Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình

CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN, NĂM B – 04/11/18 (Đổi giờ)

Bài Ðọc I: Ðnl 6, 2-6

“Hỡi Israel, hãy nghe đây: Ngươi hãy yêu mến Chúa hết lòng ngươi”.

Trích sách Ðệ Nhị Luật.

Ông Môsê nói cùng dân chúng rằng: “Các ngươi hãy kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, hãy tuân giữ mọi huấn lệnh và giới răn của Người mà tôi truyền dạy cho các ngươi, cho con cái cháu chắt các ngươi tuân giữ mọi ngày trong đời sống các ngươi, để các ngươi được sống lâu dài.

“Hỡi Israel, hãy nghe đây mà tuân hành các điều Chúa truyền dạy cho ngươi, thì ngươi được phần phúc và sinh sản ra nhiều hơn, như lời Chúa là Thiên Chúa tổ phụ ngươi đã hứa ban cho ngươi phần đất chảy sữa và mật.

“Hỡi Israel, hãy nghe đây, Chúa là Thiên Chúa chúng ta, là Chúa độc nhất. Hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết sức ngươi. Những lời tôi truyền cho ngươi hôm nay, phải ghi tạc vào lòng”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 17, 2-3a. 3bc-4. 47-51ab

Ðáp: Lạy Chúa là dũng lực con, con yêu mến Chúa. (c. 2).

Xướng: 1) Lạy Chúa là dũng lực con, con yêu mến Chúa; lạy Chúa là đá tảng, chiến lũy, cứu tinh. – Ðáp.

2) Lạy Chúa là Thiên Chúa, là sơn động chỗ con nương mình, là khiên thuẫn, là uy quyền cứu độ, là sức hộ phù con. Con xướng ca khen ngợi cầu cứu Chúa, và con sẽ được cứu thoát khỏi tay quân thù. – Ðáp.

3) Vạn tuế Thiên Chúa, chúc tụng Ðá Tảng của con, ngợi khen Thiên Chúa là Ðấng cứu độ con. Ngài đã ban cho đức vua được đại thắng, đã tỏ lòng từ bi với Ðấng được xức dầu của Ngài. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Dt 7, 23-28

“Vì lẽ Người tồn tại đời đời, nên Người có một chức tư tế hằng hữu”.

Trích thư gởi cho tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, có nhiều người làm tư tế (của Giao Ước cũ), vì lẽ sự chết ngăn trở họ tồn tại lâu bền. Còn Ðức Kitô, vì lẽ Người tồn tại đời đời, nên Người có một chức tư tế hằng hữu. Bởi đó, Người có thể cứu độ cách vĩnh viễn những ai nhờ Người mà đến với Thiên Chúa, vì Người hằng sống để chuyển cầu cho chúng ta.

Phải, vì chúng ta cần một vị Thượng tế thánh thiện, vô tội, tinh tuyền, tách biệt khỏi kẻ tội lỗi và đã được nâng cao trên các tầng trời. Người không cần phải như các tư tế hằng ngày dâng lên của lễ trước là đền tội lỗi mình, sau là đền tội lỗi dân chúng, vì Người làm việc ấy chỉ có một lần khi hiến dâng chính mình. Vì Lề luật thì đặt những người yếu đuối làm tư tế, còn lời thề có sau Lề luật thì đặt Người Con hoàn hảo làm Thượng tế đến muôn đời.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 12, 28b-34

“Ðó là giới răn thứ nhất, còn giới răn thứ hai cũng giống như giới răn thứ nhất”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, có người trong nhóm luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn điều nào trọng nhất?” Chúa Giêsu đáp:

“Giới răn trọng nhất chính là: Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi. Còn đây là giới răn thứ hai: Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”.

Luật sĩ thưa Ngài: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và ngoài Người chẳng có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”.

Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.

ĐIỀU RĂN NÀO LÀ QUAN TRỌNG NHẤT?

Câu chuyện vụ đổi 100 đôla bị phạt 90 triệu đồng đã gây nhiều tranh cãi. Chuyện quá vô lý, nhưng lại có thật. Một thợ điện 38 tuổi tại thành phố Cần Thơ cho biết, anh bị cơ quan chức năng ra quyết định xử phạt số tiền 90 triệu đồng vì anh mang 100 USD ra tiệm vàng để đổi tiền Việt. Cơ quan chức năng kết luận rằng, anh đã vi phạm việc mua, bán ngoại tệ tại nơi không được thu đổi ngoại tệ. Họ dựa vào luật để xử phạt một người dân nghèo khổ như thế, thì hỏi tình người có còn nữa chăng? Một thứ luật cứng nhắc và không có tính thực tế trong quan lý. Trong thế kỷ 21 này, chúng ta vẫn còn thấy những thứ luật vô lý xẩy ra trong cuộc sống, điều đó nói lên rằng, có những thứ luật lệ giết chết con người và làm ra những gánh nặng cho nhau.

pastedImage (6)Điều này cũng đã xẩy ra cách đây hơn 2000 năm, những người Do-Thái vào thời Chúa Giêsu, họ có tất cả 613 điều luật cấm kỵ. Họ sống bị ràng buộc bởi những luật lệ, và họ không biết luật nào là quan trọng. Cuộc tranh luận đã xẩy ra giữa Chúa Giê-su với kinh sư. Họ đặt câu hỏi với Chúa Giê-su giới luật nào là quan trọng nhất? Ngài trả lời hai giới luật quan trong nhất, đó là: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi”. Còn đây là giới răn thứ hai: “Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi”.
Đạo của các luật sĩ và biệt phái thờ phượng Thiên Chúa, chính là giữ tất cả các luật lệ. Họ coi đó là vấn đề sống chết với số phận đời đời. Chính vì thế, Chúa Giêsu lên án các luật lệ của các luật sĩ và biệt phái vì đó không phải là luật của Chúa muốn.
Ngài nói đến ý nghĩa chân chính của lề luật, đó là giới luật của Tình Yêu. Bởi vì, khi người ta chỉ quan tâm đến những hình thức bên ngoài, giữ luật lệ bên ngoài, họ đã hiểu sai lề luật, thay vì luật chỉ là phương tiện, họ lại coi là mục đích. Người ta rơi vào lối sống vụ luật, câu nệ, và coi việc chu toàn lề luật để được an toàn, đó chỉ là thứ an tâm giả tạo và đạo đức giả. Chúa Giê-su dạy họ bằng dụ ngôn “Người Samaritano Nhân Lành.”
Đó là một người bị rơi vào tay bọn cướp. Chúng lột hết quần áo và đánh đập rồi bỏ đi, để mặc người đó dở sống dở chết. Bấy giờ, có một thầy tư tế tình cờ đi xuống đường đó, thấy nạn nhân thì tránh qua bên kia đường. Tương tự như thế, một người Lê-vi cũng đến nơi, thấy rồi cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần thấy nạn nhân thì động lòng thương liền dừng lại, lấy dầu và rượu xức vào vết thương, băng bó lại, rồi đỡ nạn nhân lên con vật của mình và đưa đến quán trọ để săn sóc. Ngày hôm sau, ông lấy tiền đưa cho chủ quán.
Theo ngươi nghĩ, trong ba người đó, ai là người lân cận với kẻ bị cướp?” Kinh sư thưa: “Ấy là người đã bày tỏ lòng thương đối với nạn nhân.”Chúa Giê-xu phán: “Hãy đi, làm theo như vậy.”
Luật của Chúa nhấn mạnh đến con người. Chúng ta không được tách lòng yêu mến Thiên Chúa ra khỏi lòng yêu mến con người. Lòng yêu mến con người là thước đo lòng yêu mến Thiên Chúa và ngược lại, lòng yêu mến Thiên Chúa thì cũng phải yêu thương tha nhân. Thánh Gioan nói: “ Ai nói mình yêu mến Thiên Chúa mà không yêu thương tha nhân, đó là kẻ nói dối.”
Luật làm ra là để cứu sống chứ không phải giết chết. Đây chính là chân lý và nền tảng của lề luật mà Chúa Giê-su bày tỏ cho con người. Chúa Giêsu kiện toàn lề luật bằng cách là nâng cao sự hoán cải trong lòng của kẻ giữ luật. Vì chính tự đáy lòng con người làm nên tất cả, nó là trung tâm của tội ác,là phân định chọn lựa, sự lành hay sự dữ từ bên trong lòng người phát xuất ra những điều xấu. Đâu phải cứ gươm dao, súng đạn mới giết chết con người, mà nhiều khi chỉ những lời phê bình, chỉ trích, nói xấu, ghen ghét và hận thù cũng đủ để làm hại và giết chết người khác.
Tóm lại, nền tảng của lề luật của Chúa là: “Mến Chúa yêu người” mà Chúa Giê-su muốn chúng ta tuân giữ. Chính Đức Giê-su, Ngài ban hành lề luật và chu toàn lề luật hoàn hảo nhất. Lề luật đó không còn ghi trên bia đá nữa nhưng được ghi trên thập giá, để chứng mình giới luật yêu thương mà Ngài đã sống và rao giảng.
Thưa quý ông bà anh chị em, ngày nào luật chỉ được tuân giữ chỉ vì hình thức bên ngoài, thì ngày đó luật nghiền nát và bóp chết con người. Nhưng ngày nào giới luật yêu thương của Đức Kitô đi sâu vào lòng con người, làm biến đổi và hoán cải con người, thì ngày đó luật mới thật sự là phương tiện dẫn đến sự công chính và xứng với phẩm giá con người. Amen.
Lm. John Nguyễn.

ĐTC Phanxicô: Tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân không thể tách rời

Hai chiều kích của tình yêu, đối với Thiên Chúa và người thân cận, trong sự hiệp nhất này chính là đặc điểm của người môn đệ Chúa Giêsu.

Trọng tâm Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mc 12,28b-34) đó là điều răn của tình yêu: Yêu mến Thiên Chúa và yêu thương người thân cận. Một luật sĩ hỏi Chúa Giêsu: “Trong các giới răn điều nào trọng nhất?” (c. 28).

Điều răn quan trọng nhất

Chúa Giêsu trả lời bằng cách trích dẫn việc tuyên xưng đức tin mà mỗi người Israel khi bắt đầu và kết thúc một ngày sống thường bắt đầu với những lời: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất” (Dnl 6,4). Bằng cách này dân Israel gìn giữ đức tin nền tảng của mình trong thực tế với tất cả niềm xác tín: chỉ có một Thiên Chúa là “Thiên Chúa chúng ta”, trong nghĩa này Ngài gắn bó với chúng ta với một giao ước bất khả phân ly, Ngài yêu thương chúng ta, Ngài sẽ yêu thương chúng ta mãi mãi. Từ nguồn mạch này dẫn đến chúng ta điều răn kép: “Yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi […] yêu mến tha nhân như chính mình ngươi” (c. 30-31).

Lời giảng dạy của Chúa Giêsu

Các tín hữu tại quảng trường Thánh PhêrôVới việc chọn hai Lời này, hướng từ Thiên Chúa đến dân Ngài và đặt chung với nhau, Chúa Giêsu đã dạy một lần cho mãi mãi rằng tình yêu đối với Thiên Chúa và tình yêu hướng về tha nhân là một điều không thể tách rời, hơn nữa còn hổ trợ lẫn nhau. Mặc dù được xếp theo thứ tự, chúng là hai mặt của một mề đai duy nhất: sống chung với nhau là sức mạnh thực sự của người tín hữu! Yêu mến Thiên Chúa là sống cho Ngài và vì Ngài, cho chính Ngài và cho chính những gì Ngài thi hành. Và Thiên Chúa của chúng ta đã trao ban vô điều kiện, tha thứ không có giới hạn, đó là mối tương quan thúc đẩy và làm cho lớn lên. Yêu mến Thiên Chúa có nghĩa là mỗi ngày nỗ lực để trở thành cộng tác viên của Ngài trong sự phục vụ vô điều kiện người thân cận, trong việc cố gắng tha thứ không giới hạn và trong việc vun trồng các mối tương quan hiệp thông huynh đệ.

Không lựa chọn trước người thân cận

Và ĐTC nhấn mạnh rằng: Thánh sử Máccô không bận tấm đến việc ai là người thân cận, bởi vì người thân cận là người mà chúng ta gặp mỗi ngày. Không phải là chuyện lựa chọn trước người thân cận, đây không phải là Kitô hữu, nhưng có đôi mắt để nhìn thấy người thân cận và có một trái tim để muốn làm điều tốt. Nếu chúng ta luyện tập nhìn với cái nhìn của Chúa Giêsu, chúng ta có thể lắng nghe và ở bên cạnh những ai cần sự trợ giúp. Các nhu cầu của người thân cận đòi hỏi câu trả lời thiết thực, nhưng trước hết họ cần một sự chia sẻ.

Không đủ nếu chỉ cho người đói ăn

Người đang đói không chỉ cần một tô súp, nhưng còn cần một nụ cười, cần được lắng nghe và cần lời cầu nguyện, tất cả cùng thực hiện với nhau. Tin Mừng hôm nay không chỉ mời gọi tất cả chúng ta hướng đến tình trạng đói nghèo khẩn cấp của những người anh em đói nghèo nhất, nhưng trước hết cần chú ý đến nhu cầu của sự gần gũi huynh đệ, của ý nghĩa cuộc sống và của sự dịu dàng. Điều này chất vấn các cộng đoàn Kitô chúng ta: đó là tránh nguy cơ trở thành những cộng đoàn mà sống với nhiều sáng kiến nhưng chỉ có vài mối tương quan: “Các trạm dịch vụ” nhưng ít sự đồng hành, trong ý nghĩa trọn vẹn và kitô giáo của từ ngữ này.

Tình yêu Thiên Chúa và tha nhân không thể tách biệt

Thiên Chúa là tình yêu, vì yêu Ngài đã tạo dựng chúng ta và để chúng ta có thể yêu người khác ở lại hiệp nhất với Ngài. Sẽ là ảo tưởng nếu chúng ta yêu tha nhân nhưng lại không yêu mến Thiên Chúa; và cũng vậy sẽ là ảo tưởng nếu yêu tha nhân mà không yêu mến Thiên Chúa. Hai chiều kích của tình yêu, đối với Thiên Chúa và tha nhân, trong sự hiệp nhất này chính là đặc điểm của người môn đệ Chúa Giêsu. Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta đón nhận và làm chứng trong cuộc sống mỗi ngày sự giảng dạy chiếu sáng này.

Ngọc Yến – Vatican

04 tháng mười một 2018, 13:58