Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm

Thứ Ba, Tuần 32 Thường Niên, Năm 2 – 13/11/18

Bài Ðọc I: Tt 2, 1-8. 11-14

“Chúng ta hãy sống đạo đức, khi trông đợi niềm hy vọng hạnh phúc và cuộc xuất hiện của Ðức Giêsu Kitô là Thiên Chúa và là Ðấng cứu độ chúng ta”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Titô.

Con thân mến, con hãy giảng dạy những gì hợp với đạo lý lành mạnh. Những ông cao niên hãy sống tiết độ, đoan trang, khôn ngoan, lành mạnh trong đức tin, đức mến, đức kiên nhẫn. Các bà cao niên cũng thế, phải ăn ở thánh thiện, chớ nói hành nói xấu, chớ mê say rượu chè, nhưng biết dạy đường lành, để dạy cho các thiếu phụ biết mến chồng thương con, khôn ngoan, thanh khiết, tiết độ, chăm lo việc nhà, hiền hậu, tùng phục chồng, để lời Thiên Chúa khỏi bị xúc phạm.

Các thanh niên cũng thế, con hãy khuyên dạy cho chúng biết tiết độ. Trong mọi sự, con hãy nên gương mẫu về các việc lành, tinh tuyền trong giáo huấn, trang nghiêm, lời lẽ lành mạnh không ai bắt bẻ được, để đối phương phải xấu hổ, vì không thể nói xấu chúng ta điều gì.

Vì chưng, ân sủng của Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ chúng ta, đã xuất hiện cho mọi người, dạy chúng ta từ bỏ gian tà và những dục vọng trần tục, để sống tiết độ, công minh và đạo đức ở đời này, khi trông đợi niềm hy vọng hạnh phúc và cuộc xuất hiện sự vinh quang của Ðức Giêsu Kitô là Thiên Chúa cao cả và là Ðấng Cứu Ðộ chúng ta. Người đã hiến thân cho chúng ta để cứu chuộc chúng ta khỏi mọi điều gian ác, luyện sạch chúng ta thành một dân tộc xứng đáng của Người, một dân tộc nhiệt tâm làm việc thiện.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 36, 3-4. 18 và 23. 27 và 29

Ðáp: Người hiền được Chúa ban ơn cứu độ (c. 39a).

Xướng: 1) Hãy trông cậy Chúa và hãy làm lành, để được cư ngụ trong đất nước, thọ hưởng an ninh. Hãy hân hoan tin tưởng vào Chúa, Người sẽ ban cho sự lòng bạn thỉnh cầu. – Ðáp.

2) Chúa chăm lo cho mạng sống người nhân đức, và phần gia nghiệp họ còn mãi muôn đời. Nhờ ơn Chúa mà hiền nhân vững bước, và Người yểm hộ đường lối người đi. – Ðáp.

3) Hãy tránh ác và hãy làm lành, hầu được an cư tới ngàn thu. Những người hiền sẽ được đất nước, và cư ngụ ở đó tới ngàn thu.Đ.

Alleluia: Cl 3, 16a và 17c

Alleluia, alleluia! – Nguyện cho lời Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong anh em; anh em hãy nhờ Ðức Kitô mà tạ ơn Chúa Cha. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 17, 7-10

“Chúng tôi là đầy tớ vô dụng: vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán: “Ai trong các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn súc vật ngoài đồng trở về liền bảo nó rằng: “Mau lên, hãy vào bàn dùng bữa”, mà trái lại không bảo nó rằng: “Hãy lo dọn bữa tối cho ta, hãy thắt lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống đã, sau đó ngươi mới ăn uống”? Chớ thì chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ, vì nó đã làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng không.

“Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi điều đã truyền dạy các con, thì các con hãy nói rằng: “Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm”.

Suy Niệm: Tinh Thần Phục Vụ Ðích Thực

Nhân vật nổi tiếng trong Giáo Hội hiện nay được thế giới nhắc nhớ và thương mến nhất, hẳn phải là Mẹ Terêsa Calcutta, một người đã được nhiều giải thưởng nhất: giải Magsaysay do chính phủ Phi Luật Tân dạo thập niên 60; đầu năm 1971, Mẹ lại được Ðức Phaolô VI trao giải Gioan XXIII vì hòa bình; giải thưởng Kenedy do chính phủ Hoa Kỳ tặng, tất cả số tiền nhận được, Mẹ đã dùng để xây dựng trung tâm Kenedy tại một khu ổ chuột ở ngoại ô Calcutta; tháng 12/1972 chính phủ Ấn nhìn nhận sự đóng góp của Mẹ và trao tặng Mẹ giải Nêru; nhưng đáng kể hơn nữa là giải Nobel Hoà bình năm 1979, đây là giải thưởng đã làm cho tên tuổi Mẹ Têrêsa được cả thế giới biết đến, cũng như những lần khác, khi một viên chức chính phủ Ấn gọi điện thoại để chúc mừng, Mẹ đã trả lời: “Tất cả vì vinh quang Chúa”.

“Tất cả vì vinh quang Chúa”, đó là động lực đã thúc đẩy Mẹ Têrêsa dấn thân phục vụ người nghèo trên khắp thế giới. Với bao nhiêu danh vọng và tiền bạc do các giải thưởng mang lại, Mẹ vẫn tiếp tục là một nữ tu khiêm tốn, nghèo khó, làm việc âm thầm giữa những người nghèo khổ nhất. Thông thường, các giải thưởng cho một người nào đó như một sự nhìn nhận vào cuối một cuộc đời phục vụ làm việc hay một công trình nghiên cứu; nhưng đối với Mẹ Têrêsa, mỗi giải thưởng là một bàn đạp mới, một khởi đầu cho một công trình phục vụ to lớn hơn và làm cho nhiều người biết đến và ngợi khen Thiên Chúa nhiều hơn.

Qua cuộc đời của Mẹ Têrêsa, chắc chắn thế giới sẽ hiểu hơn thế nào là tinh thần phục vụ đích thực trong Giáo Hội. Một Giáo Hội càng phục vụ thì bộ mặt của Chúa Kitô phục vụ càng sáng tỏ hơn; trái lại, khuôn mặt Chúa Kitô sẽ lu mờ đi, nếu Giáo Hội chưa thể hiện được tinh thần phục vụ đích thực của Ngài.

Tin Mừng mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay mời gọi chúng ta nhìn nhận những thiếu sót của chúng ta: có lẽ dung mạo của một Chúa Kitô phục vụ và phục vụ cho đến chết chưa được phản ảnh trên gương mặt của các Kitô hữu; tinh thần phục vụ đích thực của Kitô giáo vẫn chưa được sáng tỏ và thể hiện qua cách sống của các Kitô hữu. Chúa Giêsu đã khẳng định: “Khi làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi chỉ làm những việc bổn phận mà thôi”. Ðầy tớ là người làm tất cả những mọi sự vì chủ, đầy tớ là người hoàn toàn sống cho chủ. Dĩ nhiên, ở đây, Chúa Giêsu không có ý đề cao quan hệ chủ tớ trong xã hội. Ngài đã xem quan hệ trong xã hội con người và Thiên Chúa như một quan hệ chủ tớ; Ngài đã chẳng mạc khải cho chúng ta Thiên Chúa như một người Cha và mời gọi chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha đó sao?

Như vậy, ở đây, Chúa Giêsu chỉ muốn dùng hình ảnh người đầy tớ vốn có trước mắt người Do thái, để nói lên tương quan đích thực giữa con người và Thiên Chúa, đó là con người chỉ sống thực sự khi nó sống cho Thiên Chúa mà thôi. Cái nghịch lý lớn nhất mà Kitô giáo đề ra là càng tìm kiếm bản thân, càng sống cho riêng mình, con người càng đánh mất chính mình; trái lại, càng sống cho Thiên Chúa, càng tìm kiếm vinh danh Thiên Chúa, nghĩa là càng phục vụ vô vị lợi, con người càng lớn lên và càng tìm lại được bản thân; giá trị đích thực của con người như Chúa Giêsu đã dạy và đã sống chính là phục vụ một cách vô vị lợi. Công Ðồng Vaticanô II trong Hiến Chế “Vui Mừng và Hy Vọng” đã để lại một châm ngôn đáng được chúng ta suy niệm và đem ra thực hành: “Con người chỉ tìm gặp lại bản thân bằng sự hiến thân vô vị lợi mà thôi”.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại định hướng cơ bản trong cuộc sống chúng ta: đâu là mục đích và ý nghĩa cuộc sống chúng ta? đâu là giá trị đích thực mà chúng ta đang tìm kiếm và xây dựng trong cuộc sống hiện tại.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Thánh Phanxica Xaviê Cabrini

Thánh nữ Phanxica sinh ngày 15 tháng Bảy năm 1850. Hồi nhỏ sống tại Ý, có lần thánh nữ đã mơ ước mai ngày sẽ được sang Trung Hoa truyền giáo. Phanxica thả những chiếc thuyền giấy trôi theo dòng nước, giả vờ rằng đó là những chiếc thuyền đang chở những nhà truyền giáo sang Trung Hoa. Phanxica cũng bỏ luôn việc ăn kẹo, vì ngài lý luận rằng nếu muốn sống ở Trung Hoa, có lẽ ngài sẽ chẳng có kẹo để mà ăn. Khi trưởng thành, Phanxica đã cố gắng đến gõ cửa tới hai tu viện khác nhau. Nhưng vì sức khỏe yếu kém, Phanxica đều bị từ chối. Rồi Phanxica đi dạy học một thời gian. Sau đó, có một linh mục đến xin Phanxica tới giúp một ngôi nhà nhỏ dành cho các trẻ mồ côi. Nhưng mọi việc trở nên khó khăn cho Phanxica vì bà chủ nhà lại là người kinh doanh bất động sản. Cuối cùng, đức giám mục phải đóng cửa viện mồ côi vì bà chủ nhà rắc rối này.

image.pngCùng lúc ấy, đức giám mục xin Phanxica thiết lập một hội dòng dành cho các chị em tận hiến lo việc giáo dục. Không chần chừ, Phanxica khởi sự ngay. Chẳng bao lâu, hội dòng Chị Em Thừa Sai Thánh Tâm bắt đầu phát triển, trước hết ở Ý rồi lan dần sang các nước khác. Phanxica, còn được mọi người gọi là Mẹ Cabrini, luôn có ý muốn sang Trung Hoa truyền giáo, nhưng dường như Thiên Chúa lại muốn thánh nữ qua Hoa Kỳ. Khi đức thánh cha Lêô XIII nói với Phanxica: “Con hãy đi về bên Tây, đừng sang bên Đông,” thì vấn đề đã được xác định. Thánh nữ Phanxica Xaviê Cabrini đã trẩy tàu sang Hoa Kỳ và trở thành công dân Mỹ quốc. Thánh nữ đặc biệt giúp đỡ nhiều nhóm lớn người Ý di cư. Ngài thực là một người mẹ và là người bạn của họ.

Mẹ Cabrini và các nữ tu của Mẹ khởi sự mọi việc rất khó khăn. Ngay cả đức tổng giám mục giáo phận New York cũng đề nghị Mẹ và các chị em nên trở về nước Ý. Nhưng Mẹ Cabrini trả lời rằng: “Kính thưa đức giám mục, đức thánh cha sai chúng con tới đây; và vì thế, chúng con phải ở lại!” Đức tổng giám mục khâm phục tinh thần dấn thân của Mẹ Cabrini; vì vậy, Mẹ và các nữ tu của Mẹ được phép khởi sự công việc vĩ đại là phục vụ Thiên Chúa. Họ đã thiết lập các trường học, bệnh viện và nhà trẻ tại nhiều tiểu bang trên nước Mỹ. Năm tháng trôi qua! Mẹ Phanxica Xaviê Cabrini đã thực hiện nhiều cuộc hành trình để phát triển hội dòng. Công việc luôn gặp khó khăn, nhưng Mẹ Phanxica Xaviê Cabrini đặt trọn niềm tín thác nơi Thánh Tâm Chúa. Mẹ nói: “Không phải chúng tôi mà là chính Người đang thực hiện mọi sự!”

Mẹ Phanxica Xaviê Cabrini qua đời tại Chicagô ngày 22 tháng Mười Hai năm 1917. Đến năm 1946, Mẹ Phanxica Xaviê Cabrini được đức thánh cha Piô XII tôn phong lên bậc hiển thánh.

Người phụ nữ yếu đuối và hay đau bệnh này đã múc lấy sức mạnh ở đâu để làm được những việc lớn lao như thế? Thưa đó là nhờ cầu nguyện. Chúng ta hãy nài xin Mẹ Phanxica Xaviê Cabrini dạy chúng ta cũng biết quý trọng việc cầu nguyện như Mẹ.

http://www.paolinevn.org