhìn thấy cha mặc áo trắng, các bé nghĩ rằng cha là bác sĩ hay y tá, người đã từng chích vác-xin cho mình. Và các em nghĩ: không, không thêm lần nào nữa! Chúng ta cũng có chút nào giống thế. Nhưng Thiên Chúa bảo: hãy an ủi, an ủi dân ta.

Vậy Thiên Chúa an ủi thế nào? Ngài an ủi bằng sự ân cần. Đó chính là lời của những ngôn sứ trong ngày chung kết: sự ân cần. Đó chính là lời mà tất cả những tật xấu đã xoá nhoà để ta khỏi trở về với Thiên Chúa: những thói xấu của hàng giáo sĩ, của giáo dân không muốn bước đi, những người lãnh đạm. Người ấy sợ sự ân cần.

Đoạn trích sách Isaia kết thúc thế này: “Và kìa, Đức Chúa, bên cạnh Người, này công lao lập được, trước mặt Người, đây sự nghiệp làm nên. Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa, tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt.”. Đây là cách thức Thiên Chúa an ủi: với sự ân cần. Khi thấy đứa con khóc, người mẹ, với sự ân cần của mình, sẽ vuốt ve dỗ dành và làm nó nguôi đi. Nhưng thế giới ngày nay đang xoá từ “ân cần” này khỏi từ điển.

An ủi của giây phút tử đạo

Thiên Chúa mời gọi ta hãy để cho Người ủi an và điều này giúp chúng ta chuẩn bị mình cho lễ Giáng Sinh. Hôm nay chúng ta cũng xin cho mình có được ơn hân hoan thực sự, một niềm vui đơn sơ nhưng thực sự.

Cha muốn nói rằng người Kitô hữu cần có thói quen được an ủi. Trong những giờ phút tồi tệ, các vị tử đạo đã hát ca khi tiến vào đấu trường Coloseo để chịu tử đạo. Các vị tử đạo ngày nay trước khi lìa đời đã thốt lên: “lạy Chúa Giêsu, lạy Chúa Giêsu!” Đó là một sự an ủi bên trong, một niềm vui thậm chí ngay trong giây phút tử đạo. Người Ki-tô hữu cần phải có thói quen được ủi an. An ủi ấy không giống như chủ nghĩa lạc quan. Người ta nói về những người sáng láng, tích cực: sự tích cực và sự sáng láng của người Ki-tô hữu là sự an ủi.

Thiên Chúa gõ cửa với sự ân cần: chúng ta đừng kháng cự lại sự bình an

Những khi người ta gặp khổ đau, người ta không thấy được an ủi. Nhưng một Ki-tô hữu không thể mất bình an bởi đó là ân sủng của Thiên Chúa ban tặng cho tất cả chúng ta, ngay cả trong những lúc tối tăm tồi tệ nhất. Vì thế, trong tuần chuẩn bị đón lễ Giáng Sinh này, chúng ta hãy xin Thiên Chúa cho mình không sợ hãi nhưng để Chúa ủi an.

Tôi cũng chuẩn bị mình cho lễ Giáng Sinh ít nhất là với sự bình an: bình an trong con tim, bình an trong sự hiện diện của Thiên Chúa, bình an khi Người chăm sóc tôi. “Nhưng con tội lỗi lắm.” – Đúng rồi, nhưng Tin Mừng hôm nay nói gì? Đức Chúa an ủi như mục tử, nếu Người mất đi một con chiên, Người sẽ đi tìm nó, như người kia có một trăm con chiên mà một con đi lạc, người ấy sẽ đi tìm nó. Thiên Chúa cũng làm như thế với mỗi người chúng ta. Tôi không muốn bình an, tôi kháng cự bình an, từ chối sự an ủi… nhưng Thiên Chúa luôn ở trước cửa. Người gõ cửa để chúng ta mở con tim mình, cho phép mình được an ủi và để cho mình được đặt trong bình an. Và Thiên Chúa làm như thế với sự dịu dàng, nhẹ nhàng: Người gõ cửa với lòng trìu mến.

Trần Đỉnh, SJ – Vatican

11 tháng mười hai 2018, 16:05

 

Đức Mẹ Hiện Ra Tại Guadalupe, Mexico

Juan Diego có tên là Cuauhtlatohuac, một thổ dân Azrec, ông đổi tên là Juan Diego sau khi tòng giáo. Diego sinh sống tại làng Cuautilan, gần Mexico City. Lúc đó ông dược 57 tuổi. Ngày ngày ông thường đi bộ 15 dặm (24 cây số) để dự Thánh Lễ tại Tlalteloco, phía bắc Mexicô City.

Sáng ngày 9 tháng 12 năm 1531, một ngày đông lạnh lẽo, Juan Diego trên đường dự lễ, khi ngang qua đồi Tepeyac, ông nghe như có tiếng chim đàn ca hót và có tiếng gọi “Juanito, Juan Dieguito!” từ trên đồi vọng xuống. Juan Diego leo lên đồi chừng 130 thước, ông thấy một phụ nữ xinh đẹp ở giữa những bụi xương rồng. Phụ nữ đó nói với Juan Diego:

– Nghe này Juan, con yêu dấu và nhỏ bé của Me. Con đi đâu đó?

Juan đáp:

– Thưa bà, con đi tới làng Tlateloleo để dự lễ.

Phụ nữ nói :

– Con yêu dấu, Mẹ là Đức Nữ Trinh, Thánh Mẫu của Thiên Chúa, Thiên Chúa là Đấng ban sự sống cho muôn loài, là Đấng Tạo Hóa, và là Chúa tể trời đất. Mẹ rất muốn người ta xây một đền thờ tại đây để dâng kính Mẹ, để Mẹ thi ân và thương xót họ. Mẹ sẽ chữa lành và làm giảm bớt những đau khổ thiếu thốn. Con hãy đến với Đức Giám Mục và nói với Ngài rằng Mẹ phái con đến cho Ngài biết Mẹ rất muốn Ngài xây dựng cho Mẹ một ngôi đền thờ tại đây…

Juan lập tức đến trụ sở Đức Giám Mục Zumárraga tại Mexico City, để thưa cùng Đức Giám Mục điều Đức Mẹ xin. Lần này Juan Diego bị từ chối vì ngài không tin. Ngày hôm sau mùng 10 tháng 12 năm 1531, Juan trở lại tòa Giám Mục, nhưng cũng thất bại. Ngài còn đòi phải có một phép lạ tỏ tưởng nữa.
Sáng sớm ngày 12 tháng 12 năm 1531, ông Juan Bernadino, chú của Juan Diego, nghĩ rằng mình sắp chết, nên ông nhờ Juan Diego đi Tlatelolco mời Linh Mục cho ông xưng tội và chịu phép xức dầu. Juan Diego vội vàng ra đi lúc 4 giờ sáng. Trên đường, Juan đi ngang qua đồi Tepeyac, nhưng không muốn ghé lại vì sợ trễ nếu Đức Mẹ đang chờ ông. Ông đi theo đường sườn đồi phía bên kia. Nhưng Juan sửng sốt thấy Đức Mẹ từ trên đồi đi xuống gặp ông trên đường. Đức Mẹ tươi cười hỏi:

– Juan, con đi đâu thế?

Juan Diego lúng túng trả lời Đức Mẹ:

– Con xin lỗi Mẹ, con đi tìm Linh Mục cho chú con xưng tội, và khi xong việc này, con sẽ trở lại đây ngay. Con không nói dối đâu.

Đức Mẹ nói:

– Con yêu dấu, con đừng nản lòng, đừng để lòng con nao núng, sắc diện con biến đổi vì bệnh tình của chú con. Bệnh ông sẽ được lành. Hãy an tâm được sự che chở của Mẹ. Bây giờ con hãy lên đồi nơi con đã thấy Mẹ, hãy ngắt thiệt nhiều những bông hoa lạ ấy cho Mẹ.
Ông trở lại nơi Mẹ đã hiện ra và ông thật ngỡ ngàng cả một cánh đồng hoa muôn màu sặc sỡ. Ông hái đầy những bông hoa đẹp túm vào chiếc áo choàng, rồi đem đến cho Mẹ. Đức Mẹ sắp lại những bông hồng trong áo choàng của Juan Diego, rồi túm lại và bảo Diego đừng đảo lộn nó lên và chỉ mở gói đó cho chính Đức Giám Mục coi.

Đến tòa Giám Mục, Juan Diego lại phải chờ đợi, vì ngài đang tiếp chuyện với Đức Sebastián Ramirez y Fuenleal, vị toàn quyền mới của Mexico. Sau cùng Juan Diego cũng được tiếp kiến. Ông trao xách hoa hồng cho Đức Giám Mục. Đức Giám Mục rất đỗi ngạc nhiên về những bông hoa hồng có mùi thơm diệu lạ. Nhìn tấm khăn Tilna, ngài lại ngạc nhiên hơn vì tấm áo lúc này hình ảnh Đức Mẹ hiện ra trên đồi Tepeyac tư từ hiện lên rõ ràng. Đức Giám Mục ôm chồm lấy Juan và xin lỗi vì trước kia ngài đã không tin lời Juan tường thuật.
Lập tức tin lạ truyền đi khắp nơi. Đức Giám Mục cho rước Đức Mẹ và đặt trong nhà nguyện riêng để dân chúng tới chiêm ngắm. Sáng hôm sau Juan Diego trở về nhà thì cậu Juan Bernadino đã lành bệnh, đang ngồi hong nắng. Ông cũng cho biết Đức Mẹ đã hiện ra chữa bệnh cho ông và cho biết Đức Mẹ muốn người ta nói đến Đức Mẹ trong tương lai như thế nào. Đức Mẹ muốn người ta gọi Mẹ là “Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội” .Ảnh Đức Mẹ được in trong tấm áo choàng Tilna của Juan Diego cho thấy: Đức Mẹ mang vóc dáng một phụ nữ thổ dân. Đức Mẹ mặc áo dài màu nâu phớt hồng. Áo choàng xanh lá cây có viền vàng và những ngôi sao lóng lánh phủ từ trên đầu xuống tới chân. Hai tay Đức Mẹ chắp trước ngực, cho thấy cổ tay áo trong gần cố tay áo dài. Điểm đặc biệt là Đức Mẹ mang thắt lưng nhỏ màu đen hoặc nâu đậm, một tiêu biểu toàn vẹn trinh khiết của Đức Nữ Trinh và được cởi ra trao cho người chồng trong ngày cưới theo tục lệ Aztec và Đức Mẹ đang mang thai. Đức Mẹ đứng trên vành trăng lưỡi liềm, được một thiên thần, sắc diện thổ dân, mặc áo dài tay màu hồng, nâng đỡ. Phía sau Đức Mẹ là vầng hào quang hình bầu dục, có những tia sáng vàng tỏa ra chung quanh.

Ảnh Đức Mẹ trên áo choàng của Juan Diego ngày nay được bảo quản và trưng bày tại Thánh Đường Đức Mẹ Guadalupe, xây trên đồi Tepeyac theo lời Đức Mẹ. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô Đệ Nhị đã qua Mexicô tấn phong Juan Diego lên hàng hiển thánh ngày 30 tháng 7 năm 2002.
cdmedongcong.net