Cực hình Luyện Ngục là không được xem thấy Chúa

I. LUYỆN NGỤC KHẮC NGHIỆT HƠN CẢ LÀ KHÔNG ĐƯỢC CHIÊM NGƯỠNG CHÚA

 

Các Tiến sĩ danh tiếng Giáo hội tin rằng có một số linh hồn trong Luyện Ngục chỉ chịu một thứ cực hình là không được xem thấy Chúa.

Hẳn thật, thánh Brigita nói có một Luyện Ngục, trong đó các linh hồn mòn mỏi đi vì đã không yêu Chúa nhiều. Thứ Luyện Ngục này kinh khủng hơn cả, kinh khủng hơn thứ Luyện Ngục có lửa thiêu đốt nhiều.

Chuyện lạ sau đây, xảy ra ở quận Lục Xâm Bảo, được Cha Tổng Đại Diện Đức Tổng Giám Mục Tơre (Treves) xét nghiệm và tuyên bố chính xác.

Ngày lễ Chư Thánh, cô Noay (Noailles) là một thiếu nữ đạo đức bỗng thấy hiện về linh hồn một bà mới chết trước đây. Bà cho biết thứ Luyện Ngục khắc nghiệt hơn cả của bà là không được thấy Chúa.

Bà bận đồ trắng, tay cầm tràng Chuỗi Mân Côi, chỉ dấu lòng sùng kính cao độ của bà đối với Đức Nữ Vương.

Ảnh cùng dòngBà hiện về rất nhiều lần, nhất là ở trong nhà thờ. Bà quỳ một bên thiếu nữ, cùng cô cầu nguyện, cùng cô lên Bàn Thánh, mặt bà sáng rực khiến thiếu nữ chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy. Bà thường hiện về trong nhà thờ, bởi vì không được xem thấy Chúa nhãn tiền thì ít nữa bà có thể chiêm ngưỡng Thánh Thể Chúa, và hơn nữa, tiện xin thiếu nữ cầu nguyện cho bà.

Cô luôn luôn cầu nguyện cho bà, và thường xin lễ cho bà, cử hành nơi bàn thờ Đức Mẹ. Ngày kia, Noay hôn kính chân tượng Đức Trinh Nữ để cầu cho bà. Khi cô trở lui, thấy bà đon đả chạy tới cám ơn cô. Bấy giờ bà nói lúc sinh tiền, bà có xin ba lễ tại nhà thờ Đức Mẹ và đã thất khấn. Bà khẩn khoản xin cô, nhân danh bà, trả món nợ thiêng liêng đó, nợ làm cho cực hình bà chịu càng thêm cay nghiệt.

Cô vội vã xin lễ. Đến lễ thứ ba, linh hồn khốn khổ đó vồn vã đến cùng cô, đầy hân hoan, đầy hiển thắng, vì việc đền tội vừa được rút lại rất ngắn.

Thấy vậy, thiếu nữ quỳ xuống, tay dang thẳng vai và đọc 5 kinh Lạy Cha, 5 kinh Kính Mừng cho bà. Bà đỡ tay cô, bà tỏ lòng biết ơn cô, nhất là khuyên bảo cô nhiều điều bổ ích, trong đó có việc tôn sùng Đức Trinh Nữ. Bà khuyên: “Mỗi khi con thấy tượng Mẹ, con nên đọc ba câu lạy: Lạy Mẹ đáng ngợi khen, Lạy Mẹ là Đấng an ủi kẻ âu lo, Lạy Mẹ là Nữ Vương Chư Thánh:


Con càng yêu mến và phục vụ người Mẹ cao cả ấy bao nhiêu, con càng được Ngài tận tình với con bấy nhiêu trong cuộc phán xét kinh khủng, định đoạt số mạng muôn đời của ta”. Bà còn khuyên cô dùng tất cả các việc lành phước đức để giúp đỡ các Đẳng Linh Hồn.

Tình nghĩa đôi bên càng thắm thiết đậm đà nhân các lần hiện về liên tiếp đó. Thiếu nữ mời bà đến dự Thánh lễ với cô ngày 3 tháng Chạp. Bà về quỳ lạy bên cô, khăng khít nhất là lúc cô rước lễ và cầu nguyện cho bà. Sau khi cám ơn cô, bà cho biết năm ngày sau, đến lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội sẽ đến thăm cô trước khi lên trời. Bà còn khuyên đi khuyên lại phải hết lòng tôn kính Đức Trinh Nữ.

Câu truyện cảm động này chứng minh mạnh mẽ lời của thánh Gioan Kim Khẩu: “ Vậy chúng ta đừng sống mà không yêu Chúa, để sau khi chết khỏi phải án phạt xa cách Ngài lâu dài như bà này”.

II. KẺ QUÊN CHÚA SẼ BỊ QUÊN TRONG LUYỆN NGỤC

 

Nữ tu sĩ Panigarola ở Milan nước Ý rất tận tình cứu giúp các Đẳng Linh Hồn. Cô luôn luôn cầu nguyện và khuyên bảo kẻ khác cầu nguyện cho các Đẳng Linh Hồn. Tuy nhiên, gần như không bao giờ cô cầu nguyện cho cha cô tên là Gotha, mặc dầu cô yêu mến chí thiết ông khi còn sống. Thỉnh thoảng cô nghĩ đến việc cầu nguyện cho cha, nhưng lại nghĩ sang chuyện khác hay linh hồn khác.

Ngày lễ Các Đẳng, cô đang cầu nguyện trong phòng, bỗng nhiên Thiên Thần hộ thủ hiện ra và đưa cô xuống Luyện Ngục. Tại đó, cô nhìn ra cha mình trong số đông linh hồn bị nhận trong hồ nước đá lạnh.

Ông Gotha vừa thấy con, liền kêu lên: “Than ôi! Hỡi Panigarola, làm sao con có thể quên người cha khốn khổ của con đang quằn quại trong đau khổ ở đây. Con tỏ ra đầy bác ái vơi người ngoài, cha thấy có một số được lên Thiên Đàng nhờ con cầu nguyện, nhưng đối với cha, là người con chịu ơn nhiều, con không một chút thương tình. Vậy, ít nhất một lần, con hãy thương cha đang bị dằn vặt suốt ngày đêm vì bao cực hình khủng khiếp.

Nghe cha trách cứ như vậy, thiếu nữ xưng nhận và khóc nức nở cùng hứa làm ngay những gì thân phụ yêu cầu.

Thiên Thần đưa cô đến một nơi khác. Cô hỏi Thiên Thần tại sao Chúa không cho phép cô cầu nguyện cho ba mình, mặc dầu nhiều lần cô đã nghĩ đến việc đó. Cô kể: một buổi sáng nọ, cô khởi sự đọc kinh, ngất trí, và hình dung đã dâng cho cha cô một cái bánh trắng tinh, nhưng ông nhìn có vẻ khinh khỉnh và từ chối không nhận. Do đó cô sợ là ông đã sa hỏa ngục. Sau thị kiến đó, cô không còn nghĩ đến việc cầu nguyện cho ông nữa, mà lại cầu nguyện rất nhiều cho các người khác.

Thiên Thần đáp: “Con quên cầu nguyện cho ba con là Chúa cho phép để phạt ông hời hợt ít lo phần rỗi mình và làm những việc đạo đức được ơn trên soi sáng. Chúa cho phép con hành động với ông cũng như chính ông đã hành động với Chúa: quên thì quên. Đó là lý do của việc không nhận bánh”.

Panigarola khi đã hoàn hồn, tan nát ưu phiền đến mức không còn một phút yên dạ, cơ hồ như luôn luôn văng vẳng bên tai tiếng não lòng của người cha đau khổ, nên khóc cạn nước mắt. Cô gia tăng cầu nguyện và khắc khổ để cho phép công thẳng của Chúa hoàn toàn toại nguyện. Bấy giờ cha cô hiện về tràn đầy hân hoan và vinh hiển, cám ơn cô và bay lên trời.

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho con luôn ý thức rằng: Nếu con muốn khỏi quằn quại, ray rứt, dằn vặt và rên xiết trong đau thương khủng khiếp Luyện Ngục, con phải hăng say yêu mến Chúa, chăm lo phần rỗi và cứu vớt các Đẳng Linh Hồn trong đó.

NXB Phương Đông