Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN, NĂM B – 29/07/18

Bài Ðọc I: 2 V 4, 42-44

“Họ ăn xong mà hãy còn dư”.

Trích sách Các Vua quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, có một người từ Baal-salisa mang đến dâng cho Êlisê, người của Thiên Chúa, bánh đầu mùa, hai mươi chiếc bánh mạch nha và lúa mì đầu mùa. Người của Thiên Chúa liền nói: “Xin dọn cho dân chúng ăn”. Ðầy tớ của người trả lời: “Tôi dọn bấy nhiêu cho một trăm người ăn sao?” Nhưng người ra lệnh: “Cứ dọn cho dân chúng ăn, vì Chúa phán như sau: ‘Người ta ăn rồi mà sẽ còn dư'”. Ðoạn người dọn cho họ ăn mà còn dư đúng như lời Chúa phán.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 144, 10-11. 15-16. 17-18

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho chúng con được no nê. (c. 16).

Xướng: 1) Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài.

2) Muôn loài để mắt cậy trông vào Chúa, và Ngài ban lương thực cho chúng đúng theo giờ. Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho

mọi sinh vật được no nê. – Ðáp.

3) Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. Chúa gần gũi những kẻ kêu cầu Ngài, mọi kẻ kêu cầu Ngài cách thành tâm. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Ep 4, 1-6

“Chỉ có một thân thể, một Chúa, một đức tin và một phép rửa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, tôi là tù nhân trong Chúa, tôi khuyên anh em hãy ăn ở xứng đáng với ơn kêu gọi anh em đã lãnh nhận. Anh em hãy hết lòng khiêm nhượng, hiền hậu, nhẫn nại, chịu đựng nhau trong đức ái; hãy lo bảo vệ sự hợp nhất tinh thần, lấy bình an hoà thuận làm dây ràng buộc.

Chỉ có một thân thể và một tinh thần, cũng như anh em đã được kêu gọi đến cùng một niềm hy vọng. Chỉ có một Chúa, một đức tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa là Cha hết mọi người, Ðấng vượt trên hết mọi người, hoạt động nơi mọi người, và ở trong mọi người. Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 1-15

“Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria.  Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới.

Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: “Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?” Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: “Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút”. Một trong các môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: “Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người”. Chúa Giêsu nói: “Cứ bảo người ta ngồi xuống”. Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn.

Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ: “Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi”. Họ thu lại được mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.

Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: “Thật ông này là Ðấng tiên tri phải đến trong thế gian”. Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.

SUY NIỆM: CHO KẺ ĐÓI ĂN

Chúa Giê-su nói với các Tông đồ: “Các con hãy cho họ ăn” đó như là một lời mệnh lệnh cho các ông phải làm cho những người đang đói ăn khi họ đi theo Chúa. Mệnh lệnh đó không dừng lại trong khung cảnh sa mạc hoang vắng, thiếu thốn, nghèo đói của thời Chúa Giê-su, nhưng nó vẫn được Giáo hội tiếp tục loan truyền thông điệp này: “Ngày Thế Giới Người Nghèo” đầu tiên được tổ chức cho hơn 4000 người nghèo tham dự thánh lễ với Đức Thánh cha Phanxicô, và 1500 người nghèo tham dự bữa ăn với ngài vào Chúa nhật, ngày 19 tháng 11 năm 2017, tại Quảng trường Piô XII gần Vatican. Đức Thánh Cha Phanxicô tổ chức một sự kiện này là để “kêu gọi mọi cộng đoàn Kitô hữu đưa bàn tay ra với người nghèo, người già yếu, ốm đau và bệnh tật, những người bị chà đạp về nhân phẩm trong xã hội”. Ngài muốn nói lên tiếng nói của người nghèo, để mọi người mở lòng ra với họ, người nghèo là hiện thân của Chúa Ki-tô. Như lời Đức Giáo hoàng Phanxicô đã tuyên bố: “Người nghèo là tài sản đích thực và duy nhất của Giáo hội.”

download (1)Theo báo cáo của Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc (gọi tắt là UNDP) công bố, có hơn 2,2 tỷ người nghèo, chiếm một phần ba dân số thế giới, đang sống ở mức nghèo khổ. UNDP đã chỉ ra nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng đói nghèo. Đó là do nạn thất nghiệp, đi kèm với tình trạng tội phạm gia tăng, bạo lực, sử dụng ma túy và tự tử. Mặt khác, báo cáo đưa ra kết luận rằng, phần lớn những vấn đề mà người nghèo gặp phải là do các cuộc cải cách kinh tế không thành công và các hoạt động kém hiệu quả. Một dẫn chứng cho thấy những bất công rõ rệt nhất, đó là 85 người giàu nhất thế giới hiện nay đang sở hữu khối tài sản bằng tài sản của 3,5 tỷ người nghèo cộng lại.

Với những con số Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc đưa ra cho chúng ta thấy rằng, lý do tại sao có quá nhiều người nghèo và khoảng cách rất lớn giữa người giàu và người nghèo trên thế giới hôm nay? Chúng ta có nghĩ rằng, người giàu chính là con nợ của người nghèo không? Bởi vì họ lấy đi thế miếng ăn của người nghèo.

Theo cách nhìn của người có đức tin, chúng ta nghĩ gì về việc Chúa Giêsu hóa bánh cho 5 ngàn người ăn từ năm chiếc bánh và hai con cá? Trước nhu cầu chính đáng và cấp bách về lương thực cho đám đông theo Chúa Giê-su, Ngài không chỉ rao giảng bằng lời nhưng Ngài chạnh lòng thương họ trước cái đói, cái khát chính đáng của con người. Tình yêu thương không phải chỉ bằng lời nói chúc bình an mà là tấm lòng chia sẻ cho những người kém may mắn. Chúng ta không thể nói chúc anh em ra về bình an khi bụng họ đang đói.

Trái ngược với những gì Chúa Giê-su làm với đám đông trong bài Tin Mừng, thế giới ngày nay đã đi ngược lại với những gì Chúa khuyên dạy về sự yêu thương và chia sẻ. Như những gì chúng ta thấy, con số 85 người giàu có trên thế giới đang sở hữu khối tài sản của hơn 3,5 tỷ người nghèo. Do đó, chúng ta không thể oán trách Chúa tại sao có nghèo, tại sao có bất công, tại sao có người thiếu ăn. Thưa đó là do con người không biết chia sẻ cho nhau. Người giàu thì ăn phúng phí dư thừa, bỏ đi những thứ người nghèo đang kiếm ăn.

Một người cha đã hằng ngày đi đến các nhà hàng, nhặt từng chân và cánh gà chiên, người ta ăn thừa, để mang về cho các con ăn, nhìn chúng ăn ngon lành như chưa từng được ăn. Tôi không thể cầm được nước mắt trước bất hạnh của số phận con người. Ấy thế mà ngày nay có quá nhiều người vô tâm vứt đi miếng ăn của người nghèo một cách hoang phí, không một chút thương tiếc. Nếu họ nghĩ đến người đói ăn, thì họ sẽ biết sử dụng một cách tốt hơn. Khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa cần 5 chiếc bánh và 2 con cá từ đứa bé, thì hôm nay Chúa cần bàn tay chúng ta phân phát chiếc bánh cho người nghèo.
Mỗi người có cái nhìn về cái nghèo khác nhau. Nghèo cho sạch rách cho thơm. Nghèo không phải là cái tội. Người nghèo như anh đạp xích lô, em bán vé số, chị bán hàng rong, người phu quét đường, họ vất vả để kiếm được đồng tiền mưu sinh. Nhưng có khi họ lại giàu tinh thần và quảng đại, họ biết cho đi, đó là người hạnh phúc. Còn người nghèo nhất chính là kẻ nghèo tâm hồn vì họ không nhìn thấy những người nghèo bên cạnh. Họ không có trái tim xót thương với anh em đồng loại. Họ giống như một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình, nhưng ông ta không nhìn thấy người nghèo khó La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Thế rồi, người nghèo này chết được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham, còn ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn, dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình. Bấy giờ ông ta kêu lên: “Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!”. Đó là cái nghèo của trái tim vô cảm.

Câu chuyện này có thể tóm tắt lại cho những gì chúng ta suy niệm về cái giàu và nghèo, và đó là câu trả lời cho chúng ta lý do tại sao người giàu là con nợ của người nghèo, vì người giàu đã lấy đi miếng ăn của người nghèo. Giàu mà không có lòng từ bi xót thương thì họ sẽ phải trả lẽ trước mặt Chúa về sự cong bằng.Trong ngày phán xét, Chúa hỏi chúng ta về lòng bác ái với tha nhân, với những gì Chúa trao gởi cho chúng ta nơi trần gian này. Chúa không hỏi chúng ta về chức tước, ông này bà nọ, có bao nhiêu căn nhà, có bao nhiêu chiếc xe, và có bao nhiêu tiền trong ngân hàng. Nhưng Chúa sẽ hỏi chúng ta. Xưa Ta đói các ngươi có cho ăn, Ta khát các ngươi có uống, Ta mình trần các ngươi có cho mặc. Ta tù đày các nguơi có viếng thăm Ta. Đó là điều Chúa muốn chúng ta làm nơi trần gian này. Chúa trao cho ta thì Chúa có quyền đòi lại vì tất là đều thuộc về Chúa. Ngày ta đi về với Chúa, ta phải trả lẽ trước mặt Chúa về sự công bằng và bác ái.
Trong giờ cầu nguyện hôm nay, chúng ta xin Chúa điều gì, để thực hiện lòng bác ái và yêu đến với những con người nghèo khổ họ đang cần chúng ta. Xin Chúa cho chúng ta biết chạnh lòng thương xót, thì chúng ta mới biết cho đi.
Khi gieo yêu thương, chúng ta sẽ được hạnh phúc.
Khi gieo hy sinh, chúng ta sẽ được đền đáp.
Khi gieo lòng trung thành, chúng ta sẽ gặt tin yêu.
Khi gieo lòng xót thương, chúng ta sẽ đưọc chúc phúc.
Khi cho đi, chúng ta sẽ được lãnh nhận
Khi trở thành tấm bánh bẻ ra, thì người nghèo sẽ được của ăn.
Lm. John Nguyễn.