Ai nhân danh Thầy mà cho các con một ly nước vì lẽ các con thuộc về Ðấng Kitô, kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu

CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN, NĂM B – 30/09/18

Bài Ðọc I: Ds 11, 25-29

“Ngươi phân bì giùm ta làm chi? Ước gì toàn dân được nói tiên tri”.

Trích sách Dân Số.

Trong những ngày ấy, Chúa ngự xuống trong đám mây, và phán cùng Môsê, đồng thời lấy thần trí trong Môsê mà phân phát cho bảy mươi vị bô lão. Khi Thần Trí ngự trên các ông, các ông liền nói tiên tri, và về sau các ông không mất ơn ấy.

Vậy có hai vị ở lại trong lều trại, một người tên là El-đad, và người kia tên là Mê-đad. Thần Trí đã ngự trên hai ông: vì hai ông được ghi tên vào sổ, nhưng không đến ở trong nhà xếp. Khi hai ông nói tiên tri trong lều trại, thì có đứa trẻ chạy đến báo tin cho ông Môsê rằng: “El-đad và Mê-đad đang nói tiên tri trong lều trại”. Tức thì Giosuê, con ông Nun, tuỳ tùng của ông Môsê, và là kẻ được chọn trong số đông người, liền thưa rằng: “Hỡi ông Môsê, xin hãy cấm chỉ các ông ấy đi”. Ông Môsê đáp lại rằng: “Ngươi phân bì giùm ta làm chi? Chớ gì toàn dân được nói tiên tri và Chúa ban Thần Trí Người cho họ”. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 18, 8. 10. 12-13. 14

Ðáp: Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can. (c. 9a).

Xướng: 1) Luật pháp Chúa toàn thiện, bồi bổ tâm linh; chỉ thị Chúa cố định, phá ngu kẻ dốt. – Đáp.

2) Lòng tôn sợ Chúa thuần khiết, còn mãi muôn đời; phán quyết của Chúa chân thật, công minh hết thảy. – Đáp.

3) Dù tôi tớ Chúa quan tâm về những điều luật đó, lại hết sức ân cần tuân giữ,nhưng có nhiều chuyện lầm lỗi, nào ai hay? Xin rửa con sạch những lỗi lầm không nhận thấy.  – Đáp.

4) Cũng xin ngăn ngừa tôi tớ Chúa khỏi tính kiêu căng, đừng để tính đó làm chủ trong mình con. Lúc đó con sẽ được tinh toàn và thanh khiết, khỏi điều tội lỗi lớn lao.  – Đáp.

Bài Ðọc II: Gc 5, 1-6

“Của cải các ngươi bị mục nát”.

Trích thư của Thánh Giacôbê Tông đồ.

Này đây, hỡi những người giàu có, các ngươi hãy than khóc kêu la, vì các tai hoạ sắp giáng xuống trên các ngươi. Của cải các ngươi bị mục nát, áo quần các ngươi đã bị mối mọt gặm. Vàng bạc của các ngươi đã bị ten sét, và ten sét sẽ là bằng chứng tố cáo các ngươi, và sẽ ăn thịt các ngươi như lửa đốt. Các ngươi đã tích trữ cho các ngươi cơn thịnh nộ trong ngày sau hết. Này tiền công thợ gặt ruộng cho các ngươi mà các ngươi đã gian lận, tiền đó đang kêu gào và tiếng kêu gào của người thợ gặt đã lọt thấu đến tai Chúa các đạo binh. Các ngươi đã ăn uống say sưa ở đời này, lòng các ngươi đã tận hưởng khoái lạc trong ngày sát hại. Các ngươi đã lên án và giết chết người công chính, vì họ đã không kháng cự lại các ngươi. Ðó là lời Chúa.

Allluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: ” Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 9, 37-42. 44. 46-47

“Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Gioan thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo chúng ta, và chúng con đã ngăn cấm y”. Nhưng Chúa Giêsu phán: “Ðừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Ai nhân danh Thầy mà cho các con một ly nước vì lẽ các con thuộc về Ðấng Kitô, Thầy bảo thật các con: kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Nhưng nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.

“Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt”.

SUY NIỆM: CHỈ MỘT LY NƯỚC LÃ THÔI
Yêu thương cho đi sẽ mang lại hạnh phúc. Lòng bác ái là tình yêu cao cả. Tình yêu đó có mối liên hệ giữa Thiên Chúa với con người. Đối với nhà thần học Tôma Aquinô, bác ái “không chỉ là tình cảm đối với Thiên Chúa mà còn để tình cảm dành cho những người xung quanh chúng ta”. Vì thế, ông nhận định rằng, bác ái là nhân đức cao đẹp nhất trong ba nhân đức đối thần: đó là đức tin, đức cậy và đức mến. Khi lòng tốt cho đi, ta sẽ nhận được phúc đức. Người có lòng tốt sẽ được phúc đáp.
Lòng tốt của tốt của con người luôn là điều quý giá cho con người. Câu chuyện có thật về Dr. Howard Kelly.Vị bác sĩ lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học Jon Hopkins. Một cậu bé nghèo phải đi bán hàng rong để kiếm tiền học. Một hôm, cậu đói đến lả người. Cậu thấy chỉ còn duy nhất có một đồng. Nhưng đó là tiền cậu hứa mua bánh cho mấy đứa em ở nhà. Suy nghĩ một lát, cậu quyết định ghé vào ngôi nhà xin chút gì đó bỏ bụng. Thế nhưng, người mở cửa là một thiếu phụ trẻ đẹp. Khiến cậu bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin ăn, cậu chỉ xin một ly nước. Thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói của cậu bé, người phụ nữ thay vì rót nước đã đem ra cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chậm rãi nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: Cháu nợ cô bao nhiêu ạ? Người phụ nữ trả lời: Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt. Cậu bé cảm kích đáp: Cháu sẽ biết ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.
Khi ra đi, cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người như cũng mãnh liệt hơn. Nhiều năm sau, người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương không chữa được. Họ chuyển bà đến thành phố lớn để các chuyên gia nghiên cứu căn bệnh lạ lùng này. Tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tư vấn. Khi ông nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi đến phòng bệnh của người phụ nữ nọ. Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa.
Quay về phòng hội chẩn, ông quyết định sẽ dốc hết sức lực để cứu sống bệnh nhân này. Và cuối cùng nỗ lực của ông cũng được thành công. Bệnh nhân đã khỏi hoàn toàn.
Trước ngày bà xuất viện, bác sĩ Kelly yêu cầu phòng y vụ chuyển hóa đơn để xem lại. Ông viết vài chữ bên lề của tờ biên lai. Nhận hóa đơn, người phụ nữ hồi hộp mở ra đọc. Bà dự đoán số tiền phải trả rất cao, bà phải làm việc và trả cả đời mới trả hết nợ. Ngỡ ngàng, bà đọc thấy bên lề hóa đơn một hàng chữ : Tiền thanh toán viện phú bằng một ly sữa. Ký tên: Bác sĩ Howard Kelly.” Cuộc sống luôn có những tấm lòng nhân hậu, người bệnh nhân xứng đáng nhận được phúc đáp, vì bà gieo hạt giống yêu thương và nhân ái, thì bà xứng đáng với những gì đã lãnh nhận.
Khởi đi từ câu chuyện này, chúng ta có thể hiểu được lời Chúa Giê-su nói: “Ai cho anh em uống một chén nước lã, thì Thầy bảo thật anh em, người đó không mất phần thưởng đâu. Một ly nước lã có đáng gì đâu mà Chúa vẫn thưởng công phúc cho chúng ta. Một công việc tầm thường nhỏ bé, mà chúng ta vẫn chưa thực hiện được thì làm sao chúng ta có thể cho đi điều lớn hơn. Bác ái từ tâm xuất phát từ tấm lòng, tấm lòng đó cần có nhân đức biết cho đi với người nghèo. Chúa luôn quan sát và nhìn thái độ của người việc làm bố thí bác ái khi họ bỏ vào thùng tiền. Bà góa nghèo với 2 đồng tiền là người bỏ nhiều nhất, bà đáng được khen ngợi vì tấm lòng quảng đại của bà dâng cúng. Cũng như người phụ nữ cho đi một ly sữa để cứu mạng người khi đói.
Khi chúng ta hiểu đươc ý nghĩa của việc làm bác ái, đó là công phúc. Khi ta biết làm điều thiện thì lòng tốt sẽ được nhân lên, bớt đi sự xấu, và mang lại lợi ích cho người chung quanh. Cha mẹ cũng muốn con cái mình biết ngoan ngoãn và chia sẻ. Đứa bé chỉ biết ăn một mình, thì đứa bé chưa phải là đứa bé ngoan, vì nó chỉ dành cho bản thân. Nhưng cha mẹ rất vui khi đứa con biết chia sẻ với anh chị và bạn bè cái bánh. Chắc chắn đồng tiền lẻ chúng ta đóng góp cho nhà thờ, chúng ta sẽ không mất phần thưởng đâu vì Chúa nói chỉ một ly nước lã cho người đói khát, chúng ta đã có công phúc rồi. Một hình ảnh đáng quý trọng khi có những người đi lượm vỏ chai nước và lon bia để bán gom cho người nghèo tại Việt Nam. Một công việc tầm thường nhỏ bé, nhưng đáng quý, nhưng không phải ai cũng có can đảm làm công việc này. Như lời của Mẹ Tê-rê-sa Calcutta nói: “Một trong những căn bệnh lớn nhất của con người là sống mà không giúp ích gì cho ai.” Như lời Chúa Giêsu bảo: “Khi Ta đói các người không cho ăn. Ta khát các người không cho uống…” Rõ ràng, điều kiện tiên quyết để được vào Nước Trời là thể hiện lòng bác ái, yêu thương tha nhân.
Trái lại, khi ta không có lòng nhân ái từ tâm thì thường sinh ra đều xấu, đó là bản năng của con người. Cho nên, Chúa Giê-su nói chúng ta rằng: “Nếu anh em làm cớ cho kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển. Nếu tay anh em làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn có hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt”. Xã hội ngay nay có quá nhiều sự xấu ảnh hưởng đến con cái gia đình. Cha mẹ ly dị, cải vả, chửi thề, nói dối trước mặt con cái, sống ích kỷ không có lòng yêu thương và bác ái với nhân, đó là những gương mù gương xấu cho con cái.
Ngay cả những bậc làm cha mẹ cũng quên nhiệm vụ truyền đức tin cho con cái mình. Họ không còn thời gian để đến nhà thờ, đọc kinh dự lễ. Phải chăng đó là cái cớ cho kẻ khác vấp phạm! Có thể chúng ta không mù về thể lý, nhưng một cách nào đó chúng ta cũng đang bị mù tâm linh mới là điều đáng sợ nhất. Khi làm điều gian ác, nhưng người ta vẫn không cảm thấy là tội. Khi thấy người ta gặp tai nạn, nhưng ta vẫn đứng cười một cách vô tư. Một thái độ, một trái tim vô cảm thật là đáng sợ. Nếu nói cái tay, cái chân, cái miệng và con mắt làm nên dịp tội, thì tội đó được xuất phát từ bên trong con người chúng ta. Chúa muốn chúng ta cần có thái độ mạnh mẽ để từ bỏ.
Một ly sữa đã đổi lấy mạng sống một con người, thì ly nước lã dù cho người anh em uống thì cũng chẳng mất phần thưởng đâu. Chúa cần con thực hiện mỗi ngày “Chỉ một ly nước lã thôi!”.
Lm. John Nguyễn.

ĐTC Phanxicô: Mở lòng để đón nhận điều bất ngờ đến từ Thiên Chúa

Trong bài huấn dụ dành cho các tín hữu tại Quảng trường Thánh Phêrô hôm Chúa nhật 30/09, trước khi đọc kinh Truyền tin Đức Thánh cha Phanxicô nhấn mạnh việc Chúa Giêsu mời gọi hãy biết nhìn nhận cách thức Thiên Chúa hành động qua người khác.
Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mc 9: 38-43.45.47-48) trình bày cho chúng ta một chi tiết rất quan trọng giáo huấn Chúa Giêsu với các môn đệ của Ngài. Các ông thấy một người không thuộc về nhóm các ông, nghĩa là những người đang theo Chúa Giêsu, nhưng lại nhân danh Chúa mà trừ quỷ, do đó các ông muốn ngăn cản người này. Thánh Gioan, với nhiệt huyết hăng say của người trẻ, kể lại cho Thầy nghe để mong được Thầy ủng hộ lòng nhiệt thành của mình; nhưng ngược lại Chúa Giêsu trả lời: “Đừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con” (c. 39-40)

Chúa Giêsu dạy về tự do nội tâm

Quảng trường Thánh Phêrô trong buổi đọc  Kinh Truyền Tin 30/09/2018Trước một việc tốt của một người “ở bên ngoài” nhóm của các môn đồ, Thánh Gioan và các môn đệ khác biểu lộ một thái độ đóng kín vì việc này không phù hợp với dự án của các ông. Ngược lại, Chúa Giêsu dường như rất tự do, mở lòng hoàn toàn cho Thần Khí Thiên Chúa; hành động của Ngài không bị giới hạn bởi bất cứ ranh giới và rào cản nào. Với thái độ này Chúa Giêsu muốn giáo dục các môn đệ, và hôm nay cả chúng ta sự tự do nội tâm.

Sự việc này rất đáng cho chúng ta suy gẫm, xét mình. Thái độ của các môn để Chúa Giêsu rất con người, rất phổ biến, và chúng ta có thể nhận thấy điều này trong các cộng đoàn kitô hữu ở mọi thời đại, có thể trong chính chúng ta. Thậm chí vì đức tin, lòng nhiệt thành, người ta muốn bảo vệ tính xác thực của một trải nghiệm vững chắc, sự lôi cuốn đặc biệt, bảo vệ đấng sáng lập hoặc người lãnh đạo khỏi những người bắt chước giả. Nhưng đồng thời lại sợ hãi “cạnh tranh”, sợ có người nào đó có thể chiếm đoạt các môn đệ của mình, và sau đó họ không có khả năng đánh giá những điều tốt đẹp mà những người khác đã làm: điều này không tốt vì “họ không thuộc về chúng ta”. Đây là một hình thức tự quy chiếu.

Loại trừ có thể là để tranh giành ảnh hưởng

Thiên Chúa ban cho chúng ta sự tự do vĩ đại của Ngài, sự tự do này tạo nên một thánh thức và một sự khích lệ để cho chúng ta có thể sửa đổi thái độ và các mối quan hệ của chúng ta. Đây là một lời gọi của Chúa Giêsu hôm nay dành cho chúng ta. Ngài mời gọi chúng ta không suy nghĩ theo phạm trù của “bạn/thù”, “chúng ta/họ”, “người ở trong/người ở ngoài”, nhưng đi xa hơn, mở con tim để có thể nhận ra sự hiện diện và hành động của thiên Chúa ngay cả trong lĩnh vực khác thường và không thể đoán trước nơi những người không thuộc về nhóm của chúng ta. Điều cần phải được chý ý đó là tính chất của chân thiện mỹ được hoàn thành hơn là danh tiếng và nguồn gốc của người đã làm điều đó.

Hãy xét mình thay vì xét đoán người khác

Phần kết của bài Tin Mừng gợi ý, thay vì xét đoán người khác, chúng ta phải tự xét mình, và tránh không thỏa hiệp với tất cả những gì có thể gây ảnh hưởng xấu đến những người có đức tin yếu kém.

Đức Maria, mẫu gương ngoan ngùy trong việc đón nhận những điều bất ngờ đến từ Thiên Chúa, giúp chúng ta nhận biết những dấu chỉ hiện diện của thiên Chúa ở giữa chúng ta, khám phá Ngài ở bất cứ nơi đâu Ngài tỏ hiện, ngay cả trong những hoàn cảnh không thể biết trước và không bình thường. Mẹ dạy chúng ta yêu công đoàn của chúng ta, không ghen tương và đóng kín cõi lòng, luôn mở ra cho chân trời rộng lớn cho hoạt động của Thánh Thần.

Ngọc Yến – Vatican

30 tháng chín 2018, 16:23