Tên lính đâm thủng cạnh sườn Người, và máu cùng nước chảy ra

Lễ TRÁI TIM CỰC THÁNH CHÚA GIÊSU, NĂM B – 08/06/18

Bài Ðọc I: Hs 11, 1b, 3-4, 8c-9

“Quả tim Ta thổn thức trong Ta và ruột gan Ta bồi hồi”.

Trích sách Tiên tri Hôsê.

18222473_413448755708014_895271088175210145_nÐây Thiên Chúa phán: “Lúc Israel còn niên thiếu, Ta đã yêu thương nó, và Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai-cập.

“Ta đã dưỡng nuôi Ephraim, Ta đã bồng chúng trên cánh tay Ta mà chúng không biết Ta chăm sóc chúng. Ta đã dùng dây êm ái và mối yêu thương mà tập (cho) chúng đi; Ta đối xử với chúng như người dưỡng nuôi trẻ thơ, Ta đã ấp yêu chúng vào má. Ta nghiêng mình trên chúng và đút cho chúng ăn.

Quả tim Ta thổn thức trong Ta và ruột gan Ta bồi hồi. Ta sẽ không buông thả theo cơn giận của Ta. Ta sẽ không huỷ diệt Ephraim, vì Ta là Thiên Chúa chứ không phải người phàm; Ta là Ðấng Thánh ở giữa ngươi, Ta không thích tiêu diệt”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Is 12, 2-3. 4bcd. 5-6

Ðáp: Các ngươi sẽ hân hoan múc nước nơi suối Ðấng Cứu Ðộ. (c. 3).

Xướng: 1) Ðây Thiên Chúa là Ðấng Cứu Chuộc tôi, tôi sẽ tin tưởng mà hành động và không khiếp sợ: vì Chúa là sức mạnh, là Ðấng tôi ngợi khen, Người sẽ trở nên cho tôi phần rỗi. – Ðáp.

2) Hãy ca tụng Chúa và kêu cầu danh Người, hãy công bố cho các dân biết kỳ công của Chúa, hãy nhớ lại danh Chúa rất cao sang. Đ.

3) Hãy ca tụng, vì Người làm nên những việc kỳ diệu, hãy cao rao việc đó trên khắp hoàn cầu. Hỡi người cư ngụ tại Sion, hãy nhảy mừng ca hát, vì Ðấng cao cả là Ðấng Thánh Israel ở giữa ngươi.

Bài Ðọc II: Ep 3, 8-12. 14-19

“Biết lòng mến của Ðức Kitô vượt quá trí hiểu loài người”.

Trích thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, tôi là kẻ hèn nhất trong các thánh, nhưng đã được ơn này là rao giảng cho Dân Ngoại những sự giàu có không thể thấu hiểu được, và soi sáng cho mọi người biết cách thức phân phát mầu nhiệm đã được ẩn giấu từ muôn thuở trong Thiên Chúa, Ðấng tạo thành vạn vật: khiến các chủ thần và quyền thần thiên quốc đều phải nhờ Hội thánh mới biết được sự khôn ngoan muôn hình vạn trạng của Thiên Chúa, thể theo dự định từ trước muôn đời mà Ngài đã thi hành trong Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Trong Người, chúng ta được cậy trông và nhờ lòng tin vào Ngài, chúng ta mạnh dạn đến cùng Ngài.

Nhân vì lẽ ấy, tôi quỳ gối trước mặt Cha Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Ngài là nguồn gốc mọi danh phận làm cha trên trời dưới đất. Xin Ngài chiếu theo sự giàu có vinh quang của Ngài và nhờ Thánh Thần của Ngài, thêm sức mạnh cho anh em được nên người thiêng liêng, và nhờ đức tin, anh em được Ðức Kitô ngự trong lòng anh em, làm cho anh em đâm rễ sâu và lập nền kiên cố trong đức mến, để anh em được hiệp cùng các thánh mà hiểu biết chiều rộng, dài, cao, sâu, và cũng được biết lòng mến của Ðức Kitô vượt quá trí hiểu loài người, để anh em được sung mãn trong mọi sự viên mãn của Thiên Chúa.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 11, 29ab

Alleluia, alleluia! – Các ngươi hãy mang lấy ách của Ta, và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng. – Alleluia.

Hoặc: 1 Ga 4, 10b

Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước, và đã sai Con Một Người đến hy sinh, đền thay vì tội lỗi chúng ta. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 19, 31-37

“Tên lính đâm thủng cạnh sườn Người, và máu cùng nước chảy ra”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Bởi lẽ là Ngày Chuẩn Bị, và để tránh cho các tử thi không còn treo trên thập giá trong ngày sabbat, vì ngày sabbat là một ngày trọng đại, những người Do-thái xin Philatô cho hạ các tử thi xuống, sau khi đánh giập ống chân. Bấy giờ những người lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu. Khi đến gần Chúa Giêsu, chúng thấy Người đã chết, nên không đánh giập ống chân Người; nhưng một tên lính lấy ngọn giáo đâm thủng cạnh sườn Người, và lập tức máu cùng nước chảy ra. Và kẻ đã xem thấy, thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cả chư vị cũng tin. Những điều đó đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh rằng: “Không một cái xương nào của Người bị đánh giập”. Và lại có lời Kinh Thánh khác rằng: “Chúng sẽ nhìn vào Ðấng chúng đã đâm thâu qua”.

Kitô hữu không có ký ức Kitô giáo thì không gặp được Chúa Giêsu

Ký ức Kitô giáo là muối của cuộc sống; nhìn về quá khứ để tiến bước. Chúng ta phải nhớ và suy gẫm về những thời khắc đầu tiên chúng ta gặp Chúa Giêsu, nhớ đến những người đã chuyển trao đức tin và nhớ đến luật yêu thương. Đó là chủ đề bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta sáng thứ năm 07/06/208.

Từ ý tưởng của đoạn thư thánh Phaolô gửi cho Timôthê trong bài đọc thứ nhất: “Con hãy nhớ đến Chúa Giêsu Kitô”, ĐTC giải thích rằng nhìn lại quá khứ với ký ức cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu để tìm thấy sức mạnh và có thể tiến bước. Ký ức Kitô giáo luôn là một cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô.

Ký ức Kitô giáo như là muối của cuộc sống. Không có ký ức chúng ta không thể tiến bước. Khi chúng ta gặp những Kitô hữu “bị mất ký ức”, ngay lập tức chúng ta nhận thấy họ đã đánh mất hương vị của cuộc sống Kitô giáo và họ trở thành những người tuân giữ các giới răn mà không có chiều khích huyền nhiệm, không gặp gỡ Chúa Giêsu Kitô. Chính Chúa Giêsu Kitô là Đấng chúng ta phải gặp gỡ trong cuộc sống-.

Có 3 hoàn cảnh trong đó chúng ta có thể gặp Chúa Giêsu Kitô. Đó là trong những giây phút đầu tiên, nơi ông bà tổ tiên chúng ta và trong lề luật. Thư gửi các tín hữu Do thái chỉ cho chúng ta biết phải làm thế nào: “Anh em hãy trở lại những thời gian đầu tiên, sau khi anh em trở lại”, lúc đó anh em kiên trì mạnh mẽ… Mỗi người trong chúng ta có những thời điểm gặp gỡ Chúa Giêsu. Trong cuộc sống của chúng ta, có một, hay hai, hay ba thời điểm, mà khi đó Chúa Giêsu đến gần chúng ta, Người tỏ mình ra cho chúng ta. Anh chị em đừng quên những giây phút này: chúng ta phải quay lại và nhớ về quá khứ bởi vì đó là những giây phút chúng ta được soi sáng, nơi  đó chúng ta gặp Chúa Giêsu Kitô.

Mỗi người trong chúng ta có những giây phút như: khi gặp Chúa Giêsu, khi thay đổi cuộc sống, khi Chúa làm cho ta thấy được đúng ơn gọi của mình, khi Chúa thăm viếng chúng ta trong những lúc khó khăn… Trong tâm hồn, chúng ta có những giây phút đó. Hãy tìm kiếm chúng. Suy gẫm về các giây phút đó. Hãy nhớ về những giây phút đó, những lúc mà ta đã gặp Chúa Giêsu Kitô. Hãy nhớ về những giây phút đó, những lúc mà Chúa Giêsu Kitô đã gặp tôi. Đó là nguồn động lực của cuộc hành trình của Kitô hữu, nơi sẽ ban cho tôi sức mạnh. Anh chị em có nhớ những giây phút đó không? Những giây phút gặp gỡ Chúa Giêsu khi mà cuộc sống của tôi được biến đổi, khi Người hứa với tôi điều gì đó? Nếu anh chị em không nhớ thì hãy tìm lại những giây phút đó. Mỗi người chúng ta đều có.

Cuộc gặp gỡ thứ hai với Chúa Giêsu xảy đến qua ký ức của ông bà tổ tiên, mà thư gửi các tín hữu Do thái nhắc đến: “các vị lãnh đạo của anh em, những người đã dạy đức tin cho anh em.” Trong thư thứ hai gửi Timôthê, thánh Phaolô cũng mời gọi như thế: “Con hãy nhớ đến mẹ và bà của con, những người đã truyền trao đức tin cho con.” Chúng ta không nhận được đức tin qua bưu điện nhưng chính những con người đã trao chuyền đức tin cho chúng ta và thư gửi tín hữu Do thái viết: “Hãy nhìn họ, rất nhiều chứng nhân và hãy nhận lấy sức mạnh từ họ, những người chịu tử đạo.”

Luôn xảy ra là khi mà nước sự sống trở nên xao động, việc đi đến nguồn và tìm lấy sức mạnh để tiến bước là điều quan trọng. Chúng ta có thể tự hỏi chính mình: Tôi nhớ đến những vị đứng đầu, các tiền nhân của tôi. Tôi có phải là một người có nguồn gốc không? Hay tôi trở thành mất gốc rễ? Có phải tôi chỉ sống trong hiện tại? Nếu như thế, ngay lập tức, hãy xin ơn trở lại với nguồn cội, với người đã trao truyền đức tin cho chúng ta.

Cuối cùng là cuộc gặp gỡ Chúa Giêsu trong lề luật. Trong Tin mừng thánh Marco, Chúa Giêsu đã nhắc chúng ta. Giới răn đầu tiên là: “Nghe đây, hỡi nhà Israel, Thiên Chúa, Chúa chúng ta.” Ký ức về lề luật. Lề luật là một cử chỉ tình yêu mà Thiên Chúa đã thực hiện cho chúng ta để chỉ dạy cho chúng ta đường đi, Người nói với chúng ta: đi trên đường này ngươi sẽ không sai lối. Hãy trở lại với ký ức về lề luật. Không phải là thứ lề luật lạnh lẽo, giống như là thứ luật phán xử. Nhưng là luật của tình yêu, luật mà Thiên Chúa đã đặt vào trong trái tim của chúng ta.

“Tôi trung thành với lề luật, nhớ luật, lập lại luật phải không?” Có những lần các Kitô hữu chúng ta, cả những người được thánh hiến, gặp khó khăn để nhắc lại thuộc lòng các giới răn. “Có, có tôi nhớ chúng” nhưng có lúc nào đó, tôi bị sai, tôi không nhớ.

Anh chị em hãy nhớ Chúa Giêsu Kitô, nghĩa là có cái nhìn gắn chặt vào Chúa, trong những giây phút của cuộc sống khi mà tôi gặp Người, những giây phút gặp thử thách, nơi tổ tiên và trong lề luật. Nhớ lại quá khứ để tiến bước. Ký ức và hy vọng đồng hành với nhau. Chúng bổ túc cho nhau và chúng đầy đủ. Hãy nhớ đến Chúa Giêsu Kitô, vị Thiên Chúa đã đến, đã đền thay tội lỗi cho tôi và Người sẽ đến. Thiên Chúa của ký ức và Thiên Chúa của hy vọng.”

Mỗi người chúng ta ngày hôm nay hãy dành một vài phút để tự hỏi mình: hồi ức về những giây phút tôi gặp Chúa Giêsu, hồi ức về tổ tiên của tôi và hồi ức về luật lệ thì như thế nào. Và rồi, hy vọng của tôi thì như thế nào? Tôi hy vọng vào điều gì? Xin Chúa giúp chúng ta trong việc kiểm tra ký ức và hy vọng. (Rei 07/06/2018)

Hồng Thủy

Thứ Năm, Tuần 9 Thường Niên, Năm 2 – 07/06/18

Bài Ðọc I: 2 Tm 2, 8-15

“Lời của Thiên Chúa không bị xiềng xích đâu, Nếu chúng ta cùng chết với Người, thì chúng ta sẽ cùng sống lại với Người”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gởi cho Timô-thêu.

Con thân mến, con hãy nhớ rằng Chúa Giêsu Kitô bởi dòng dõi Ðavít đã từ cõi chết sống lại, theo như Tin Mừng cha rao giảng. Vì Tin Mừng đó mà cha phải đau khổ đến phải chịu xiềng xích như một kẻ gian ác, nhưng lời của Thiên Chúa đâu có bị xiềng xích. Vì thế, cha cam chịu mọi sự vì những kẻ được tuyển chọn, để họ được hưởng ơn cứu độ cùng với vinh quang trên trời trong Ðức Giêsu Kitô.

Ðây cha nói thật: Nếu chúng ta cùng chết với Người, thì chúng ta cùng sống lại với Người. Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Người. Nếu chúng ta chối bỏ Người, thì Người cũng sẽ chối bỏ chúng ta. Nếu chúng ta không tin Người, Người vẫn trung thành, vì Người không thể chối bỏ chính mình Người.

Con hãy ghi nhớ những điều đó khi làm chứng trước mặt Chúa. Con chớ tranh luận: vì cái đó không ích lợi gì cả, chỉ làm hại người nghe mà thôi. Con hãy cố gắng đến trước mặt Chúa như một người đã chịu thử thách, như một công nhân không bị khiển trách, như người ngay thẳng rao giảng lời chân lý.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 24, 4bc-5ab. 8-9. 10 và 14.

Ðáp: Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa. (c. 4b).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Ngài. xin hướng dẫn con trong chân lý và dạy bảo con, vì Chúa là Thiên Chúa cứu độ con. – Ðáp.

2) Chúa nhân hậu và công minh, vì thế Ngài sẽ dạy cho tội nhân hay đường lối. Ngài hướng dẫn kẻ khiêm cung trong đức công minh, dạy bảo người khiêm cung đường lối của Ngài. – Ðáp.

3) Tất cả đường nẻo Chúa là ân sủng và trung thành, dành cho những ai giữ minh ước và điều răn Chúa. Chúa thân mật với những ai tôn sợ Chúa, và tỏ cho họ biết lời minh ước của Ngài. – Ðáp.

Alleluia: Ga 10, 27

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 12, 28b-34

“Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất và ngươi hãy kính mến Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?” Chúa Giêsu đáp: “Giới răn trọng nhất chính là: “Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi”. Còn đây là giới răn thứ hai: “Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi”. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”. Luật sĩ thưa Người: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất, và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác. Yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”. Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.