Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người

Thứ Ba, Tuần 7 Thường Niên, Năm 2 – 22/05/18

Bài Ðọc I: Gc 4, 1-10

“Anh em xin mà không nhận được là vì anh em xin không đúng”.

Trích thư của Thánh Giacôbê Tông đồ.

Anh em thân mến, bởi đâu anh em cạnh tranh và cãi cọ nhau? Nào không phải tại điều này: tức tại các đam mê đang giao chiến trong chi thể anh em đó sao? Anh em ham muốn mà không được hưởng, nên anh em giết nhau. Anh em ganh tị mà không được mãn nguyện, nên anh em cạnh tranh và cãi cọ. Anh em không có, là tại anh em không xin. Anh em xin mà không nhận được, là vì anh em xin không đúng, cứ mơ tưởng thoả mãn các đam mê của anh em. Hỡi những kẻ ngoại tình, anh em không biết rằng thân thiết với thế gian là thù địch với Thiên Chúa đó sao? Vậy kẻ nào muốn thân thiết với thế gian này, thì đặt mình làm thù địch với Thiên Chúa. Hay anh em tưởng Kinh Thánh nói cách vô lý rằng: “Chúa quyến luyến thần trí mà Người đặt trong anh em, đến nỗi ghen lên”. Vả Người ban ơn bội hậu. Bởi đó có lời rằng: “Thiên Chúa chống lại những kẻ kiêu căng, nhưng ban ơn phúc cho người khiêm nhường!” Vậy anh em hãy phục tùng Thiên Chúa, hãy chống trả ma quỷ, và nó sẽ trốn xa anh em. Hãy đến gần Thiên Chúa, và Người sẽ đến gần anh em. Hỡi những kẻ tội lỗi, anh em hãy rửa tay cho sạch. Hỡi những kẻ hai lòng, hãy thanh luyện tâm hồn đi. Anh em hãy buồn sầu, than van và kêu khóc. Hãy đổi tiếng cười ra tiếng khóc, và đổi niềm vui ra nỗi buồn. Anh em hãy hạ mình xuống trước mặt Chúa và Người sẽ nâng anh em lên.Ðó là lời Chúa

Ðáp Ca: Tv 54, 7-8. 9-10a. 10b-11a. 23

Ðáp: Hãy trút nhẹ gánh lo âu cho Chúa để chính Người nâng đỡ thân ngươi. (c. 23a).

Xướng: 1) Tôi tự nhủ: ước chi tôi có cánh như bồ cầu, tôi sẽ bay đi và tìm nơi an nghỉ. Này đây tôi sẽ rời tới cõi xa xăm, tôi sẽ ở lại chỗ sơn lâm hoang vắng. – Ðáp.

2) Tôi tìm chỗ dung thân cấp tốc vội vàng, đi ngược dòng phong ba và gió lốc. Lạy Chúa, xin đập tan, xin chia rẽ ngôn từ của chúng. Đ.

3) Vì tôi thấy có bạo lực và tranh chấp trong thành trì. Ngày đêm, trên mặt tường chúng đi dạo. – Ðáp.

4) Hãy trút nhẹ gánh nặng cho Chúa, để chính Người nâng đỡ thân ngươi: Người không để người hiền lương muôn đời xiêu té. –

Alleluia: Tv 94, 8ab

Alleluia, alleluia! – Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 9, 29-36

“Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.

Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: “Dọc đàng các con tranh luận gì thế?” Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất.

Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người”. Và Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, rồi ôm nó mà nói với các ông rằng: “Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy”.

Chia sẻ Lời Chúa

Mc 9, 29 – 36 Thứ Ba , tuần 7 TN – May 22-2018 Lm Giuse Thánh Giá

Thu 3 Tuan VII TN Lm Giuse Trần Đình Long

Giáo hội có đặc tính của người phụ nữ và người mẹ như Mẹ Maria

Sáng thứ hai 21/05/2018, tại nhà nguyện thánh Marta, ĐTC Phanxicô đã cử hành lần đầu  lễ kính nhớ Đức Trinh nữ Maria, Mẹ Giáo Hội. ĐTC Phanxicô nhắc  Giáo hội phải có nữ tính như một người mẹ; nếu thiếu  chân dung đặc trưng này thì Giáo hội sẽ trở thành một hội thiện nguyện hay một đội banh.

Ngày 03/03 năm nay, Bộ Phụng tự và kỷ luật bí tích ban hành sắc lệnh “Mẹ Giáo hội”, quy định ngày lễ kính nhớ tước hiệu Đức Trinh nữ Maria, Mẹ Giáo Hội. Theo ý muốn của Đức Thánh Cha Phanxicô, ngày lễ này sẽ được cử hành vào thứ hai sau lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống hàng năm, để “thúc đẩy sự phát triển tình hiền mẫu của Giáo hội nơi các mục tử, các tu sĩ và giáo dân, như lòng thương xót thật sự của Mẹ Maria.

Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc đến nhân đức đầu tiên của người mẹ là sự dịu dàng. Giáo hội phải có nữ tính như một người mẹ; khi Giáo hội thiếu đi chân dung đặc trưng này thì Giáo hội sẽ trở thành một hội thiện nguyện hay một đội banh.

Tình mẫu tử của Mẹ Maria

Trong bài giảng, ĐTC Phanxicô khẳng định rằng trong các Tin mừng, Đức Maria được gọi cách đơn giản là “Mẹ của Chúa Giêsu”, chứ không phải là “quý Bà” hay “bà vợ góa của ông Giuse.” Tình mẫu tử của Mẹ Maria được nhắc đến trong các bản văn Thánh kinh, từ biến cố Truyền tin cho đến kết thúc. Có một điểm đặc biệt mà các Giáo phụ đã hiểu ngay rằng đó là một gia tài ban cho Giáo hội và bao bọc Giáo hội.

Giáo hội là “hiền thê”. Và Giáo hội là mẹ, trao ban ánh sáng. Giáo hội là hiền thê và mẹ. Và trong tình mẫu tử này của Đức Maria, Mẹ của Giáo hội, chúng ta có thể hiểu chiều kích nữ tính của Giáo hội, điều mà nếu Giáo hội thiếu thì sẽ đánh mất căn tính thật và trở thành một hội từ thiện hay một đội banh, hay một thứ gì đó, nhưng không phải là Giáo hội.

Giáo hội phải có đặc tính của người nữ như Mẹ Maria

Chỉ có một Giáo hội có đặc tính của người nữ như Mẹ Maria thì mới có thể có khả năng phát triển, sinh hoa trái, theo ý định của Thiên Chúa, Đấng đã muốn sinh ra từ một người nữ để dạy chúng ta con đường của một người nữ này. Đức Thánh Cha Phanxicô nói:

“Điều quan trọng là Giáo hội phải là như người nữ, phải có thái độ của người vợ và người mẹ. Khi chúng ta quên điều này, thì Giáo hội trở thành Giáo hội của những người sống trong sự cô độc, không có khả năng yêu thương, không có khả năng sinh sản. Không có phụ nữ, Giáo hội không thể tiến bước, bởi vì Giáo hội là người nữ. Và đặc tính của người nữ mà Giáo hội có xuất phát từ Mẹ Maria, bởi vì Chúa Giêsu muốn như thế.

Sự dịu dàng của một người mẹ

Nhân đức chính yếu để phân biệt một phụ nữ chính là sự dịu dàng, như Mẹ Maria, “cho người con đầu lòng của mình chào đời, bọc con trong khăn và đặt con trong máng cỏ”. Mẹ chăm sóc con, với sự hiền dịu và khiêm nhường, là các phẩm chất mạnh mẽ của các bà mẹ.

Một Giáo hội là mẹ là Giáo hội đi trên con đường của sự dịu dàng. Giáo hội đó biết ngôn ngữ của sự khôn ngoan tuyệt vời là các cử chỉ trìu mến, của sự thinh lặng, của ngắm nhìn để biết cảm thông, biết thinh lặng, và cũng là ngôn ngữ của một tinh thần, một con người sống sự thuộc về Giáo hội khi cũng biết rằng người mẹ phải đi trên chính con đường này: một con người hiền lành, dịu dàng, mỉm cười, đầy tình yêu.” (REI 21/05/2018)

Hồng Thủy