Họ nhận ra được Người khi họ nhận bánh do Người bẻ trao cho

CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH, NĂM B – 15/04/18

Bài Ðọc I: Cv 3, 13-15. 17-19

“Ðấng ban sự sống thì anh em đã giết đi, nhưng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Khi ấy, Phêrô nói với dân chúng rằng: “Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, Thiên Chúa Giacóp, Thiên Chúa các tổ phụ chúng ta đã làm vinh danh Chúa Giêsu, Con của Ngài, Ðấng mà anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt Philatô, trong khi Philatô xét là phải tha cho Người. Anh em đã chối bỏ Ðấng Thánh, Ðấng Công Chính, và xin tha tên sát nhân cho anh em, còn Ðấng ban sự sống thì anh em lại giết đi, nhưng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại, điều đó chúng tôi xin làm chứng.

“Hỡi anh em, thế nhưng tôi biết rằng anh em đã hành động vì không biết, như các thủ lãnh anh em đã làm. Thiên Chúa đã hoàn tất việc Người dùng miệng các tiên tri mà báo trước. Ðức Kitô của Ngài phải chịu khổ hình. Vậy anh em hãy ăn năn hối cải, ngõ hầu tội lỗi anh em được xoá bỏ”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 4, 2. 7. 9

Ðáp: Lạy Chúa, xin chiếu sáng thiên nhan Chúa trên mình chúng con! (c. 7a)

Xướng: 1) Khi con cầu, nguyện Chúa nghe, lạy Chúa công bình của con, Chúa đã giải thoát con trong cơn khốn khó, nguyện xót thương và nghe tiếng con cầu! – Ðáp.

2) Nhiều người nói: “Ai chỉ cho ta thấy điều thiện hảo?” Lạy Chúa, xin chiếu sáng thiên nhan Chúa trên mình chúng con! – Ðáp.

3) Ðược an bình, con vừa nằm xuống, thoắt ngủ ngon, vì lạy Chúa, duy có Chúa cho con yên hàn. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 1 Ga 2, 1-5a

“Chính Người là của lễ đền tội, không những cho chúng ta mà thôi, nhưng còn cho cả thế gian”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Image may contain: 1 person, sitting and textCác con thân mến, Cha viết những điều này cho các con, để các con đừng phạm tội. Nhưng nếu có ai đã phạm tội, thì chúng ta có Ðức Giêsu Kitô, Ðấng công chính, làm trạng sư nơi Ðức Chúa Cha. Chính Người là của lễ đền tội chúng ta; không nguyên đền tội chúng ta mà thôi, nhưng còn đền tội cho cả thế gian. Chính nơi điều này mà chúng ta biết rõ được là chúng ta biết Chúa Giêsu, nếu chúng ta giữ các giới răn Người. Ai nói mình biết Người, mà không giữ giới răn Người, là kẻ nói dối, và nơi người ấy không có chân lý. Còn ai giữ lời Người, thì quả thật, tình yêu của Thiên Chúa đã tuyệt hảo nơi người ấy.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: x. Lc 24, 32

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa Giêsu, xin giải thích cho chúng con những lời Thánh Kinh; xin làm cho tâm hồn chúng con sốt sắng khi nghe Chúa nói với chúng con. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 24, 35-48

“Họ nhận ra được Người khi họ nhận bánh do Người bẻ trao cho”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Mọi người còn đang bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ”. Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”. Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở đây các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Ðoạn Người phán: “Ðúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con, là cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh”. Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: “Có lời chép rằng: Ðấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy”.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

CHÚA PHỤC SINH HIỆN DIỆN BÊN CÁC MÔN ĐỆ

Ngày 15 tháng 04 năm 2018
Chúa Nhật tuần 3 Phục Sinh năm B.

Suy niệm: Có Chúa cùng đi.

Qua đoạn Tin Mừng vừa nghe, tôi chỉ muốn đưa ra một hình ảnh đẹp, đó là hình anh Chúa Giêsu cùng sánh bước với hai môn đệ trên đường đi Emmaus. Vậy hình ảnh đẹp này đem lại những hậu quả nào cho cuộc sống của chúng ta?

Image may contain: 2 people, people sitting and beardCựu Ước đã đưa ra một kinh nghiệm, một xác tín, đó là nếu có Chúa cùng đi, chúng ta sẽ không còn lo lắng sợ hãi, đồng thời sẽ có đủ nghị lực, nếu không thành công rực rỡ, vượt qua những gian nguy thử thách, thì ít nữa cũng biết chịu đựng cho nên. Thánh Vịnh đã viết: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi, trên đồng cò xanh rì, Ngài thả tôi nằm nghỉ. Hay như một Thánh Vịnh khác cũng đã xác quyết: Ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nể vất vả chỉ là uồng công. Thành trì Chúa chẳng giữ trông, hùng binh kiện tướng cũng không ra gì.
Niềm xác tín này cũng đã được Chúa Giêsu thực hiện trong Tân Ước. Hẳn chúng ta còn nhớ trong tiệc cưới Cana, sự có mặt của Chúa Giêsu đã đem lại phép lạ đầu tiên, khiến nước lã biến thành rượu ngon, để đôi tân hôn không bị bẻ mặt với khách dự tiệc.

Cùng hoạt động với Chúa, chắc chắn sẽ thâu lượm được những thành quả tốt đẹp. Chính các tông đồ đã học được cái kinh nghiệm quý giá ấy. Đêm hôm đó, các ông ra khơi và thả lưới, vật lộn với sóng nước suốt cả một đêm, mà chẳng bắt được một con cá nào. Thế nhưng, ban sáng Chúa Giêsu hiện ra với các ông trên bờ biển và truyền cho các ông thả lưới, lập tức các ông đã có được một mẻ lưới lạ lùng. Lần khác, thuyền các ông gặp phong ba bão táp, các ông đã phải đánh thức Chúa Giêsu dậy, và với Chúa Giêsu lập tức sóng liền yên và biển liền lặng.

Và ngày hôm nay, hai môn đệ đang trên đường về làng Emmaus. Các ông bước đi mà cõi lòng thì ngập tràn một nỗi thất vọng đắng cay. Nhưng rồi Chúa Giêsu đã hiện ra, đàm đạo với các ông và lòng các ông đã bừng lên ngọn lửa yêu mến và sau cùng, các ông đã nhận ra Ngài khi Ngài bẻ bánh nơi quán trọ. Sau đó, các ông hối hả trở lại Giêrusalem, mừng vui kể lại sự việc cho các tông đồ được biết.

Chúng ta còn có thể kể ra những trường hợp khác nữa, để chứng tỏ rằng sự hiện diện của Chúa Giêsu sẽ đem lại niềm an ủi và khích lệ, cũng như sẽ đem lại nguồn sức mạnh và can đảm để vượt qua những gian nan thử thách. Sở dĩ như vậy cũng là điều dễ hiểu, bởi vì Ngài có dư quyền năng để nâng đỡ chúng ta, đồng thời Ngài cũng có dư tình thương, để sẵn sàng ra tay trợ giúp cho chúng ta.

Tóm lại, cùng đi với Chúa, con người chúng ta sẽ không còn đơn côi, bản thân chúng ta sẽ vượt thắng được mọi hiểm nguy và cuộc đời chúng ta sẽ gặt hái được những thành quả tốt đẹp.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Tông huấn mới của Đức Thánh Cha về việc nên thánh

VATICAN. Sáng ngày 9-4-2018, Tông huấn mới của ĐTC về ơn gọi nên thánh của tất cả mọi người trong thế giới ngày nay đã được công bố tại Vatican.

Văn kiện dài 44 trang chữ nhỏ (hay 110 trang chữ lớn) mang tựa đề ”Gaudete et Exsultate”, (các con vui mừng và hân hoan), trích từ lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng theo thánh Mathêu (5,12) khi ngài nói về các Mối Phúc Thật: ”Hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng các con thật lớn lao trên trời! Chính như thế người ta đã bách hại các ngôn sứ đi trước các con”.

Văn kiện được viết trong một ngôn ngữ đơn sơ và trở thành như một cuốn cẩm nang nhỏ về đời sống thiêng liêng, có thể áp dụng cho tất cả mọi người.

Tông huấn chia làm 5 chương với 177 đoạn, mang chữ ký của ĐTC ngày 19-3-2018, lễ kính Thánh Giuse, trong phần nhập đề, ĐTC cảnh giác rằng ”Đây không phải là một cuốn khảo luận về sự thánh thiện”, nhưng là làm vang dội một lần nữa lời kêu gọi nên thánh nơi dân Chúa: đó là sự thánh thiện nơi những người sống cạnh chúng ta, sự thánh thiện ”của giai cấp trung lưu”. Một đặc điểm của Tông Huấn là được soạn ra, như ĐTC đang nói với người đối diện, trong một cuộc đối thoại, và nhắm đến mọi bậc sống: người thánh hiến, người sống trong bậc vợ chồng, công nhân, các vị có trách nhiệm. ”Đừng hài lòng với cuộc sống tầm thường, tô màu, không có chất lượng cao”.

Theo nghĩa này, Văn kiện lấy hứng từ thánh Phanxicô đệ Salê sống vào thế kỷ 17 và được trích dẫn ngay trong trang đầu tiên, qua đó thánh nhân nói về ”cuộc sống hoàn hảo với những công việc thường nhật”.

ĐTC nhắc đến khoảng 30 ”vị thánh” trong Tông Huấn, nhưng không phải mọi người đều đã được tôn phong. Đặc biệt ĐHY Nguyễn Văn Thuận cũng được trích dẫn:

”Khi ĐHY Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận ở trong tù, Ngừơi đã từ khước mòn mòn chờ đợi được trả tự do. Chọn lựa của Người là: ”Tôi sống giây phút hiện tại, tràn đầy tình thương”; và các thức cụ thể hóa điều này là: ”Tôi lợi dụng những cơ hội xảy ra mỗi ngày, để hoàn thành những công việc thông thường một cách ngoại thường” (n.17, trích từ ”Cinque pani e due pesci. Dalla sofferanza del carcere una gioiosa testimonianza di fede, Milano, 2014, 20 – 5 chiếc bánh và hai con cá).

Chống lại sự giả mạo sự thánh thiện

Trong Tông Huấn, ĐTC cảnh giác chống lại hai thứ giả mạo chân lý công giáo, hai kẻ thù tinh vi và rất thời sự chống lại sự thánh thiện, vì nó tạo nên một thứ duy ưu tú yêu mình và độc đoán (E.G). Trước hết đó là thuyết ngộ giáo (gnosticisme) làm băng hoại mầu nhiệm bằng cách khép kín nó trong kiến thức chủ quan. Tiếp đến là thuyết Pélage, quên rằng ơn thánh của Chúa chiếm vị trí thứ nhất, chứ không phải ý chí con người. Hai lạc giáo này xuất hiện trong những thế kỷ đầu tiên của Kitô giáo và tái xuất hiện ngày nay, và mới đây Bộ giáo lý đức tin đã vạch trần trong văn kiện tựa đề “Placuit Deo”.

Trong Tông Huấn, ĐTC khai triển 8 con đường nên thánh, dựa trên 8 mối phúc thật, và trong số này, ngài đặc biệt đề bao mối phúc: ‘Phúc cho ai có lòng thương xót’ như con đường tuyệt hảo để nên thánh. Phúc thật này chứa đựng qui luật lớn nhất về cách hành xử của các tín hữu Kitô, như được mô tả trong chương 25 của Tin Mừng theo thánh Mathêu về cuộc phán xét chung. Trang này chứng tỏ rằng ”nên thánh không có nghĩa là mở to đôi mắt trong một tình trạng gọi là xuất thần (n.96) nhưng là sống Thiên chúa qua tình thương đối với những người rốt cùng.

ĐTC nhận xét rằng rất tiếc là có những ý thức hệ cắt xén Tin Mừng. Một bên là những Kitô hữu không có tương quan với Thiên Chúa, họ biến Kitô giáo thành một thứ ONG, một tổ chức phi chính phủ (n.100). Đàng khác có những người nghi kỵ sự dấn thân xã hội của những người khác, như thể đó là điều hời hợt, tục hóa, cộng sản hoặc mỵ dân, hay là họ tương đối hóa sự dấn thân ấy nhân danh một thứ luân lý đạo đức. Tại đây, ĐTC tái khẳng định rằng đối với mỗi tầng lớp người yếu ớt hoặc vô phương thế tự vệ, cần phải có sự bảo vệ cương quyết và hăng say (n.101). Cũng vậy, sự đón tiếp người di dân mà một số người Công Giáo muốn coi điều này kém quan trọng hơn đạo đức sinh học – đó la một nghĩa vụ của mỗi Kitô hữu, vì nơi mỗi người ngoại quốc, có Chúa Kitô, và đây không phải chỉ là một phát minh của một Giáo Hoàng, hoặc là một sự điên sảng chóng qua (n.103).

G. Trần Đức Anh OP