Suy Niệm

Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel

CHÚA NHẬT, LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ – 24/06/18

BÀI ĐỌC I: Is 49, 1-6

“Đây Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây; hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý: Chúa đã kêu gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, đã nhớ đến tôi khi tôi còn ở trong bụng mẹ. Người đã làm cho miệng tôi nên như lưỡi gươm sắc bén, đã bảo vệ tôi dưới cánh tay Người, đã làm cho tôi nên như mũi tên nhọn, và đã ẩn giấu tôi trong ống đựng tên. Và Người đã phán cùng tôi: “Hỡi Israel, ngươi là tôi tớ Ta, vì Ta sẽ được vinh hiển nơi ngươi”. Và tôi thưa: “Tôi đã vất vả mất công vô cớ, tôi đã phí sức vô ích; nhưng công lý của tôi ở nơi Chúa, và phần thưởng của tôi ở nơi Thiên Chúa”.

Và bây giờ Chúa là Đấng đã tác tạo tôi thành tôi tớ Người, khi tôi còn trong lòng mẹ, để đem Giacóp về cho Người và quy tụ Israel chung quanh Người, tôi được vinh hiển trước mặt Chúa và Thiên Chúa là sức mạnh tôi, Người đã phán: “Con là tôi tớ Ta, để tái lập các chi họ Giacóp, để dẫn đưa các người Israel sống sót trở về; này đây Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta đã ban cho đến tận bờ cõi trái đất”. Đó là lời Chúa.

Đáp Ca: Tv 138, 1-3. 13-14ab. 14c-15

Đáp: Con ca ngợi Chúa, vì con được tạo thành cách lạ lùng. (c. 14a).

Xướng: 1) Lạy Chúa, Chúa đã thử con và đã nhận biết con: Chúa nhận biết con khi con ngồi và khi con chỗi dậy. Từ lâu, Chúa đã hiểu biết các tư tưởng của con: Chúa thấu suốt đường lối của con rồi. – Đáp.

2) Tâm can con thuộc quyền sở hữu của Chúa; Chúa đã nhận lãnh con từ khi con còn trong lòng mẹ. Con ca ngợi Chúa vì con được tạo thành cách lạ lùng; các việc Chúa làm thật là kỳ diệu. – Đ

3) Chúa đã am tường linh hồn con; các xương con không giấu kín trước mặt Chúa, lúc con được tạo thành cách âm thầm, khi con được dệt trong lòng đất. – Đáp.

Bài Đọc II: Cv 13, 22-26

“Gioan rao giảng việc Chúa Kitô sắp đến”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phaolô nói: “Chúa đã đặt Đavít lên làm vua dân Người, để chứng nhận điều đó, chính Người đã phán: Ta đã gặp được Đavít con của Giêsê, người vừa ý Ta, người sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta”. Bởi dòng dõi Đavít, theo lời hứa, Thiên Chúa ban cho Israel Đức Giêsu làm Đấng Cứu Độ, Đấng mà Gioan đã báo trước, khi người đến rao giảng phép rửa thống hối cho toàn dân Israel. Khi Gioan hoàn tất hành trình, ngài tuyên bố: “Tôi không phải là người mà anh em lầm tưởng; nhưng đây, Người sẽ đến sau tôi mà tôi không đáng cởi dây giày dưới chân Người”. Đó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 1, 76

Alleluia, alleluia! – Hỡi con trẻ, con sẽ được gọi là tiên tri của Đấng Tối Cao: con sẽ đi trước mặt Chúa để dọn đường cho Người. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 1, 57-66. 80

“Nó sẽ gọi tên là Gioan”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi đến ngày sinh, bà Êlisabeth sinh hạ một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó”. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ.

Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”. Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel.

Suy niệm Lời Chúa hôm nay

LÀM CHỨNG CHO SỰ THẬT

Con người luôn khao khát tìm kiếm chân lý và sự thật, nhưng không phải ai cũng đạt được những khát vọng của mình. Vì vậy, con người luôn lo âu và khắc khoải về cuộc đời của mình. Khi sống trong thời đại khoa học kỹ thuật tiến bộ, thì con người luôn đề cao về trí thức, hiểu biết và khoa học, còn giá trị thiêng liêng và đời sống đức tin thì đang bị bóp méo và chết dần bởi lý luận thực dụng của con người.

pastedImage (1)Trong ngày lễ mừng sinh nhật của thánh Gioan Tẩy giả hôm nay, chúng ta cùng nhau nhìn lại và khám khá về con người sứ giả của Tin mừng. Ngài đã sống và làm chứng cho sự thật. Như lời thánh sử Gioan viết: “ Có một người được Thiên Chúa sai đến, người đó tên là Gioan Tẩy giả, ông đến để làm chứng cho Ánh Sáng”( Ga1, 6). Thật vậy, ngày nay nhân loại đang cần những chứng nhân sống động hơn là thầy dạy.Tôi lại chợt nhớ đến một chứng từ có tựa đề là “ Con nay trở về” của Phan Như Ngọc, nguyên trưởng phòng vật lý hạt nhân viện khoa học Việt Nam. Vì là một nhà khoa học, và cũng là một người vô thần, ông ta cho rằng, ai tin vào Thiên Chúa là người mê tín, dị đoan. Trong suốt mười ba năm dạy học, ông ta nhồi nhét cho các sinh viên những tư tưởng duy vật và chống lại đường lối của Thiên Chúa.

Đến năm 1989, trong một chuyến đi công tác tại Đức, ông ta gặp được một nhà truyền giáo HàLan, tên là Henk Wolthaus đến phát Thánh Kinh và những quyển sách nhỏ cho mọi người. Vì có tính tò mò, ông muốn biết cuốn sách này nói gì. Khi mở những trang đầu cuốn Thánh Kinh, thì làm cho ông cảm thấy khó chịu, không thể hiểu được tại sao vũ trụ này lại được tạo dựng trong sáu ngày? Thật là vô lý. Khi đọc tới cuốn Tân ước, ông cũng không thể tin việc Chúa Giêsu chữa lành cho người mù được sáng mắt, người cùi được sạch, kẻ què đi được, người chết sống lại… Tất cả như những câu truyện thần thoại dành cho trẻ con.

Những phép lạ trong Kinh Thánh làm cho cái đầu quen lý luận theo kiểu vô thần của ông ta không sao hiểu nổi. Từ cái khó hiểu và vô lý đó đã nẩy ra trong đầu ông ta một câu hỏi, đó là: Sức mạnh nào khiến cho hàng tỷ người trên thế giới, trong đó có hầu hết các nhà khoa học vĩ đại tin vào Kinh Thánh? Họ là những người cuồng tín, hay là chính mình là người ngu dốt?. Và từ những cuốn sách mỏng của người truyền đạo Hà Lan, ông ta đã đọc được những câu bất hủ sau đây:
Isaac Newton (Anh, 1642-1727) đã kết luận :”Trong Kinh Thánh có nhiều biểu hiện chắc chắn về tính có thực hơn bất cứ một câu chuyện nào chống lại sách đó.
Victor Hugo (Pháp 1802-1885) viết : “Nước Anh có hai cuốn sách: Kinh Thánh và Shakespear. Nước Anh sinh ra Shakespear, còn Kinh Thánh làm nên nước Anh”.
Albert Einstein (Đức, 1879-1955), nhà vật lý được coi là vĩ đại nhất của thế kỷ 20, đã phát biểu : “Khoa học không có tôn giáo là mù lòa,Tôn giáo mà thiếu khoa học là què quặt”. Theo như lời tự thuật của Phan Như Ngọc, thì lúc bấy giờ ông chưa được hiểu biết nhiều về Thiên Chúa, nhưng Chúa đã mở cõi lòng chay cứng và làm thay đổi não trạng và thành kiến của ông. Ông ta xác tín rằng, Chúa dùng Thánh Kinh và những lời của các nhà khoa học để mở con mắt đức tin cho tôi. Mười ba năm dạy học là mười ba năm tôi bước đi trên con đường lầm lạc và xa cách Thiên Chúa, tôi cảm thấy xót xa ân hận vô cùng. Nếu linh hồn của lớp đàn em tôi bị hư mất là chính tôi phải gánh chịu một phần trách nhiệm, vì tôi đã gây nên tội.

Thật là một điều kỳ diệu. Là một nhà khoa học, một người vô thần, ông ta lại dám nói những lời xác tín như thế để làm chứng cho Tin mừng trong thế kỷ 21 này, ông ta đã nói lên sự thật về tình yêu Thiên Chúa. Như lời thánh GioanTẩy giả đã công bố: “Tôi không phải là Đấng Cứu Thế, nhưng sẽ có một Người đến sau tôi, và tôi không xứng đáng cởi giây giầy Ngài”( Lc 3, 16). Sứ vụ rao giảng của Gioan là dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến, ngài kêu goi người ta ăn năn sám hối và tin vào Tin mừng. Ngài bảo vệ cho chân lý và sự thật. Khi đã tố cáo vua Hêrôđê phạm tội loạn luân với bà Hêrôđia, vì ông này đã chiếm vợ của anh mình, thì sứ vụ rao giảng của Gioan Tẩy giả được chấm dứt khi ngài bị tống vào ngục và bị chặt đầu, cái chết của ngài là làm chứng cho sự thật
Thế thì, chúng ta rút ra bài học gì từ thánh Gioan hôm nay để có thể dám sống và làm chứng cho sự thật, cho chân lý trong khi đó người đời thường bảo nhau: “Thật thà thường thua thiệt, lắc léo lại lên lương”. Sự thật đang bị bóp méo bởi cái tâm giả.

Nơi Gioan tẩy giả, ngài chỉ cho chúng ta sống thực với chính mình là bằng đời sống cầu nguyện, ăn chay hãm mình, bằng cuộc sống đơn sơ và khiêm nhường.
Nơi Gioan Tẩy giả, ngài dạy chúng ta phải biết chấp nhận chính mình, không phô trương, tự đắc khi thành công, biết tôn trọng giá trị tốt đẹp của người khác. Chính Chúa Giêsu là Đường, là Sự thật, là Sáng ánh” dẫn lối cho chúng ta đi và làm chứng cho sự thật về tình yêu của Chúa Giêsu trong thế giới này.
Như lời Phan Như Ngọc đã trải nghiệm: “Khi tin vào Chúa, chúng ta sẽ nếm trải được tình yêu ngọt ngào ấy, như hàng tỷ người trên thế giới này,và chính tôi đã có kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa, chúng ta sẽ cảm thấy mình như là những con người lạc đường quay trở về nhà Cha của mình”.

Lm. John Nguyễn.

Trong mỗi con người, có dấu ấn của Thiên Chúa, nguồn gốc của sự sống

Trong mỗi con người, “có dấu ấn của Thiên Chúa, nguồn gốc của sự sống.” ĐTC Phanxicô đã nhấn mạnh đến điều này trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa nhật 24 tháng 6 với khoảng 20 ngàn tín hữu và du khách hành hương năm châu. Dựa trên các sự kiện liên quan đến sự chào đời của Thánh Gioan Tẩy giả, ĐTC suy tư về ý nghĩa của sự sống và đức tin, và khẳng định rằng “trong việc hình thành một đứa trẻ, cha mẹ đóng vai trò người cộng tác của Thiên Chúa.”  Ngài cũng mời gọi kiến tạo gia đình thành đền thờ của sự sống và tìm lại cảm giác ngạc nhiên, kinh ngạc và biết ơn trước sự chào đời của mỗi đứa trẻ như những người dân Do thái trong bài Tin mừng lễ thánh Gioan Tẩy Giả.

Mở đầu bài huấn dụ, ĐTC nhắc đến biến cố thánh Gioan Tẩy giả chào đời đem lại niềm vui và sự kinh ngạc cho mọi người. ĐTC nói:

“Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta cử hành lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả. Sự chào đời của thánh nhân là biến cố chiếu sáng cuộc đời của cha mẹ ngài, ông bà Dacaria và Elisabét, và mang lại niềm vui và sự kinh ngạc cho bà con và láng giềng thân cận. Hai vị thân sinh cao niên của thánh Gioan đã mơ về ngày có con và cũng đã chuẩn bị cho ngày ấy, nhưng giờ đây họ không còn chờ đợi nữa: họ cảm thấy mình bị loại trừ, bị khinh khi và thất vọng, vì họ không có con. Trước lời loan báo về việc chào đời của người con trai (x.Lc 1,13), ông Dacaria vẫn không tin, bởi vì theo luật tự nhiên ông không còn khả năng có con nữa: họ đã già, đã cao tuổi. Vì sự cứng lòng của ông, Thiên Chúa đã làm cho ông không nói được trong suốt thời gian vợ ông mang thai đứa con (x. câu 20). Đó là một tín hiệu. Nhưng Thiên Chúa không dựa vào kiểu lý luận của chúng ta và vào những khả năng con người giới hạn của chúng ta. Chúng ta cần học tín thác và im lặng trước mầu nhiệm của Thiên Chúa và suy gẫm trong sự khiêm nhường và thinh lặng việc làm của Chúa, Đấng tự mặc khải mình trong lịch sử và nhiều lần vượt khỏi sự tưởng tượng của chúng ta.

Và giờ đây, sự việc được thực hiện, giờ đây bà Elisabét và ông Dacaria kinh nghiệm rằng “không có gì là không thể đối với Thiên Chúa” (Lc 1,37), và họ vui mừng biết bao. Trang Tin mừng hôm nay (Lc 1,57-66.80) loan báo sự chào đời của đứa con và rồi dừng lại ở thời khắc đặt tên cho con trẻ. Bà Elisabét chọn một tên khác lạ với truyền thống của gia đình; bà nói: “Đứa bé được đặt tên là Gioan” (câu 60), món quà được ban tặng nhưng không và giờ đây thật bất ngờ, bởi vì Gioan nghĩa là “Thiên Chúa đã ban ơn”. Đứa trẻ này sẽ là sứ giả, chứng tá của ân sủng của Thiên Chúa cho dân nghèo mong đợi với niềm tin khiêm nhường ơn cứu độ của Chúa. Ông Dacaria khẳng định việc chọn tên đó, ngoài sự chờ đợi của mọi người, khi viết trên một tấm bảng – bởi vì ông bị câm –và “vào giây phút đó miệng lưỡi ông mở ra, ông nói được bình thường và chúc tụng Thiên Chúa” (câu 64).

ĐTC tiếp tục giải thích về ý nghĩa việc sinh ra của thánh Gioan: “Tất cả biến cố chào đời của thánh Gioan Tẩy Giả được bao trùm bởi niềm vui kinh ngạc, sự ngạc nhiên và lòng biết ơn. Sự kinh ngạc, sự ngạc nhiên và lòng biết ơn: dân chúng kính sợ Thiên Chúa “và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giuđêa” (câu 65). Dân chúng trung thành nhận ra rằng có điều gì vĩ đại đã xảy ra, ngay cả nó có vẻ khiêm nhường và bị ẩn dấu, và họ tự hỏi: “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào?” (câu 66). Người dân trung thành của Thiên Chúa có thể sống niềm tin với niềm vui, với sự kinh ngạc, ngạc nhiên và biết ơn. Nhưng chúng ta quan sát những người dân đang bàn tán về sự việc kỳ diệu này, phép lạ của sự chào đời của Gioan, và họ vui mừng, hân hoan, với sự kinh ngạc, ngạc nhiên và lòng biết ơn. Và quan sát điều này, chúng ta tự hỏi: đức tin của tôi thì thế nào? Nó là một đức tin vui tươi, hay là một đức tin luôn luôn như nhau, một đức tin đều đều? Tôi có cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy các công trình của Thiên Chúa, khi tôi nghe về những việc loan báo Tin mừng hay về đời sống của một vị thánh, hay khi tôi nhìn thấy những con người tốt lành: tôi có cảm thấy ân phúc, trong nội tâm, hay không có gì lay chuyển trái tim tôi? Tôi có cảm thấy sự an ủi của Thần Khí hay tôi đóng kín lòng mình lại? Mỗi người chúng ta hãy tự hỏi mình, khi xét mình: Đức tin của tôi thế nào? Nó có vui tươi không? Có mở ra với sự ngạc nhiên về Thiên Chúa, bởi vì Thiên Chúa là Chúa của sự ngạc nhiên không? Tôi có cảm nếm trong tâm hồn cảm nghiệm về sự ngạc nhiên cho thấy sự hiện diện của Thiên Chúa,tình cảm biết ơn hay không? Chúng ta hãy nghĩ về những từ này, những từ của một tâm hồn có niềm tin: niềm vui, cảm giác kinh ngạc, cảm giác ngạc nhiên và biết ơn.”

Cuối cùng, ĐTC cầu xin Đức Trinh nữ Maria giúp chúng ta hiểu rằng trong mỗi con người có dấu ấn của Thiên Chúa, nguồn gốc của sự sống. Ngài xin Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng ta, giúp chúng ta luôn ý thức rằng trong việc hình thành một đứa con, các bậc cha mẹ hành động như những người cộng tác của Thiên Chúa. Một sứ vụ thật sự cao trọng khi kiến tạo mỗi gia đình thành một đền thờ sự sống và đánh thức niềm vui, sự ngạc nhiên và lòng biết ơn khi mỗi đứa trẻ chào đời.

Tiếp đến ĐTC đã đọc Kinh Truyền Tin và ban phép lành tòa thánh cho mọi người.

Sau Kinh Truyền Tin ĐTC đã nhắc tới lễ phong chân phước  tại Assuncion, Paraguaycho nữ tu Maria Felicia Chúa Giêsu Thánh Thể, dòng kín Cát minh,  tục danh là Maria Felicia Guggiari Echeverría. Chân phước Maria Felicia sống vào tiền bán thế kỷ 20, gắn bó nhiệt thành với phong trào Công giáo Tiến hành và chăm sóc cho người già, các bệnh nhân và tù nhân. Kinh nghiệm tông đồ phong phú này, được nâng đỡ từ Thánh Thể hàng ngày, đã thúc đẩy chị dâng mình cho Chúa. Chị đã đón nhận bệnh tật cách an bình và qua đời ở tuổi 34. Chứng tá của chân phước trẻ tuổi này là lời mời gọi tất cả các bạn trẻ, đặc biệt các bạn trẻ Paraguay, sống cuộc sống với sự rộng lượng, lòng nhiệt thành và niềm vui. ĐTC mời gọi mọi người vỗ tay chúc mừng các nữ tu Chiquitunga và người dân nước Paraguay. (Rei 24/06/2018)

Hồng Thủy

 

Categories: Suy Niệm