Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy

CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN, NĂM B – 28/10/18

Bài Ðọc I: Gr 31, 7-9

“Ta sẽ lấy lòng từ bi dẫn dắt kẻ đui mù và què quặt”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Ðây Chúa phán: Hỡi Giacóp, hãy hân hoan vui mừng! Hãy hò hét vào đầu các Dân ngoại, hãy cất tiếng vang lên, ca hát rằng: “Lạy Chúa, xin hãy cứu dân Chúa là những kẻ sống sót trong Israel”.

Ðây, Ta sẽ dẫn dắt chúng từ đất bắc trở về, sẽ tụ họp chúng lại từ bờ cõi trái đất: trong bọn chúng sẽ có kẻ đui mù, què quặt, mang thai và sinh con đi chung với nhau, hợp thành một cộng đoàn thật đông quy tụ về đây.

Chúng vừa đi vừa khóc, Ta sẽ lấy lòng từ bi và dẫn dắt chúng trở về. Ta sẽ đưa chúng đi trên con đường thẳng, băng qua các suối nước; chúng không phải vấp ngã trên đường đi: vì Ta đã trở nên thân phụ dân Israel, và Ephraim là trưởng tử của Ta. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 125, 1-2ab. 2cd-3. 4-5. 6

Ðáp: Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. (c. 3).

Xướng: 1) Khi Chúa đem những người từ Sion bị bắt trở về, chúng tôi dường như người đang mơ, bấy giờ miệng chúng tôi vui cười, lưỡi chúng tôi thốt lên những tiếng hân hoan. – Ðáp.

2) Bấy giờ dân thiên hạ nói với nhau rằng: “Chúa đã đối xử với họ cách đại lượng.” Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. – Ðáp.

3) Lạy Chúa, hãy đổi số phận của con, như những dòng suối ở miền nam. Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong hân hoan. – Ðáp.

4) Thiên hạ vừa đi vừa khóc, tay mang thóc đi gieo; họ trở về trong hân hoan, vai mang những bó lúa. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Dt 5, 1-6

“Con là tư tế đến muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Tất cả các vị thượng tế được chọn giữa loài người, nên được đặt lên thay cho loài người mà lo việc Chúa, để hiến dâng lễ vật và hy lễ đền tội. Người có thể thông cảm với những kẻ mê muội và lầm lạc, vì chính người cũng mắc phải yếu đuối tư bề. Vì thế, cũng như người phải dâng lễ đền tội thay cho dân thế nào, thì người dâng lễ đền tội cho chính mình như vậy. Không ai được chiếm vinh dự đó, nhưng phải là người được Thiên Chúa kêu gọi như Aaron.

Cũng thế, Ðức Kitô không tự dành lấy quyền làm thượng tế, nhưng là Ðấng đã nói với Người rằng: “Con là Con Cha, hôm nay Cha sinh ra Con”. Cũng có nơi khác Ngài phán: “Con là tư tế đến muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê”. Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 19, 38

Alleluia, alleluia! – Chúc tụng Ðức Vua, Ðấng nhân danh Chúa mà đến; bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 10, 46-52

“Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ và một đám đông, thì con ông Timê tên là Bartimê, một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường, khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nadarét, liền kêu lên rằng: “Hỡi ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi”. Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua Ðavít, xin thương xót tôi”.

Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh?” Người mù thưa: “Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Ðược, đức tin của anh đã chữa anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.

Suy Niệm: Mù Lòa Tâm Linh

“Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.” Một cô bé vừa lớn lên, cô hỏi mẹ: “Tại sao người ta nói yêu là mù quáng.?” Người mẹ ngập ngừng không biết trả lời như thế nào cho cô con gái hiểu. Người mẹ bảo khi người ta cưới nhau về thì họ sẽ sáng mắt ra. Chữ mù ở đây mang một ý nghĩa khác. Mù không phải do thể lý mà là mù vì thiếu sự hiểu biết, thiếu suy nghĩ, yêu vội vàng, yêu nông cạn nhất thời, yêu không còn lý trí, không còn phân biệt phải hay trái; đúng hay sai. Ta gọi đó là yêu mù quáng. Có những thứ ta nhìn thấy được nhưng ta không thể thấy.

Câu chuyện Chúa Giêsu chữa người mù, tên là Batimê, một người mù ngồi ăn xin bên vệ đường, anh ta là người mù thật. Thánh Máccô cho chúng ta thấy được hai cách nhìn về sự người mù này.

 

 

Cách nhìn của những người chung quanh với anh mù, anh ta là một nạn nhân bị khinh thường, không ai quan tâm. Anh ta vừa bị mù vừa là người ăn xin bên vệ đường, chẳng ai thèm để ý tới anh. Hơn nữa, với quan niệm của người Do-thái, họ coi đó còn là hình phạt của Thiên Chúa. Anh mù không chỉ đau đớn thể xác mà là sự đau đớn về tinh thần. Người đời ruồng bỏ, loại trừ. Nhiều ánh mắt khinh bỉ và coi thường, họ quát nạt anh ta hãy im đi, nhưng anh ta càng lớn tiếng kêu lên: “Lạy Con Vua Đa-vít, xin dủ lòng thương xót tôi!

Cách nhìn của Chúa Giêsu với anh mù. Thay vì mọi người chung quanh xua đuổi coi thường, quát nạt anh ta, thì Chúa Giê-su lắng nghe tiếng van xin tha thiết của anh ta. Chúa Giê-su đứng lại nhìn anh ta và nói: “Gọi anh ta lại đây!” Người ta gọi anh mù lại, anh ta bỏ áo choàng xuống, đứng dậy và đến gần Chúa Giê-su. Người hỏi: Anh muốn tôi làm gì cho anh.” Người mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi được nhìn thấy.” Ngài nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu chữa anh! Sau khi được chữa sáng mắt, anh ta đã đi theo Chúa Giêsu.

Qua hai cách nhìn trên, chúng ta thấy cách ứng xử khác biệt giữa đám đông với anh mù và giữa Chúa Giêsu với anh ta. Đám đông coi anh mù là một nạn nhân xã hội, thì Chúa Giêsu đã lắng nghe và thấu hiểu nỗi đau khổ của anh. Ngài lắng nghe được lời van xin đầy lòng tin tưởng vào quyền năng của Chúa dù bị người ta ngăn cản, la mắng, anh ta tiếp tục kêu xin để được chữa lành và đôi mắt anh được sáng. Đức Giêsu nói, “Chính đức tin anh đã cứu chữa anh.” Ngược lại, đám đông theo Chúa, họ là những người sáng mắt, nhưng họ vẫn bị mù. Mù vì không nhìn thấy người mù bên cạnh, mù vì không có lòng xót thương, mù vì sự ích kỷ, mù vì thiếu niềm tin. Họ không nhận ra Chúa Giêsu là ánh sáng, là niềm hạnh phúc cho họ. Ngài nói: “Các người có mắt cũng như mù” Cái mù là vì thiếu sự hiểu biết. Điều đáng sợ nhất của con người hôm nay, chính là loại trừ Thiên Chúa ra cuộc sống của mình. Người ta không còn tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Đó là thứ mù lòa tâm linh. Thế giới vật chất, hưởng thụ và dục vọng làm cho con người trở nên mù lòa, trở nên giả dối, và chạy theo bóng tối của thế gian, đó là thứ mù đáng sợ nhất vì không nhận ra đâu là ánh sáng chân lý, đâu là sự thật, đâu là giá trị đích thực của cuộc sống.

Một bạn trẻ gọi điện thoại và nói chuyện với tôi rằng, cô ta muốn trao đứa bé mới sinh cho tôi nuôi. Tôi hỏi tại sao chị lại có thể bỏ con mình như vậy? Cô ta nói rằng, con đã đến bước đường cùng rồi, con không còn lối thoát. Người tình đã bỏ con từ khi con sinh đứa bé. Cha mẹ con thì không chấp nhận đứa bé và đuổi con đi. Con không thể sống được khi ngồi ôm đứa bé này, hai mẹ con sẽ chết. Cô cũng đã có ý định muốn tự tử cả hai mẹ con. Cuộc sống của cô ta bị bế tắc, vì yêu vội vàng, yêu mù quáng, yêu bất chấp, cô ta đã rơi vào nỗi đau tột cùng, tuyệt vọng mất niềm tin, không còn có tia sáng ở cuối đường hầm đen tối.

Cuộc sống ngày hôm nay có nhiều thứ làm cho ta bị mù lòa mà chúng ta cứ tưởng mình sáng mắt, vì không nhận ra, cho nên, chúng ta vẫn có những sai lầm, lạc lối trong cuộc sống. Chúng ta có quá nhiều lo toan với cơm áo gạo tiền, chúng ta cảm thấy mình bị lạc lõng, không có điểm tựa, mất niềm tin vào Thiên Chúa, thì bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta bài học quý giá, đó là hãy luôn biết tín thác niềm tin vào Thiên Chúa như anh mù Batimê, anh cũng phải trải qua sự ngăn cản chống đối của những người chung quanh. Anh tín thác vào quyền năng của Thiên Chúa, Ngài luôn có cách để giúp chúng ta để vượt qua mọi khó khăn và thử thách. Ngài nói: “Đức tin sẽ cứu chữa con.” Amen.
Lm. John Nguyễn.