Hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên

Thứ Bảy, Thánh MARTINÔ PORRES– 03/11/18

Bài Ðọc I: Pl 1, 18b-26

“Ðối với tôi, sống là Ðức Kitô, còn chết là một mối lợi”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.

Anh em thân mến, miễn là Ðức Kitô vẫn được rao giảng, đó là điều làm tôi vui mừng, và tôi sẽ còn vui mừng mãi. Vì chưng tôi biết rằng nhờ lời cầu nguyện của anh em, và nhờ ơn Thánh Thần của Ðức Giêsu Kitô giúp sức, điều đó sẽ đưa tôi đến ơn cứu độ, theo sự tôi chờ đợi và hy vọng, tôi sẽ không hổ thẹn chút nào, trái lại tôi vẫn hoàn toàn tin tưởng như mọi khi, và giờ đây, dù tôi sống hay tôi chết, Ðức Kitô sẽ được vẻ vang trong thân xác tôi.

mail (5)Vì đối với tôi, sống là Ðức Kitô, còn chết là một mối lợi. Nhưng nếu sống trong xác thịt này đem lại cho tôi kết quả trong việc làm, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. Tôi đang lúng túng trong hai điều này: là ước ao chết để được ở với Ðức Kitô thì tốt hơn bội phần, nhưng cứ ở lại trong xác thịt thì cần thiết cho anh em.

Một khi tin tưởng điều đó, tôi biết rằng tôi sẽ còn ở lại và sẽ lưu lại với tất cả anh em, để anh em được tấn tới và được hân hoan trong niềm tin, ngõ hầu anh em vì tôi mà được tràn đầy hiên ngang trong Ðức Kitô, bởi tôi trở lại với anh em một lần nữa.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 41, 2. 3. 5bcd

Ðáp: Hồn tôi khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống. (c. 3a).

Xướng: 1) Như nai rừng khát mong nguồn nước, hồn con khát Chúa, ôi Chúa trời con! – Ðáp.

2) Hồn tôi khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào tôi được tìm về ra mắt Chúa Trời? – Ðáp.

3) Tôi nhớ lúc xưa đi giữa muôn người, tôi đứng đầu đưa dân tiến vào nhà Ðức Chúa Trời, giữa muôn tiếng reo mừng, ca ngợi.- Ðáp.

Alleluia: Tv 147, 12a và 15a

Alleluia, alleluia! – Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai Lời Người xuống cõi trần ai. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 14, 1. 7-11

“Hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng:

“Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: “Xin ông nhường chỗ cho người này”, bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến nói với ngươi rằng: “Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên”, bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc.

“Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”.

ĐGH chủ lễ cầu hồn cho các HY và GM qua đời năm qua

Lúc 11 giờ 30 sáng thứ bẩy, 3-11-2018, ĐTC đã cử hành thánh lễ tại Đền thờ Thánh Phêrô để cầu nguyện cho các 9 HY và 154 GM trên thế giới đã qua đời trong vòng 12 tháng qua, trong đó có 2 GM Việt Nam.

Đó là Đức Cha Đaminh Mai Thanh Lương, nguyên GM phụ tá giáo phận Orange, bang California, Hoa Kỳ qua đời ngày 6 tháng 12 năm 2017, hưởng thọ 77 tuổi (1940-2017). Tiếp đến là Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, TGM giáo phận Sàigòn, qua đời đột ngột ngày 6-3 năm nay, trong cuộc hành hương viếng mộ hai thánh Tông Đồ và thăm Tòa Thánh, hưởng thọ 74 tuổi.

Đồng tế với ĐTC có gần 40 HY ở Roma, trước sự tham dự của hàng ngàn tín hữu.

 Bài giảng của ĐTC

2018-11-03-santa-messa-cardinali-defunti-1541242279132.JPG Trong bài giảng, dựa vào bài Tin Mừng về 5 trinh nữ khôn ngoan và 5 trinh nữ khờ dại đi đón chàng rể, ĐTC mời gọi các tín hữu luôn hướng về cuộc gặp gỡ với Vị Hôn Phu thiên quốc, xa tránh những hào nhoáng của thế gian và được tiêu hao trong sự phục vụ.

Ngài nói: ”Cuộc sống là một hành trình đi ra ngoài, hướng về vị hôn phu, đó là thời gian được ban cho chúng ta để tăng trường trong tình yêu. Sống là một cuộc chuẩn bị hằng ngày cho hôn lễ, một lễ đính hôn trọng thể. Chúng ta hãy tự hỏi: tôi có sống như một người chuẩn bị cuộc gặp gỡ với Vị Hôn Phu không? Trong tất cả các hoạt động, trong sứ vụ của chúng ta, đều có một ý tưởng liên kết tất cả, đó là sự chờ đợi Hôn Phu.”

Đừng tìm cách phô trương

Từ sự kiện, các trinh nữ khôn ngoan đã chuẩn bị dầu để đi đón chàng rể, ĐTC ghi nhận đặc tính đầu tiên của dầu này là không ”phô trương”, nhưng kín đáo; nếu không có dầu này thì không có ánh sáng. Ngài nói: ”Điều mà thế gian tìm kiếm và phô trương – danh dự, quyền lực, dáng vẻ bề ngoài, vinh quang, sẽ qua đi mà chẳng để lại vết tích gì. Xa tránh những hào nhoáng của thế gian là điều thiết yếu để chuẩn bị lên trời. Cần từ khước thư văn hóa ”trang điểm” dạy phải chăm sóc những vẻ bề ngoài. Trái lại cần thanh tẩy và giữ gìn con tim, con người nội tâm, vốn là điều quí giá trước mắt Thiên Chúa”.

 Sẵn sàng tiêu hao trong sứ mạng phục vụ

ĐTC cũng nhấn mạnh một khía cạnh khác của dầu là để mình tiêu hao. Chỉ khi thiêu đốt mình, thì dầu mới chiếu sáng. Cũng vậy đối với cuộc sống: nó chỉ làm lan tỏa ánh sáng, nếu nó tiêu hao đi, nếu quên mình trong việc phục vụ.. Việc phục vụ đòi hy sinh, tiêu hao bản thân, nhưng trong sứ vụ của chúng ta, ai không sống để phục vụ thì chẳng có ích gì. Ai quá giữ gìn cuộc sống của mình thì sẽ mất nó.”

Chuẩn bị cuộc gặp gỡ với Vị Hôn Phu

Đặc tính thứ ba của dầu trong bài Tin Mừng là chuẩn bị. ĐTC nói: ”Dầu phải được chuẩn bị kịp thời và mang theo mình (Xc vv.4.7).. Nay là thời gian chuẩn bị: trong lúc hiện tại, ngày qua ngày, tình yêu cần được nuôi dưỡng. ”Chúng ta hãy cầu xin ơn canh tân hằng ngày mối tình đầu của chúng ta với Chúa (Xc Kh 2,4), đừng để cho tình yêu ấy bị tàn phai. Cám dỗ lớn nhất là trở nên ”phẳng lỳ’ trong một cuộc sống không có tình yêu, giống như một chiếc bình rỗng, như một ngọn đèn đã tắt.”

ĐTC cảnh giác rằng ”Nếu chúng ta không đầu tư trong tình yêu, thì cuộc sống sẽ tắt ngúm. Những người được kêu gọi tham dự hôn lễ với Thiên Chúa không thể sống thoải mái trong một cuộc sống định cư, phẳng lỳ và chỉ có chiều ngang, không còn đà tiến, chỉ tìm những thoải mái bé nhỏ, theo đuổi những vinh dự phù du” (Rei 3-11-2018)

Thánh Martin Người Nghèo (1579-1639)

3 Tháng Mười Một

Hàng chữ thật lạnh lùng “không có cha” được ghi trong hồ sơ rửa tội, và danh từ “con lai” hay “vết tích cuộc chiến” là cái tên ác nghiệt mà những người “thuần chủng” gán cho những người mang hai dòng máu. Như bao người khác, Martin đã có thể trở nên một người cay đắng, nhưng ngược lại, ngay từ còn nhỏ Martin đã có lòng thương người đặc biệt, nhất là những người nghèo và bị xã hội khinh miệt.

Ngài là đứa con bất hợp pháp của một nhà quý tộc Tây Ban Nha ở Lima, Peru và một phụ nữ Panama. Thánh Martin giống mẹ nên có nước da ngăm đen, và điều này làm cha ngài khó chịu, do đó mãi tám năm sau ông mới chịu nhận Martin là con. Sau khi sinh đứa thứ hai, ông bỏ rơi gia đình. Martin lớn lên trong cảnh nghèo nàn, thuộc giai cấp bần cùng của xã hội Lima.

Image may contain: 1 person, standing and hatLúc 12 tuổi, mẹ ngài cho theo học nghề cắt tóc và giải phẫu, nên ngoài việc cắt tóc, ngài còn biết cách lấy máu (sự chữa trị rất phổ thông thời ấy), biết chăm sóc vết thương và biết chích thuốc.

Sau vài năm hành nghề, Martin xin vào dòng Ða Minh làm “người giúp việc,” vì ngài cảm thấy không xứng đáng để làm thầy dòng. Sau chín năm, gương mẫu đời sống cầu nguyện và hãm mình, bác ái và khiêm nhường của ngài khiến cộng đoàn phải yêu cầu ngài khấn trọn. Ngài cầu nguyện hằng đêm và sống khắc khổ; công việc hàng ngày của ngài là chăm sóc bệnh nhân và người nghèo.

Ngài coi mọi người như nhau, bất kể mầu da, sắc tộc hay địa vị xã hội. Ngài là cột trụ trong việc thành lập cô nhi viện, chăm sóc người nô lệ từ Phi Châu, và trông coi việc bố thí của nhà dòng. Ngài trở nên nổi tiếng trong nhà dòng cũng như ngoài thành phố, dù đó là vấn đề “chăn màn, quần áo, đèn nến, bánh kẹo, phép lạ hay lời cầu nguyện!” Khi nhà dòng bị nợ quá nhiều, ngài nói với cha bề trên, “Con chỉ là một đứa con lai nghèo hèn. Cha hãy bán con đi. Con là sở hữu của nhà dòng. Hãy bán con đi để trả nợ”.

Ngoài những công việc hàng ngày như nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc bệnh nhân, Thiên Chúa còn ban cho ngài những ơn sủng đặc biệt: được xuất thần bay bổng trên không, căn phòng rực sáng khi ngài cầu nguyện, ơn lưỡng tại (ở hai nơi cùng một lúc), ơn hiểu biết cách lạ lùng, ơn chữa bệnh và chế ngự các thú vật cách tài tình. Lòng bác ái của ngài còn nới rộng đến các thú vật ở ngoài đồng, hay chó mèo trong phố, và ngay cả chuột bọ trong bếp.

Nhiều tu sĩ thời ấy coi ngài như vị linh hướng, nhưng ngài vẫn tự coi mình là “người nô lệ nghèo hèn”. Ngài còn là bạn của Thánh Rosa ở Lima. Ngài từ trần ngày 03.11.1639.

Thánh Mác-ti-nô được mọi người dân Bắc Mỹ và Nam Mỹ sùng mộ không những vì đức khiêm tốn phi thường của người, mà còn vì chính bản thân người đã là một dấu chỉ. Ngày 6-5-1962, Ðức Gio-an XXIII ghi tên người vào sổ các hiển thánh.

Bài đọc : Is 58,6-11 ; Gl 3,26-28 ; 4,6-7 ; Tin Mừng : Lc 10,25-37 ; Mt 11,25-30

Lời nguyện : Lạy Chúa, Chúa đã dẫn đưa thánh Mác-ti-nô qua con đường khiêm nhu ẩn dật đến vinh quang thiên quốc. Xin cho chúng con ngày nay biết noi gương người để mai sau được cùng người hưởng Nhan Thánh Chúa. Chúng con cầu xin

Lời Bàn

Kỳ thị chủng tộc là cái tội mà hầu như không ai muốn thú nhận. Cũng như sự ô nhiễm, đó là “cái tội của thế giới”, là trách nhiệm của mọi người nhưng không ai muốn nhận lỗi. Không ai xứng đáng là quan thầy của sự tha thứ và sự công bằng Kitô Giáo, cho bằng Thánh Martin của Người Nghèo.

Lời Trích

Trong buổi lễ phong Thánh (06.5.1962), Ðức Giáo Hoàng Gioan XXIII đã có lời nhận xét về Thánh Martin như sau: “Ngài đã tha thứ lỗi lầm của người khác. Ngài đã quên đi những xúc phạm thật cay đắng, vì cho rằng ngài đáng phải phạt vì những tội lỗi của chính mình. Ngài cố gắng hết sức để đền bù các lỗi lầm ấy; ngài an ủi bệnh nhân một cách trìu mến; ngài cung cấp thực phẩm, quần áo và thuốc men cho người nghèo; ngài giúp đỡ các nông dân và người da đen, cũng như những người mang hai dòng máu mà thời ấy thường coi là nô lệ: do đó ngài xứng đáng với cái tên mà người ta thường gọi là ‘Martin Nhân Hậu’”.