Những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao

Thứ Hai, Tuần 8 Thường Niên, Năm 2 – 28/05/18

Bài Ðọc I: 1 Pr 1, 3-9

“Anh em yêu mến Ðức Kitô, dù không thấy Ngài, và anh em tin Ngài, dù bây giờ anh em cũng không thấy Ngài”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

Chúc tụng Thiên Chúa là Cha Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, vì lòng từ bi cao cả, nhờ việc Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống, được hưởng gia nghiệp không hư nát, tinh tuyền, không suy tàn, dành để cho anh em trên trời. Anh em được bảo vệ trong quyền năng của Thiên Chúa, nhờ tin vào sự cứu độ đã được mạc khải trong thời sau hết.

Lúc đó anh em sẽ vui mừng, tuy bây giờ anh em phải buồn sầu một ít lâu, giữa trăm chiều thử thách, để đức tin anh em được tôi luyện nên quý hơn vàng được thử lửa bội phần, nhờ đó, anh em được ngợi khen, vinh quang và vinh dự, khi Ðức Giêsu Kitô hiện đến. Anh em yêu mến Ngài, dù không thấy Ngài, và anh em tin Ngài, dù bây giờ anh em cũng không thấy Ngài, bởi anh em tin, anh em sẽ được vui mừng vinh quang khôn tả, vì chắc rằng anh em đạt tới cứu cánh của đức tin là phần rỗi linh hồn.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 110, 1-2. 5-6. 9 và 10c

Ðáp: Cho tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước. (c. 5b).

Xướng: 1) Tôi sẽ ca tụng Chúa hết lòng, trong nhóm hiền nhân và trong Công hội. Vĩ đại thay công cuộc của Chúa tôi, thực đáng cho những người mến yêu quan tâm học hỏi. – Ðáp.

2) Chúa đã ban lương thực cho những ai tôn sợ Người, cho tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước. Chúa tỏ cho dân Người thấy công cuộc quyền năng của Người, hầu ban cho họ được phần sản nghiệp của chư dân. – Ðáp.

3) Chúa đã gởi tặng ơn giải phóng cho dân Người, đã thiết lập lời minh ước muôn đời, danh Người thực là thánh thiện và khả úy. Lời khen ngợi Chúa còn tồn tại đến muôn đời. – Ðáp.

Alleluia: Ga 1, 14 và 12b

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy phán vì tôi tớ Chúa đang nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 10, 17-27

image“Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại, quỳ gối xuống trước Người và hỏi: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?” Chúa Giêsu trả lời: “Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt, hãy thảo kính cha mẹ”. Người ấy thưa: “Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ”. Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: “Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”. Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh, và bảo các môn đệ rằng: “Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao”. Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: “Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa”.

Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: “Như vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự”.

ĐTC Phanxicô: Niềm vui không phải là tiếng cười, nhưng là bình an trong tâm hồn

Niềm vui là “hơi thở của Kitô hữu”. Đó là một niềm vui được tạo nên bởi sự bình an thật sự và không giả tạo lừa đối như thứ bình an của nền văn hóa ngày nay, một nền văn hóa bày ra nhiều thứ để làm chúng ta vui, phát mình ra vô vàn “khung cảnh của đời sống ngọt ngào.” Đây là nội dung của bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta sáng 28/05/2018, khi ngài nói đến một đặc tính riêng biệt của người Kitô hữu. Đó là niềm vui, dù giữa vô vàn thử thách và khó khăn.

Niềm vui là hơi thở của Kitô hữu

Từ đoạn thư của thánh Phêrô trong bài đọc thứ nhất và đoạn Tin mừng thánh Mác-cô, nói về chàng thanh niên không có can đảm từ bỏ gia tài của cải để theo Chúa Giêsu, có thể thấy rằng Kitô hữu không thể ưu sầu, buồn phiền. Kitô hữu là một con người của niềm vui, nghĩa là một con người bình an, là một người của sự an ủi.

Niềm vui Kitô giáo là hơi thở của Kitô hữu, một Kitô hữu không có niềm vui trong tâm hồn thì không phải là một Kitô hữu tốt. Niềm vui chính là hơi thở, là cách thế diễn tả của người Kitô hữu. Đó không phải là điều mà người ta có thể mua hay cố gắng ra được. Nó là hoa trái của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Đấng tạo nên niềm vui trong tâm hồn.

Hoa quả đầu tiên của niềm vui chính là bình an

Niềm vui Kitô giáo được đặt trên tảng đá vững chắc là ký ức. Chúng ta không thể quên điều mà Thiên Chúa đã làm cho chúng ta, khi Người tái sinh chúng ta trong sự sống mới. Cũng thế, niềm vui của Kitô hữu cũng dựa trên niềm hy vọng mà chúng ta trông đợi – cuộc găp gỡ với Con Thiên Chúa. Ký ức và hy vọng là hai yếu tố cho phép các Kitô hữu sống trong niềm vui, không phải là một niềm vui trống rỗng nhưng là niềm vui với hòa bình là hoa quả đầu tiên.

Niềm vui không phải là sống trong tiếng cười. Không phải là điều đó! Niềm vui không phải là sự vui đùa. Không phải như thế! Nó là một điều khác. Niềm vui Kitô giáo chính là hòa bình. Hòa bình trong tâm hồn, thứ hòa bình mà chỉ có Thiên Chúa có thể ban cho chúng ta. Đây là niềm vui Kitô giáo. Không dễ dàng bảo vệ gìn giữ niềm vui này.

Nền văn hóa của “những cảnh sống ngọt ngào”

Thật không may là thế giới hiện nay hài lòng với một nền văn hóa không phải của niềm vui, một nền văn hóa mà người ta bày ra nhiều thứ để làm cho chúng ta vui, nhiều khung cảnh của cuộc sống ngọt ngào, nhưng không thể làm chúng ta hoàn toàn thỏa mãn. Thật ra, niềm vui không phải là thứ chúng ta có thể mua ở chợ, nhưng nó là món quà của Chúa Thánh Thần và nó vẫn tồn tại ngay cả trong những thời khắc khó khăn thử thách.

Có một sự lo lắng bồn chồn tốt lành nhưng cũng có một sự lo lắng bồn chồn  không tốt lành. Đó là sự bất an đi tìm kiếm an toàn ở khắp mọi nơi, tìm kiếm niềm vui ở khắp mọi chốn. Chàng thanh niên trong Tin mừng đã lo sợ rằng nếu anh ta từ bỏ của cải thì anh ta sẽ không còn hạnh phúc nữa. Niềm vui, sự an ủi: đó là hơi thở của các Kitô hữu. (Rei 28/05/2018)

Hồng Thủy

%d bloggers like this: