Truyện Tích Tháng Các Linh Hồn

I. MỘT PHÚT PHẠM TỘI, NGÀN NGÀY ĐAU KHỔ

Trong một thành phố ở nước Hung Gia Lợi, có một anh lính rất tàn bạo, tên là Kế Lệ Mẫn.

Một anh chàng thuê Mẫn 200 Hung Kim để giết một người kia cho hả giận. Nhà kiếm thuật sớm bị lương tâm cắn rứt và mong ước được ơn tha tội. Anh ta đến với một linh mục, quỳ xuống chân ngài, khóc lóc và thú nhận tội lỗi. Hơn nữa, để đền tội, anh khấn dùng 200 Hung Kim tiền nhận sát nhân để thuê chạm một tượng Đức Mẹ Sầu Bi, xin ba thánh lễ và đốt 12 cây nến trước Mình Thánh Chúa.

Khấn vậy, nhưng chậm chạp, khiến thần chết đến cướp anh đi trước khi làm trọn làm lời hứa. Linh hồn anh tha hồ mà đền tội nên cũng tha hồ mà chịu nướng dài ngày trong Luyện Ngục.

Tuy nhiên, Chúa nhân hậu cho phép hồn về cùng một vị thánh nữ tên là Ren (Reine).

1541995674885blobVậy anh trình diện thiếu nữ và van xin: “Hỡi đầy tớ Chúa, xin đến gặp vợ tôi để lấy 200 Hung Kim. Đó là giá máu. Với số tiền này xin cô làm trọn lời hứa tôi đã khấn lúc còn sống, là thuê chạm một tượng Đức Mẹ Sầu Bi, xin ba thánh lễ và đốt 12 cây nến sáp trước Mình Thánh Chúa. Nếu số tiền còn dư, cô bố thí cho người nghèo. Có làm như thế, tôi có thể thoát khỏi những khổ hình phải chịu.”

Cô gái đạo đức không hiểu vì lý do gì, không dám thành tựu sứ điệp đó. Linh hồn về lần thứ hai, lần thứ ba, năn nỉ, van nài cô đừng từ chối ân huệ tối hậu ấy, nếu cô có lòng mến Chúa.

Cô khăng khăng không muốn nhận điều ủy thác đó: cô bảo là không thể được, cô xin hai chữ bình an, cô ghét những chuyện tiền bạc,…

Linh hồn nhấn mạnh: “À này, tôi không thể để yên cô đâu nhé, cho đến khi nào cô nhận lời mới nghe: cô hãy trốn đi đâu tùy thích, tôi cũng có thể tìm ra. Vì Chúa cho phép tôi ngỏ ý với cô mà thôi”.

Câu chuyện hồn về sớm lọt tai một trong những nhà chức trách thành phố. Nhân vật này, thương xót linh hồn đau khổ, quyết hoàn thành lời hứa của Kế Lệ Mẫn và đài thọ lấy phí tổn.

Đương sự cho gọi đến một nhà điêu khắc và chỉ cho anh phải chạm trổ ngay pho tượng đó cùng không được làm gì khác trước khi hoàn thành pho tượng. Nhà điêu khắc, thấy trong xưởng mình không có gỗ tương xứng để chạm một pho tượng như thế, vào rừng để kiếm. Đang khi đi tìm một cây xứng hơn, anh thấy một cụ già chống gậy đi tới, tóc bạc, mặt tái, giống hệt ông Kế Lệ Mẫn khi chết. Cụ hỏi anh:

“Anh đi đâu thế, và tìm gì?” Anh đáp:

“Cháu đi tìm một thứ gỗ quý để chạm một tượng Đức Mẹ Sầu Bi. Đến giờ phút này, cháu vẫn chưa tìm ra. Thứ này thì quá xanh, thứ kia thì quá mềm hoặc có thứ thì phẩm chất không đáng được chạm trổ.”

Ông cụ lại tiếp:

“ Này, cháu đừng đi đâu nữa. Chính già này sẽ đưa cháu đến chỗ tìm ra. Đi mấy bước nữa, giữa đám cây bên phải, có một cây đã đốn từ lâu năm nay, khô, cứng, cháu sẽ hết sức vừa ý”.

Nhà điêu khắc đến đó, tìm được danh mộc và hoan hỉ đem về. Anh khởi công ngay và hết sức vội vàng, nên không mấy chốc pho tượng được hoàn thành. Người đặt làm đến xem tượng, thấy hoàn hảo và bảo nhà điêu khắc đến nhận tiền khi nào cũng được.

Tuy nhiên, linh hồn Kế Lệ Mẫn lại hiện về với cô Ren và bảo cần phải lấy một số tiền trong hai trăm Hung Kim để trả tiền làm tượng, vì tiền bất nghĩa phải dùng để đền bù tội ác, chứ không được lấy tiền của ai mà chi phí. Linh hồn cũng bảo nếu gia đình anh đã tiêu dùng hết số bạc thì phải bán bàn ghế, tủ kệ hay các đồ dùng khác để bù lại. Nếu không linh hồn sẽ tiếp tục bị thiêu đốt trong Luyện Ngục, vì không đền đủ tội ác đã phạm. Lần này cô Ren vâng lời. Người ta mang tượng đến nhà cô, đặt lên là một áng thờ nhỏ và để 200 Hung kim dưới chân tượng.

Linh hồn về nữa, nhưng lần này khác hẳn, sáng láng, vinh hiển. Linh hồn cám ơn nồng nhiệt, linh hồn dạy trả tiền làm tượng, xin dâng ba thánh lễ cho đốt mười hai cây nến và bố thí cho kẻ nghèo số tiền còn lại.

Nói đoạn linh hồn biến mất. Các linh mục làm phép tượng thuật lại đã nghe rõ mồn một khi làm phép, một tiếng nói đầy hoan lạc ca vang.

“Ôi! Lạy Chúa, là Chúa Trời con, Chúa là niềm an ủi và chốn nương thân con; Chúa là sức mạnh và là sự trông cậy con; và bây giờ con vào nơi vinh phúc muôn đời, Chúa dành cho người yêu mến Chúa”.

II. MỘT XU CŨNG PHẢI TRẢ Ở LUYỆN NGỤC

 

Trước khi chết ai không trang trải nợ nần thật là bất hạnh! Nếu kẻ nào không cố sức trả hết nợ nần, ắt phải ở Luyện Ngục cho đến khi hết nợ.

Chúa không sẵn lòng để cho những kẻ chỉ gây thiệt hại cho người khác được hưởng những sự cầu bầu.

Cả một kho truyện thuật lại các con nợ hiện hồn về xin thanh thỏa các trái khoản đã mắc.

Cha Etspinôda (Augustin d‘Espinosa) dòng Chúa Giêsu đọc kinh này đến kinh nọ, luôn luôn bố thí, ăn chay, hãm xác để cứu các Đẳng Linh Hồn.

Chúa cho phép các linh hồn hiện về với ngài thường xuyên để cám ơn ngài hoặc xin ngài cầu nguyện.

Ngày kia, ngài thấy hiện về một người, ngài biết thật giầu có và hỏi ngài có nhận ra không?

Linh mục đáp: “Ồ, biết anh quá sá mà. Chính mình cho anh xưng tội trước khi anh chết mấy ngày”.

“Thưa cha, đúng thế. Chúa cho phép con về xin cha làm nguôi công lý của Ngài. Con thì chịu và hy vọng cha không nỡ từ chối lời con hèn mọn. Để cha biết rõ hơn phải làm gì, xin cha vui lòng đi với con một hồi.”

Người quá cố cầm tay dắt cha đến một cái cầu xa thành phố một ít. Hai cha con đi chẳng nói, chẳng rằng. Đến cầu, anh chàng biến mất và trở lại với một túi bạc kếch sù, rồi cả hai người cùng trở về dòng. Tại đây, người quá vãn trao bạc cho vị tu sĩ với một tấm giấy đã viết sẵn, anh trình: “Thưa cha, trong giấy đã kê rõ số bạc để trao cho người con còn nợ, cũng chỉ rõ những công việc cha bảo làm để giải phóng cho linh hồn con. Số tiền dư, cha sẽ dùng làm việc phúc thiện”.

Nói đoạn người chết biến mất, và vị Linh Mục vội vàng trình cha bề trên. Tất cả các trái chủ được mời đến để nhận tiền. Kỳ dư dùng xin lễ cho anh ta. Tám ngày thấm thoát trôi qua, người chết tái hiện với cha đang cầu nguyện. Anh chàng cám ơn cha đã hành động mau lẹ và đúng đắn, đầy lòng bác ái nhất là các thánh lễ được dâng lên để giải thoát cho linh hồn anh.

Người mắc nợ phải băn khoăn lo lắng trả khi có thể được. Có người làm chúc thư bảo con cháu trả nợ. Khi còn sống họ hưởng cho sướng của cải kẻ khác. Họ giống như những con rắn ghê tởm kia, như những con rắn lục nọ, sau khi chết chẳng có giá trị gì, có chăng là cái nọc độc của chúng dùng để làm một vài vị thuốc. Ở trong lò lửa Luyện Ngục họ mới thấy sự khinh suất đáng tội đó. Cái gì của người ta cho lúc sinh tiền như vàng, cho lúc hấp hối giá trị như bạc, để phân chia sau khi chết chỉ có giá trị như chì.

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa, Kế Lệ Mẫn phạm tội trong nháy mắt. Nhưng để đền bù, biết bao bàng hoàng và lo âu phải chịu, biết bao công phu và thời giờ phải tốn. Và nhất là lâu dài biết bao năm tháng phải quằn quại trong Luyện Ngục. Xin Chúa cho chúng con ý thức sâu sắc các sự việc đó để đừng bao giờ phạm tội, dù là một tội nhẹ, dù là một xu còn nợ.

 

NXB Phương Đông