Hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời

Thứ Bảy, Tuần 26 Thường Niên, Năm 2 – 06/10/18

Bài Ðọc I: G 42, 1-3. 5-6. 12-16

“Giờ đây mắt con nhìn thấy Chúa. Bởi đó chính con trách thân con”.

Trích sách ông Gióp.

Ông Gióp thưa lại cùng Chúa rằng: “Con biết Chúa làm nên mọi sự, và không một tư tưởng nào giấu được Chúa. Ai là kẻ mê muội che khuất được ý định của Chúa? Vì thế, con nói bậy về những điều vượt quá sự thông biết của con. Trước kia con nghe tiếng Chúa, còn giờ đây mắt con nhìn thấy Chúa. Bởi đó, chính con trách thân con, và ăn năn sám hối trong bụi tro”.

thumbnail (6)Sau này Chúa giáng phúc cho ông Gióp nhiều hơn lúc ban đầu. Ông có mười bốn ngàn con chiên, sáu ngàn lạc đà, một ngàn đôi bò và một ngàn lừa cái. Ông còn sinh được bảy trai ba gái. Người con gái thứ nhất ông đặt tên là Nhật, người thứ hai tên Hương, và người thứ ba tên Bình. Trong khắp nước, không tìm thấy thiếu nữ nào xinh đẹp như các con gái của ông Gióp. Thân phụ của các cô cũng chia phần gia tài cho các cô như những anh em trai. Sau đó, ông Gióp còn sống được một trăm bốn mươi năm nữa, và nhìn thấy con cháu đến bốn đời. Khi cao niên đầy tuổi, ông đã qua đời. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 118, 66. 71. 75. 91. 125. 130

Ðáp: Lạy Chúa, xin tỏ cho tôi tớ Chúa thấy long nhan hiền hậu. (c. 135a).

Xướng: 1) Xin Chúa dạy con sự thông minh và lương tri, vì con tin cậy vào các chỉ thị của Ngài. – Ðáp.

2) Con bị khổ nhục, đó là điều tốt, để cho con học biết thánh chỉ của Ngài. – Ðáp.

3) Lạy Chúa, con biết sắc dụ Ngài công minh, và Ngài có lý mà bắt con phải khổ. – Ðáp.

4) Theo chỉ dụ Chúa mà vũ trụ luôn luôn tồn tại, vì hết thảy vạn vật đều phải phục vụ Ngài. – Ðáp.

5) Con là tôi tớ Chúa, xin Chúa dạy dỗ con, để con hiểu biết những lời Ngài nghiêm huấn. – Ðáp.

6) Sự mạc khải lời Ngài soi sáng và dạy bảo những người chưa kinh nghiệm. – Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 34

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin giáo huấn con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con hết lòng vâng theo luật đó. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 10, 17-24

“Các con hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, bảy mươi hai ông trở về vui mừng và nói rằng: “Thưa Thầy, nhân danh Thầy thì cả ma quỷ cũng vâng phục chúng con”. Người bảo: “Ta đã thấy Satan từ trời sa xuống như luồng chớp. Này Ta đã ban cho các con quyền giày đạp rắn rết, bọ cạp, mọi quyền phép của kẻ thù, và không có gì có thể làm hại được các con. Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con; nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời”.

Lúc đó, Chúa Giêsu đầy hoan lạc trong Chúa Thánh Thần, Người nói: “Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người thông thái khôn ngoan biết những điều này, nhưng đã tỏ cho những kẻ đơn sơ. Vâng, lạy Cha, đó là ý Cha đã muốn thế. – Cha Ta đã trao cho Ta mọi sự. Không ai biết Chúa Con là ai, ngoài Chúa Cha; cũng không ai biết Chúa Cha là Ðấng nào, ngoài Chúa Con, và những người được Chúa Con muốn tỏ cho biết”. Rồi Chúa Giêsu quay lại phía các môn đệ và phán: “Hạnh phúc cho những con mắt được xem những điều các con xem thấy, vì chưng, Thầy bảo các con: Có nhiều tiên tri và vua chúa đã muốn xem những điều các con thấy, mà chẳng được xem, muốn nghe những điều các con nghe, mà đã chẳng được nghe”.

Khốn cho những Kitô hữu giả hình,

họ để Chúa ở lại nhà thờ

Đức Thánh Cha đã mời gọi chúng ta suy niệm về thói đạo đức giả của những người công chính, những người sống đời sống Ki-tô như một “thói quen xã hội”, họ không mang Chúa Kitô vào trong đời sống thường ngày, và do đó, họ đuổi Người ra khỏi trái tim mình. Nếu chúng ta làm như thế, chúng ta là những Kitô hữu, nhưng chúng ta sống như những người dân ngoại.

2018.10.05 Messa Santa Marta

Trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Thánh Marta, khi suy niệm đoạn Tin Mừng thánh Luca và lời quở trách của Chúa Giêsu với dân thành Betsaida, Corazin và Ca-phác-na-um, những người đã không tin ngài dù đã thấy những phép lạ, Đức Thánh Cha mời gọi mọi người hãy hồi tâm, xét mình.

Chúng ta được sinh ra trong một cộng đồng Kitô giáo, và có nguy cơ là chúng ta sống đạo như một thói quen xã hội, với các nghi lễ hình thức bên ngoài, với thói đạo đức giả của những người công chính, những người sợ để chính mình yêu thương. Và sau mỗi thánh lễ, chúng ta để Chúa Giêsu ở lại nhà thờ. Ngài không trở về nhà với chúng ta, trong đời sống thường ngày. Khốn cho chúng ta, vì như thế, chúng ta đuổi Chúa Giêsu ra khỏi trái tim mình: chúng ta là những Kitô hữu mà chúng ta lại sống như những kẻ dân ngoại.

Chúa Giêsu đã đau buồn vì bị từ khước, trong khi những thành phố dân ngoại như Tia và Sidon, khi nhìn thấy những phép lạ, chắn chắn họ sẽ tin. Và Chúa Giêsu đã khóc, bởi vì dân này không có khả năng yêu thương, trong khi Người muốn đến với tất cả mọi tâm hồn, với thông điệp, không phải là thông điệp độc đoán, mà là sứ điệp của tình yêu.

Chúng ta hãy đặt chính mình, chính bản thân tôi vào vị trí của những người dân trong ba thành phố này. Tôi đã nhận rất nhiều từ Thiên Chúa, tôi đã được sinh ra trong một cộng đồng Kitô giáo, tôi biết Chúa Kitô, tôi biết ơn cứu độ, tôi được dạy dỗ về đức tin. Và tôi quên Chúa Giêsu một cách rất dễ dàng. Ngược lại, chúng ta nghe thông tin về một dân tộc khác mà khi nghe sứ điệp của Chúa Giêsu, họ ngay lập tức hoán cải và đi theo Người. Nhưng chúng ta, chúng ta đã quá quen, đã “quá nhàm.”

Và thói quen này không tốt cho ta, vì ta giản lược Tin Mừng thành một thực tại xã hội, thành một thứ xã hội học, chứ không còn là một tương quan cá vị với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu nói với tôi, nói với bạn và với mỗi người trong chúng ta. Lời giảng dạy của Chúa Giêsu dành cho mỗi người chúng ta. Làm thế nào mà những người dân ngoại này, ngay khi nghe bài giảng của Chúa Giêsu, họ đến với Ngài. Còn tôi, tôi được sinh ra, ở đây, trong một cộng đồng Kitô hữu, tôi thường có thói quen ấy, và cộng đoàn Kitô giống như một thói quen xã hội, một cái áo choàng bên ngoài tôi có thể mặc rồi vứt đi hay không? Và Chúa Giêsu khóc thương, mỗi người trong chúng ta khi chúng ta sống là Kitô hữu một cách hình thức, chứ không thực sự.

Nếu chúng ta làm những điều này, chúng ta có chút gì đó giả hình, sự giả hình của những người công chính.

Có những thói giả hình của những tội nhân, nhưng thói giả hình của những người công chính là sợ tình yêu của Chúa Giêsu, sợ để cho mình yêu thương. Và thực tế, khi chúng ta làm điều này, chúng ta cố gắng kiểm soát tương quan với Chúa Giêsu. Đúng thế, “tôi đi tham dự thánh lễ, nhưng bạn, bạn hãy ở lại trong nhà thờ, còn tôi thì đi về nhà.” Và Chúa Giêsu không cùng trở về nhà với chúng ta, trong gia đình, trong việc giáo dục con cái, trong trường học, và trong tình làng nghĩa xóm.

Và như thế, Chúa Giêsu vẫn ở lại đó, trong nhà thờ, hoặc ở lại nơi thập giá, hoặc nơi những ảnh tượng.

Hôm nay, có thể là một ngày để chúng ta hồi tâm xét mình, với điệp từ: “khốn cho các người,” bởi vì Ta đã ban tặng các con thật nhiều, ban tặng chính Ta, Ta đã chọn con là Kitô hữu, nhưng con thích sống nửa chừng, sống ảo, sống bề mặt, nông cạn: một chút gì đó là Kitô hữu, và nước phép, và không gì khác hơn. Thực vậy, khi chúng ta sống thói đạo đức giả Kitô hữu này, điều mà ta làm chính là đuổi Chúa Giêsu ra khỏi trái tim mình. Chúng ta giả vờ rằng mình có Ngài, nhưng chúng ta lại đuổi Ngài ra ngoài. Chúng ta là những Kitô hữu, tự hào là những Kitô hữu, nhưng chúng ta sống như những người dân ngoại.

Mỗi người chúng ta hãy thử nghĩ: “tôi có phải là người Corazin, tôi có phải là người Betsaida, tôi có phải là người Ca-phác-na-um?” Và nếu Chúa Giêsu khóc thương, thì chúng ta cũng hay xin ơn để biết khóc thương. Với lời nguyện: “lạy Chúa, chúa đã ban cho con thật nhiều. Trái tim con quá cứng cỏi đến nỗi không để Chúa đi vào trong con. Con đã phạm tội vô ơn, con vô ơn, con vô ơn.” Và chúng ta hãy xin Chúa Thánh Thần mở rộng cánh cửa trái tim để Chúa Giêsu có thể bước vào, để chúng ta không chỉ nghe Chúa Giêsu, mà còn lắng nghe sứ điệp cứu độ, và tạ ơn vì tất cả những ơn lành mà ngài đã thực hiện cho mỗi người chúng ta.

Trần Đỉnh, SJ – Vatican