Tích Tháng Các Linh Hồn

I. CHẾT HƠN LÀ SỐNG MÀ LÀM MẤT LÒNG CHÚA

Năm 1070 ở Cơracôvi (Cracovie) nước Balan, thánh Xichtannilao Giám Mục có mua của một nông dân, tên là Phêrô một khoảng đất cho nhà thờ Chánh Tòa. Ngài trả tiền đàng hoàng, nhưng không lập khế đoạn mãi.

Sau ba năm, các người thừa kế Phêrô làm đơn tố cáo Đức Giám Mục đã cướp đoạt đất của họ.

Những người tiên cáo hành động như vậy vì biết rõ Bôlétlát (Boleslas), vị hung quân quá cay cú thánh nhân đã khiển trách nặng lời ác đức của nhà vua.

Nhà vua hoa hỷ làm án buộc Đức Cha phải trả tiền lần nữa.

Ngài được Chúa soi sáng, tuyên bố nêu không được người sống xét xử công minh, Ngài sẽ viện người chết làm chứng cho Ngài.

Vậy Ngài tâu vua đợi cho ba ngày để Phêrô là người bán đất sẽ xác nhận.

Bạo vương chuẩn y ngay, vì biết Phêrô đã chết từ lâu và chế nhạo Giám Mục ngớ ngẩn.

Thánh Xichtannilao trở về nhà, và yêu cầu các Linh Mục cầu nguyện và ăn chay suốt ba ngày để xin Chúa tự tay thụ lý.

Ngày thứ ba, sau khi dâng thánh lễ trọng thể, bận luôn phẩm phục Giám Mục, Ngài đến nghĩa trang cùng vớí các Linh Mục và dân chúng.

Đến mộ Phêrô, Ngài ra lệnh quật mộ và mở qua tài. Người ta chỉ thấy một nắm xương tàn. Bấy giờ thánh Giám Mục quỳ xuống và xin Chúa làm một phép lạ trước dân chúng cho sáng danh Ngài và cho sự thật hiển nhiên. Rồi, lấy gậy đụng đến hài cốt và truyền:

“Hỡi các xương khô, hãy nghe lời Thiên Chúa! Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần hãy sống động và đến làm chứng cho sự thật.”

Các xương cốt cựa quậy, tro bụi biến thành thịt người chết đứng dậy, ra khỏi quan tài và tiến đến Đức Giám Mục.

Ngài dẫn anh đến nhà thờ trước hết để cám ơn Chúa với dân chúng, rồi đưa đến tòa án.

Phiên tòa do hung vương chủ tọa với sự hiện diện của đình thần. Người ta báo tin Đức Giám Mục, các Giáo sĩ, dân chúng và Phêrô sống lại đến hầu tòa.


Vua không tin, nhưng rồi cũng phải tin trước sự thật hiển nhiên khi Đức Cha vào phòng đối diện với vua và tâu:

“Tâu hoàng thượng, tôi dẫn người bán đất cho tôi tới đây. Xin hoàng thượng hỏi đương sự có bán đất và đã nhận tiền của tôi không? Thiên Chúa sai đương sự đến để làm xấu hổ các người cháu gian dối.”

Phêrô cao giọng minh chứng đã bán đất ấy cho Đức Giám Mục và Ngài đã trả tiền.

Tiếp đó, Phêrô ngỏ lời với ba người cháu hiện diện là không có quyền trên đám đất đó và dọa chúng sẽ bị chết dữ tợn nay mai nếu không chấm dứt tham vọng lấy của người khác.

Cả cử tọa đều kinh ngạc, sợ hãi, đứng sững như trời trồng.

Sau đó, Đức Giám Mục hỏi người được sống lại có muốn sống thêm ít năm nữa không? Nhưng đương sự đáp:

“Muốn chết ngay, hơn là sống một cuộc đời khốn khổ và rất nguy hiểm làm mất lòng Chúa.”

Anh xin thánh Giám Mục và dân chúng cầu bầu cho anh đang còn phải giam cầm trong Luyện Ngục.

Mọi người theo anh trở lại nghĩa trang. Anh đến quan tài và nằm xuống. Xương cốt anh lại tách rời ra, thịt tan ra thành tro bụi, và thiên hạ chỉ còn thấy một bụi đất không hình dạng.

II. PHẦN THÂN THỂ NÀO PHẠM TỘI PHẦN THÂN THỂ ĐÓ PHẢI CHỊU CỰC HÌNH TRONG LUYỆN NGỤC

Thánh Brigita đã dự mộ phiên xét xử một quân nhân qua đời. Khi anh trình diện với Đấng Thẩm Phán Tối Cao, có Thiên Thần Hộ Thủ đứng bên hữu làm luật sư, ma quỷ bên tả tiên cáo.

Ma quỷ tố cáo anh ba tội:

Tôi thứ nhất: Mắt nhìn những chỗ cấm gây nên những ước muốn xấu xa.

Tội thứ hai: Lưỡi nói lời cấm gây nên những ước muốn xấu xa, thề thốt, nguyền rủa.

Tội thứ ba: Ăn cắp, ăn trộm, tà dâm…

Thiên Thần biện hộ, nhắc lại những việc đạo đức, những lời cầu sốt sắng, các việc bố thí, ăn chay và hãm xác của anh. Trạng sư biện hộ thêm, đặc biệt: trong giờ lâm chung, anh đã sốt sắng cầu cùng Đức Trinh Nữ Ngài đã ban cho anh tỏ lòng ăn năn tội cách trọn.

Sau hai lần bầu chữa đó, Đấng Thẩm Phán Tối Cao tuyên án: khỏi sa hỏa ngục, nhưng phải án một Luyện Ngục lâu dài và khắc nghiệt. Hình phạt mắt là thấy những vật ghê tởm, hình phạt lưỡi là bị hằng nghìn mũi nhọn đâm thâu và khát nước, đến đắng họng, hình phạt các phần thân thể là chìm đắm trong một biển lửa.

Lúc đó Đức Mẹ nhân từ hiện đến xin Chúa Con giảm khinh. Chúa Cứu Thế đồng ý nhờ sự can thiệp của Đức Mẹ. Ngài thêm là để giảm nhẹ nữa, các Giáo dân phải cầu nguyện, bố thí và đền tội cho anh.

Thị kiến thứ hai của thánh nữ Brigita là một thiếu nữ rất quý phái. Cô quá đau khổ và kêu la thất thanh. Cô trách mẹ đã quá dung túng cô được sống xa hoa, lỗng lẫy và phù phiếm, đã dẫn cô đến rạp hát, tiệc tùng, tiếp tân, mặc dù thỉnh thoảng khuyên nhủ cô các việc đạo đức và nhiều việc tôn kính hữu ích.

Giữa đau khổ, cô tuyên xưng lòng tri ân lớn lao đối với Chúa nhân lành đã cho cô khỏi sa hỏa ngục, là nơi cô phải phạt vì bao tội lỗi đã phạm. Trước khi chết, cô đã ăn năn hối cải và xưng tội.

Cô kêu lên: “Tôi đã được cứu khỏi hỏa ngục; nhưng phải ném vào những cực hình khủng khiếp hơn trong Luyện Ngục. Bấy giờ, đầu tôi đã thích trang điểm, bị lửa hừng hực thiêu đốt cả bên trong bên ngoài. Vai và cánh tay tôi thích để hở hang đầy xiềng xích cháy đỏ. Chân tôi điểm xuyến để khiêu vũ, bị rắn độc quấn đầy, luôn luôn mổ cắn. Tứ chi tôi lắm lần mang xuyến mang vòng, đeo hoa đeo nhẫn, bị nướng trong lửa hồng nồng nực và nhận chìm trong nước đá lạnh ngắt.”

Thánh Brigita thuật lại những điều đó cho người bà con của người quá cố. Cô cũng ăn chơi phù phiếm. Nghe vậy, cô đổi đời ngay và chỉ tìm hạnh phúc trong lời cầu nguyện, trong chay tịnh và hãm mình để đền tội mình và đền tội thay cho thân nhân.

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa, nghe vậy, chúng con, không phải là loài vô tri, chúng con quyết chết 1000 lần còn hơn sống mà làm mất lòng Chúa, chúng con quyết đổi đời ngay và chỉ tìm hạnh phúc trong lời cầu nguyện, trong chay tịnh và hãm xác. Xin Chúa luôn luôn thương giúp chúng con.

NXB Phương Đông