Bảo vệ cuộc sống con người, trước hết trong sự mong manh của nó

Vai trò của giáo dân trong việc phục vụ Toà Thánh, tính thời sự của “thiên tài nữ giới” trong Giáo Hội, chủ đề tế nhị về đạo đức sinh học. Đây là những điểm chính mà Gabriella Gambino, Phó Tổng Thư ký của Bộ  về Giáo dân, Gia đình và Sự sống nêu ra trong cuộc phỏng vấn với Vatican News.

Tiến sĩ Gabriella Gambino, năm mươi tuổi, đã lập gia đình và mẹ của năm đứa con, chuyên gia về đạo đức sinh học. Vào ngày 7 tháng 11 năm ngoái Gambino được Đức Giáo hoàng Phanxicô bổ nhiệm làm Phó tổng thư ký của Bộ về Giáo dân, Gia đình và Sự sống.

Hỏi: Tiến sĩ Gambino, cảm ơn vì cuộc phỏng vấn này với Vatican News. Bà hiểu như thế nào về việc phục vụ trong Toà Thánh?

Đáp: Không ngoài ý nghĩa nào khác là về tinh thần cống hiến và vâng phục Giáo Hội và để Thiên Chúa dẫn dắt tuyệt đối trong sứ vụ bất ngờ mà tôi được giáo phó. Là một người vợ và  mẹ, tôi cố gắng dung hòa cả hai, tạo sự cân bằng tế nhị giữa gia đình và công việc mà ngày nay hơn bao giờ hết phức tạp hơn nhiều. Chính vì điều này tôi phải cố gắng nhận thức mỗi ngày rằng tôi phải có một đức tin cụ thể, tin tưởng Thiên Chúa bởi vì nếu không, tôi không thể làm tốt tất cả.

Hỏi: Bà là một người mẹ và một người vợ, như bà đã nhấn mạnh. Điều này có giúp ích cho sự phục vụ của bà trong một bộ có liên quan đến giáo dân, đời sống và gia đình không?

Đáp: Tôi tin rằng chúng ta là tín hữu giáo dân, là môn đệ của Đức Kitô, chúng ta phải đặt mình trong việc phục vụ Giáo Hội, đó chính là ơn gọi đặc thù của chúng ta. Và như vậy thực tế là giáo dân, người sống trọn vẹn bí tích Hôn Phối và tư cách làm cha mẹ, phải là một điều phong phú và có một giá trị gia tăng trong Giáo Hội. Cụ thể, có nghĩa gì? Đó là một người mẹ của một gia đình lớn, ví dụ, tôi đã học cách tổ chức, lên kế hoạch, chắc chắn không phải dự đoán tất cả mọi thứ vì với rất nhiều trẻ em nó là không thể! Và tôi tin rằng đây cũng là quan trọng tại nơi làm việc. Ví dụ tạo không gian … để phân biệt điều khẩn cấp từ những điều quan trọng, bởi vì không phải tất cả những gì là khẩn cấp là rất quan trọng! Biết đặt trung tâm các nhu cầu của người dân. Và tôi nghĩ rằng, có lẽ, cũng từ kinh nghiệm của tôi về cuộc sống hôn nhân, nhân đức kiên nhẫn là một đức tính quan trọng ngay cả trong một bộ mà tôi đang phục vụ.

“Điều cơ bản là đặt nhu cầu của con người ở trung tâm ngay cả trong công việc”

Hỏi: Ngày càng có nhiều phụ nữ đảm nhận vai trò quan trọng tại Vatican: Bà nghĩ gì về “thiên tài nữ giới” trong đời sống và hoạt động của Tòa Thánh?

Đáp: Tôi bắt đầu từ một tiền đề. Tôi tin rằng người phụ nữ trên tất cả là một người mẹ: có nghĩa là có khả năng sinh, không chỉ về mặt sinh học mà trên tất cả là về mặt đạo đức và tinh thần. Điều này có nghĩa là đưa phụ nữ vào Giáo Hội – trong một bối cảnh như Tòa Thánh, vẫn còn rất nam tính – cho phép chúng ta đưa yếu tố của người mẹ vào có nghĩa là đạo đức và tinh thần.

Trước hết, tập trung vào chủ đề về sự yếu đuối của con người, nó cần phải được chú ý và bảo vệ. Thứ hai, hãy loại bỏ một chút hiệu quả mà thay vào đó nhường chỗ cho khả năng con người cảm thấy như một đứa trẻ, cảm thấy tái sinh trong căn tính làm con của mình, bởi vì về cơ bản sự hiện diện của một người phụ nữ như một người mẹ phục vụ cũng nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng nguồn gốc của cuộc đời chúng ta có một người cha và do đó nhắc nhở con người rằng tại nguồn gốc của sự tồn tại có một người Cha mong muốn, yêu thương và tạo ra mình.

Hỏi: Bà có một kinh nghiệm lâu năm trong lĩnh vực đạo đức sinh học. Ngày nay, đối với Giáo Hội điều gì là quan trọng nhất về vấn đề nhạy cảm này?

Đáp: Ngày nay Giáo hội đang đối diện với những thách thức chưa từng thấy, trong phạm vi đạo đức sinh học nói chung và đặc biệt là cuộc sống, tình dục, hôn nhân và gia đình, cùng với việc làm luật trên khắp thế giới làm giảm không gian xây dựng ý nghĩa cuộc sống, đặc biệt là khi phải đối diện với những thách thức này đến từ công nghệ, khoa học và y học … Vì vậy, tôi tin rằng điều quan trọng là tập trung vào ngày hôm nay, trước hết, về chủ đề mong manh, yếu đuối là cốt lõi của suy tư đạo đức sinh học. Đặt lại sự yếu đuối ở trung tâm trong mọi chiều kích của sự tồn tại con người, không chỉ bắt đầu và kết thúc mà còn tất cả những gì đang ở trong các giai đoạn quan trọng khác nhau của cuộc sống con người. Chúng ta nghĩ về tuổi thơ, giai đoạn sinh sản, thế hệ của cuộc sống; đến bệnh tật, giai đoạn tuổi già.  Vì vậy, vấn đề huấn luyện, giáo dục lương tâm là điều khẩn cấp; huấn luyện trước hết là vài trò của các nhà giáo dục và, trên tất cả, tôi nói đến các phụ nữ bởi vì họ là những người trực tiếp giáo dục con cái của họ. Chiều kích này là nền tảng để mọi người có thể thực sự có khả năng bảo vệ đời sống con người và có thể trở thành một người loan báo giá trị vô giá của cuộc sống của mỗi con người. (Vatican News 19-4-2018)

Ngọc Yến

Mục tử tốt lành thí mạng sống vì chiên

CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH, NĂM B – 22/04/18

Bài Ðọc I: Cv 4, 8-12

“Ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phêrô được đầy Thánh Thần, đã nói: “Thưa chư vị Thủ lãnh toàn dân và Kỳ lão, xin hãy nghe, nhân vì hôm nay chúng tôi bị đem ra xét hỏi về việc thiện đã làm cho một người tàn tật, về cách thức mà con người đó đã được chữa khỏi, xin chư vị và toàn dân Israel biết cho rằng: Chính nhờ danh Ðức Giêsu Kitô Nadarét, Chúa chúng ta, Người mà chư vị đã đóng đinh, và Thiên Chúa đã cho từ cõi chết sống lại, chính nhờ danh Người mà anh này được lành mạnh như chư vị thấy đây. Chính người là viên đá đã bị chư vị là thợ xây loại ra, đã trở thành viên Ðá Góc tường; và ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác. Bởi chưng, không một Danh nào khác ở dưới gầm trời đã được ban tặng cho loài người, để phải nhờ Danh đó mà chúng ta được cứu độ”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 117, 1 và 8-9. 21-23. 26 và 28cd và 29

Ðáp: Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. (c. 22).

Xướng: 1) Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Tìm đến nương tựa Chúa, thì tốt hơn nương tựa ở loài người. Tìm đến nương tựa Chúa, thì tốt hơn nương tựa những bậc quân vương. – Ðáp.

2) Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã nghe con, và đã trở nên Ðấng cứu độ con. Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. – Ðáp.

3) Phúc đức cho Ðấng nhân danh Chúa mà đến, từ nhà Chúa, chúng tôi cầu phúc cho chư vị. Chúa là Thiên Chúa của con và con cảm tạ Chúa, lạy Chúa con, con hoan hô chúc tụng Ngài. Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Ngài muôn thuở. –

Bài Ðọc II: 1 Ga 3, 1-2

“Người thế nào, chúng ta sẽ thấy như vậy”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Các con thân mến, các con hãy coi: tình yêu của Chúa Cha đối với chúng ta thế nào, khiến chúng ta được gọi là con cái Thiên Chúa, và sự thật là thế. Vì đó mà thế gian không nhận biết chúng ta, vì thế gian không biết Người. Các con thân mến, hiện nay, chúng ta là con cái Thiên Chúa, còn chúng ta sẽ ra sao thì vẫn chưa được tỏ ra. Chúng ta biết rằng: khi được tỏ ra, thì chúng ta sẽ giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy như vậy.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 10, 14

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 10, 11-18

“Mục tử tốt lành thí mạng sống vì chiên”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán: “Ta là mục tử tốt lành. Mục tử tốt lành thí mạng sống vì chiên. Kẻ làm thuê không phải là chủ chiên, và các chiên không phải là của người ấy, nên khi thấy sói đến, nó bỏ chiên mà trốn. Sói sẽ bắt chiên và làm chúng tản mát. Kẻ chăn thuê chạy trốn, vì là đứa chăn thuê, và chẳng tha thiết gì đến đàn chiên. Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta. Cũng như Cha biết Ta và Ta biết Cha, và Ta thí mạng sống vì đàn chiên. Ta còn những chiên khác không thuộc đàn này; cả những chiên đó Ta cũng phải mang về đàn; chúng sẽ nghe tiếng Ta. Và sẽ chỉ có một đàn chiên và một chủ chiên. Vì lẽ này mà Cha yêu mến Ta, là Ta thí mạng sống để rồi lấy lại. Không ai cất mạng sống khỏi Ta, nhưng tự Ta, Ta thí mạng sống. Ta có quyền thí mạng sống và cũng có quyền lấy lại. Ðó là mệnh lệnh Ta đã nhận nơi Cha Ta”.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

Mục Tử Nhân Lành

“Đừng khóc thương tôi, Sudan”. Một cuốn phim tài liệu đã làm rung động hàng triệu trái tim, kể về cuộc đời của linh mục Gioan Lee Tae-seok (Hàn Quốc), người đã mang lại ánh sáng Tin Mừng, và cuộc sống cho những người nghèo nhất trên thế giới. Cha Gioan Lee là linh mục dòng Salêriêng Don Bosco. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ y khoa, cha đã bỏ tất cả công danh sự nghiệp để đi theo tiếng gọi của Chúa, và trở thành một linh mục truyền giáo cho người nghèo. Ngay sau khi được truyền chức linh mục tại Tòa Thánh Vatican, cha đã tình nguyện đi truyền giáo và sống giữa đoàn chiên nghèo khổ, bệnh tật trong làng Tony, miền Nam Sudan thuộc Phi Châu trong suốt 8 năm trước khi ngài qua đời vì căn bệnh ung thư ruột già ở tuổi 48.

Sinh trưởng trong một gia đình nghèo khó gồm 10 anh chị em, Gioan Lee Tae Suk là người con thứ chín. Năm lên 9 tuổi, người cha qua đời. Người mẹ đã phải vất vả, tần tảo làm nghề may vá để nuôi 10 người con. Ngay từ khi còn bé, cậu Gioan Lee đã phải sống trong cảnh nghèo khó. Sống trong tuổi thơ nghèo túng, có những ngày cậu bé Gioan Lee Tae Suk đã phải lang thang với mẹ ngoài đường, sân chơi chính là ngôi Thánh đường. Một ngày nọ, khi chứng kiến cảnh một người ăn xin nghèo khó, rách rưới, Gioan Lee Tae Suk chạy về nhà và hỏi mượn người chị 1 cây kim và sợi chỉ để khâu lại chiếc quần cho người ăn xin.

Khi lên bậc trung học, cậu Gioan Lee đã tự học đàn Guitar, chơi dương cầm và sáng tác những bài thánh ca. Âm nhạc là một cây cầu nối cho Gioan Lee đến gần với Thiên Chúa và sống đạo tốt hơn. Theo như lời cha Gioan Lee chia sẻ, trong công việc truyền giáo, ngài dùng âm nhạc để giúp cho những đứa trẻ tại Nam Sudan đã quen cầm súng đạn, thì chính âm nhạc làm cho tâm hồn các em có được niềm vui trong cuộc sống.

Trong cuốn tự thuật: “Các con là những người bạn của cha”, linh mục Gioan Lee đã nói rằng, động lực thúc đẩy ngài đến miền Nam Sudan là trong thời thơ ấu, cha Lee đã cảm nhận được sự hy sinh của người mẹ vất vả lo lắng cho 10 người con. Khi lớn lên, cha nhìn thấy những tấm gương hy sinh phục vụ của các linh mục, các sơ và chính người anh linh mục, và một người chị là nữ tu. Đặc biệt là sự hy sinh của người mẹ khi bà chấp nhận cho cha Gioan Lee từ bỏ con đường sự nghiệp bác sĩ để trở một thành linh mục cho Chúa. Người mẹ đã khước từ sự giàu sang để sẵn sàng nâng đỡ cha Gioan Lee đi theo tiếng gọi của Chúa. Đó là những tấm gương sáng và là động lực thúc đẩy cha đi đến Sudan truyền giáo một nơi nghèo khổ, để phục vụ cho những người nghèo, bệnh tật và bất hạnh. Tại nơi đó, cha đã xây dựng một ngôi trường mẫu giáo, một trường trung học và một bệnh xá cho người nghèo, và chính cha đã dạy môn toán cho các em. (trích Đừng Khóc Thương Tôi, Sudan).

Đời sống chứng nhân của cha Gioan Lee vẻ lên nét đẹp của người mục tử thời đại trong thế giới này. Ngài là đốm sáng chiếu tỏ ánh sáng về hình ảnh chân dung Mục Tử Giê-su minh họa trong Tin Mừng hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cho ơn gọi. Lời mời gọi đó chỉ có ý nghĩa và thiết thực hơn chính là bằng đời sống chứng nhân của các vị mục tử hy sinh vì đoàn chiên, chết cho đoàn chiên. Khi tìm hiểu về cuộc đời và ơn gọi của cha Gioan Lee, tôi học được những bài học sau đây:

Trước tiên, để làm được những việc phi thường đó, cha Gioan Lee đã nhận ra được tình yêu Thiên Chúa rất mãnh liệt, ngài đã khước từ sự giàu có và danh vọng với cái nghề bác sỹ để bước đi theo Chúa. Chính sức mạnh tình yêu đó đã giúp cha sống trọn vẹn cho những người nghèo. Tôi thật sự xúc động khi nhìn thấy cha Lee đến quỳ xuống để rửa vết thương cho những người phong cùi, băng bó những vết thương, làm những đôi dép bằng chính tay của ngài, để cho họ có thể đi bằng đôi chân của mình. Cha Gioan Lee sống với họ bằng cả trái tim yêu thương, không phân biệt đối xử, hay có khoảng cách với những người bệnh cùi hoặc sợ hãi trước bất cứ điều gì với những con người bất hạnh. Điều đó không phải dễ dàng đối với chúng ta, khi ta đang sống trong một môi trường có quá nhiều tiện nghi và đầy đủ vật chất.

Kế đến, qua những việc cha Gioan Lee đã rao giảng và sống chính là bằng đời sống đức tin của mình. Đức tin là nguồn sức mạnh phi thường giúp cho cha sống giữa những người dân nghèo tại miền Nam Sudan này, và ngài là tia sáng, nguồn hy vọng và ngọn lửa bừng sáng trong lòng những người dân. Cuộc đời của cha đẹp như những lòai hoa biết nói, để tỏa hương sắc tình yêu đến cho tất cả mọi người chung quanh, qua thái độ tiếp đón ân cần với tha nhân. Mỗi lần cha đến thăm họ, thì ngài mang cho mỗi người cùi chiếc áo để mặc, cho nụ cười để mang lại niềm vui. Ngài rao giảng lời Chúa không chỉ trong ngôi thánh đường mà là cả cuộc sống đời thường của ngài khi tiếp xúc với trẻ em, với người già nua và bệnh tật, ngài không bao giờ từ chối khi có bệnh nhân đến cần được chữa bệnh giữa đêm khuya. Đời sống của ngài trở thành một chứng nhân sống động cho ánh sáng Lời Chúa và trở muối men cho đời.

Sau cùng, đời sống chứng nhân của cha Gioan Lee có thể là mẫu gương cho chúng ta trong thời đại hôm nay. Ngài khắc họa lại hình ảnh Chúa Giêsu Người Mục tử chết cho đoàn chiên. Ngài chấp chận hy sinh mạng sống mình, để bảo vệ và cứu chuộc chúng ta:” Tôi chính là Mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. Người làm thuê thì không phải là mục tử, và chiên không thuộc về anh.” Cha Gioan Lee dám sống và chết cho người nghèo khổ ở Sudan vì ngài muốn đáp lại tình yêu của Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu,
Ngài là Mục tử nhân lành, xin cho các vị mục tử sống và chết cho đoàn chiên.
Xin cho cha mẹ, thầy cô và các nhà lãnh đạo trở nên những mục tử nhân lành và làm gương sáng cho con cái.
Xin cầu nguyện cho các bạn trẻ biết lắng nghe tiếng Chúa gọi, và dám dấn thân theo Ngài, để trở thành chứng nhân cho Tin Mừng sống động, và trở nên muối men cho đời. Như lời Chúa phán: ” Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.

Lm. John Nguyễn.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

CHÚA GIÊSU MỤC TỬ

Ngày 22 tháng 04 năm 2018
Chúa Nhật tuần 4 Phục Sinh năm B – CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH.
Cầu cho ơn thiên triệu Linh mục và tu sĩ.

Suy niệm: Mục tử nhân lành.

Ở Trung Đông, người ta sống bằng nghề chăn nuôi, chủ yếu là chiên và cừu. Tổ phụ Abraham và con cháu ông đều có những đàn chiên, đàn cừu khổng lồ. Vua Đavid, khi còn là một cậu bé tóc hung, cũng đã đi chăn giữ đoàn chiên của cha cậu. Và cũng từ giữa đàn chiên, Thiên Chúa đã gọi Đavid và xức dầu cho cậu làm vua. Đối với dân Do thái, hai chữ mục tử còn được dùng để chỉ những vị lãnh đạo của dân Chúa.

Image may contain: 1 person, outdoorĐức Kitô, Con Thiên Chúa xuống thế làm người giữa một dân tộc đã bao phen bị chiếm đóng, bị lưu đày. Và thời bấy giờ đang bị đế quốc Rôma đô hộ. Dân chúng bơ vơ như đàn chiên không người chăn. Ngài thường cứu chữa nhiều người mắc những chứng bệnh nan y như phong cùi, bại liệt, mù lòa…Những người này vốn đã bị liệt vào phường tội lỗi, phải sống tủi nhục bên lề xã hội. Chúa Giêsu rất thương xót họ. Ngài chữa họ lành, để họ được trở về với cuộc sống bình thường của xã hội, an vui với gia đình.

Đức Kitô không phải chỉ chữa lành phần xác, mà còn chữa lành cả phần hồn. Ngài vừa là mục tử, lại vừa là Thiên Chúa, nên Ngài thấu suốt mọi tâm hồn. Từ một Giakêu thu thuế, tham ô xảo trá, đã được Ngài thức tỉnh lương tâm bằng một cái nhìn trìu mến và đôi lời trao đổi chân tình. Ngài không sợ dư luận quần chúng, khi bênh vực một cô gái điếm và dám để cho Mađalêna lấy tóc mình mà lau chân Ngài, giữa một bữa tiệc tại nhà ông biệt phái. Đức Kitô biết rõ đây là những kẻ tội lỗi và chỉ có thể cứu chữa họ bằng tình yêu thương tha thứ.

Các thánh sử còn thuật lại nhiều chứng từ yêu thương khác nữa. Thề nhưng, chứng từ cao cả nhất của Chúa Giêsu, người mục tử nhân lành, chính là cái chết trên thập giá vì yêu thương chúng ta. Thực vậy, với tư cách người mục tử nhân lành, Chúa Giêsu đã chấp nhận cái chết ê chề và tủi nhục trên thập giá, để tỏ tình liên đới với đàn chiên khổ đau, và nhất là để cứu tất cả những con chiên còn đang lầm đường lạc lối.

Hẳn chúng ta còn nhớ câu chuyện về cha thánh Đamiêng, vị tông đồ người hủi. Ngài là một linh mục đạo đức, thánh thiện và nhiệt thánh. Ngài đã từ bỏ mọi sự, để lại sau lưng tất cả, dấn bước tới hải đảo Molokai, một hải đảo xa côi và hẻo lánh, một hải đảo biệt lập và được dành riêng cho những người mắc phong cùi. Ngài đã đến với họ, đã sồng giữa họ, đã chăm sóc và giúp đỡ họ, những người bất hạnh bị xã hội khai trừ. Cuối cùng chính ngài cũng đã mắc phải chứng bệnh này và đã chết ở giữa họ.

Chúa Giêsu vị mục tử nhân lành cũng đã đến với chúng ta, sống giữa chúng ta, đã chăm sóc và giúp đỡ chúng ta.

Tất cả chúng ta đều được Ngài yêu thương, bởi vì tất cả chúng ta đều là con cái Chúa Cha, tất cả chúng ta đều là em của Ngài.

Tất cả chúng ta đều là con chiên trong đàn chiên mà Ngài là vị mục tử nhân lành. Đồng thời, Ngài còn muốn tất cả chúng ta cũng lãnh nhận và chia sẽ trách nhiệm mục tử với Ngài. Có nghĩa là mỗi người chúng ta trong phạm vi và khả năng của mình, cố gắng chăm sóc, yêu thương, giúp đỡ và phục vụ anh em, góp phần xây dựng một thế giới công bình và hạnh phúc, đề rồi chỉ còn một đàn chiên và một chủ chiên.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Đức Thánh Cha tiếp kiến 13 ngàn tín hữu Bologna và Cesena

VATICAN. Sáng 21-4-2018, ĐTC đã tiếp kiến 13 ngàn tín hữu thuộc giáo phận Bologna và Cesena, bắc Italia, và ngài khuyến khích họ tích cực tham gia sứ mạng chia sẻ gia sản cứu độ cho tha nhân.

Các tín hữu, dưới sự hướng dẫn của các GM bản quyền, về Roma hành hương đáp lễ chuyến viếng thăm của ĐTC hồi đầu tháng 10 năm ngoái, nhân dịp kết thúc Đại Hội Thánh thể của Tổng giáo phận Bologna và kỷ niệm 300 năm sinh nhật của ĐGH Pio 6 người thành Cesena, cùng với ĐGH Piô 7.

 Lên tiếng trong dịp này, ĐTC nhắn nhủ các tín hữu giáo phận Cesena, là những người thừa kế của hai đại mục tử và là những nhà truyền giáo, hãy tiếp tục cùng một con đường, quảng đại dấn thân loan báo Tin Mừng cho những người đồng hương, làm chứng bằng những công việc thường nhật. Ngài nói: ”Các Kitô hữu là men tình thương, tình huynh đệ và hy vọng với bao nhiêu cử chỉ bé nhỏ thường nhật”.

Nhắc đến Đại hội Thánh Thể của tổng giáo phận Bologna, với bao nhiêu hoa trái thiêng liêng, ĐTC nhận xét rằng ”Thánh Thể hòa giải và liên kết chúng ta, vì nuôi dưỡng tương quan cộng đoàn và khích lệ những thái độ quảng đại, tha thứ, tín nhiệm tha nhân, và biết ơn.. Thánh thể dạy chúng ta hãy dành chỗ đứng tối thượng cho tình thương và thực hành công lý dưới hình thức viên mãn là lòng từ bi thương xót, và luôn biết cám ơn vì những gì chúng ta lãnh nhận. Việc tôn sùng Thánh Thể cũng dạy chúng ta nấc thang đúng đắn các giá trị: không đặt những thực tại trần thế lên hàng đầu, nhưng là những thiện ích thiên quốc; đồng thời dạy chúng ta đói khát, không phải đối với các lương thực vật chất, nhưng cả những lương thực trường tồn cho đời sống vĩnh cửu” (Ga 6,27).

Và ĐTC kết luận rằng: ”con người thời nay đang cần gặp Chúa Giêsu Kitô: chính Người là đường dẫn đến Chúa Cha; chính Người là Tin Mừng hy vọng và tình thương làm cho chúng ta có thể đi tới độ hiến thân mình. Và đây là sứ mạng của chúng ta, đồng thời cũng là trách nhiệm và niềm vui, là gia sản ơn cứu độ và hồng ân cần chia sẻ. Sứ mạng ấy đòi thái độ quảng đại sẵn sàng, từ bỏ chính mình và tin tưởng phó thác cho thánh ý Chúa. Vấn đề ở đây là thực hiện một hành trình nên thánh để can đảm đáp lại tiếng gọi của Chúa Giêsu, mỗi người theo đoàn sủng đặc thù của mình” (Rei 21-4-2018)

G. Trần Đức Anh OP