Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn

Thứ Sáu, Sau Chúa Nhật 2 Phục Sinh – 13/04/18

Bài Ðọc I: Cv 5, 34-42

“Các ngài hân hoan ra về, vì thấy mình xứng đáng chịu sỉ nhục vì danh Ðức Giêsu”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Image may contain: 1 personBấy giờ, có người biệt phái tên là Gamaliel, cũng là luật sĩ, có thế giá trong dân, đứng lên giữa công nghị, truyền dẫn các tông đồ ra ngoài trong giây lát, rồi nói với các người trong công nghị rằng: “Hỡi chư vị Israel, xin hãy thận trọng về việc chư vị định làm đối với những người này. Vì trước đây ít ngày, có tên Thêôđa nổi lên, tự xưng là một nhân vật, có độ bốn trăm người theo mình, y đã bị giết, và nhóm người theo y đều tan rã và không còn gì nữa. Sau y, lại có tên Giuđa người Galilêa, cũng nổi lên trong những ngày kiểm tra dân số, lôi kéo dân chúng theo mình, rồi chính hắn cũng chết, mọi kẻ theo hắn đều tan rã. Và bây giờ, tôi xin chư vị đừng can dự gì đến những người này, cứ để mặc họ: vì nếu một mưu toan hay việc này là do loài người, thì sẽ tự tan rã; nhược bằng bởi Thiên Chúa, thì chư vị không thể phá tan được, kẻo lỡ ra mang tội chống đối Thiên Chúa”. Họ đồng ý. Họ cho gọi các tông đồ vào, ra lệnh đánh đòn các ngài, và cấm tuyệt đối không được nhân danh Ðức Giêsu mà giảng dạy nữa, đoạn tha các ngài về. Vậy các ngài ra khỏi công nghị, lòng hân hoan, vì thấy mình xứng đáng chịu sỉ nhục vì Danh Ðức Giêsu. Và hằng ngày, tại đền thờ hay tại tư gia, các ngài cứ tiếp tục giảng dạy, và loan truyền Tin Mừng Ðức Giêsu Kitô.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 26, 1. 4. 13-14

Ðáp: Có một điều tôi xin Chúa, một điều tôi kiếm tìm, đó là tôi được cư ngụ trong nhà Chúa suốt đời tôi. (c. 4ab).

Xướng: 1) Chúa là sự sáng, là Ðấng cứu độ, tôi sợ chi ai? Chúa là Ðấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai? – Ðáp.

2) Có một điều tôi xin Chúa, một điều tôi kiếm tìm, đó là tôi được cư ngụ trong nhà Chúa suốt đời tôi, hầu vui hưởng sự êm đềm của Chúa, và chiêm ngưỡng thánh điện của Ngài. – Ðáp.

3) Tôi tin rằng tôi sẽ được nhìn xem những ơn lành của Chúa trong cõi nhân sinh. Hãy chờ đợi Chúa, hãy sống can trường, hãy phấn khởi tâm hồn và chờ đợi Chúa. – Ðáp.

Alleluia: Cl 3, 1

Alleluia, alleluia! – Nếu anh em sống lại làm một với Ðức Kitô, thì anh em hãy kiếm những sự cao siêu trên trời, nơi Ðức Kitô, đang ngự bên hữu Thiên Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 1-15

“Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

No automatic alt text available.Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới. Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: “Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?” Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: “Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút”.

Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: “Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người”. Chúa Giêsu nói: “Cứ bảo người ta ngồi xuống”. Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn. Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã no nê, Người bảo các môn đệ: “Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi”. Họ thu lại mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.

Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: “Thật ông này là Ðấng Tiên tri phải đến trong thế gian”. Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ

Ngày 13 tháng 04 năm 2018
Thứ Sáu tuần 2 Phục Sinh

Suy niệm: Đấng cứu rỗi thế gian.

Phép lạ bánh và cá được hóa ra nhiều là phép lạ duy nhất được tường thuật trong cả bốn Phúc Âm. Ðiều này chứng minh cho chúng ta biết tầm quan trọng của dấu lạ này trong toàn bộ giáo huấn của Chúa Giêsu, cũng như trong sinh hoạt của cộng đoàn Kitô tiên khởi thời các tông đồ. Những người Kitô đầu tiên thường dùng dấu hiệu bánh và cá để nói lên niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, Ðấng cứu rỗi thế gian, và là của ăn ban sự sống đời đời. Chúa Giêsu sẽ giải thích điểm này rộng rãi hơn trong bài giảng tiếp sau biến cố phép lạ bánh và cá được hóa ra nhiều. Chúng ta sẽ lần lượt suy niệm về những lời giảng dạy này trong những ngày tới.

Image may contain: 3 people, people sittingTrong những phút suy niệm hôm nay, chúng ta hãy chú ý đến thái độ của dân chúng đối với dấu lạ Chúa thực hiện. Có thể nói rằng dân chúng đã hiểu lầm ý định của Chúa Giêsu. Nói cách khác, chúng ta có thể nói rằng dân chúng đã trần tục hóa biến cố, họ hiểu biến cố trong lăng kính vụ lợi vật chất cho bản thân. Phúc Âm theo thánh Gioan ghi lại chi tiết này: “Sau biến cố, dân chúng muốn bắt Chúa đi mà tôn lên làm vua”, có lẽ để tiếp tục phục vụ cho những lợi lộc vật chất, cho những tham vọng của họ. Thay vì biến đổi con người mình trở nên sẵn sàng hơn để lắng nghe sứ điệp của Chúa muốn nói với họ. Hãy cố gắng để được ăn của ăn không hư nát, để được sống đời đời, thì dân chúng lại giới hạn dấu lạ trong chiều kích trần tục của cơm bánh để nuôi sống thể xác mà thôi. Ðây có thể nói là một trong những cám dỗ thường hằng của con người qua mọi thời đại, cám dỗ bắt buộc Thiên Chúa phải và chỉ phục vụ cho những nhu cầu vật chất trần tục mà thôi.

Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi làm nô lệ cho những tham vọng trần tục. Chúa vẫn luôn tiếp tục thực hiện những dấu lạ trong đời sống của con, để mời gọi con luôn nâng tâm hồn lên mà nhìn nhận và tôn vinh Chúa hằng ngày. Xin cho con được luôn sẵn sàng lắng nghe Lời Chúa dạy và sống thực hành trong mọi hoàn cảnh. Xin cho con biết đến gặp Chúa trong bí tích Thánh Thể để được Chúa soi sáng và bổ dưỡng thêm sức mạnh và chu toàn trọn vẹn hơn sứ mạng Chúa đã trao phó cho con.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Thế gian nói trao tự do nhưng kỳ thực là nô lệ

Có câu hỏi đặt ra là: tôi đang tự do, hay tôi đang làm nô lệ cho những tham vọng, bạc tiền và thời trang? Tự do đích thật là biết dành chỗ cho Thiên Chúa trong cuộc đời mình, và mừng vui đi theo Chúa dẫu cho nhiều khổ đau. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Ông Gamaliel là con người tự do

Trước tiên chúng ta nói về sự tự do của những người con. Đây là thứ tự do mà Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta nhờ hành động cứu chuộc của Người. Chúng ta thử nghĩ về sự tự do của ông Gamaliel. Ông là luật sĩ và biệt phái. Nhưng ông đã lên tiếng thuyết phục hội đồng để giải phóng cho tông đồ Phêrô và Gioan. Gamaliel là con người tự do, suy nghĩ cách bình tĩnh và đưa ra những điều rất hữu lý.

Người tự do thì không sợ thời gian, người ấy biết phó thác cho Thiên Chúa. Người ấy biết dành chỗ cho Thiên Chúa, vì Chúa sẽ hành động trong chiều dài lịch sử. Người tự do thì đầy lòng kiên nhẫn. Gamaliel là người Do Thái, ông không phải là Kitô hữu. Ông đã không nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, nhưng ông là một người tự do. Ông có suy nghĩ độc lập, ông đưa ra ý kiến xác đáng và người khác chấp nhận ý kiến ấy. Người tự do thì không thiếu kiên nhẫn.

Ngay cả quan Philatô cũng có một tâm trí độc lập và bình tĩnh. Ông nhận ra rằng, Chúa Giêsu là Đấng vô tội. Thế nhưng, Philato thất bại trong cách tìm lối giải quyết vấn đề. Ông thất bại vì thiếu can đảm, thiếu tự do. Vì ông gắn chặt và làm nô lệ cho tham vọng và thành công bản thân.

Tông đồ Phêrô và Gioan là những người tự do

Còn về thánh Phêrô và Gioan, các ngài đã chữa lành cho người bại liệt. Giờ đây các ngài đứng trước hội đồng. Cuối cùng các ngài cũng được thả, nhờ sự can thiệp của ông Gamaliel. Nhưng trước khi được giải thoát, các ngài bị đánh đòn ngay cả khi họ thừa nhận các ngài vô tội. Các ngài bị trừng phạt một cách bất công. Thế nhưng, các ngài tràn đầy niềm vui vì đã được chịu sỉ nhục và chịu khổ vì Chúa Giêsu. Đó là niềm vui vì được theo gương Chúa. Đó là niềm vui, là sự tự do rất bao la của các Kitô hữu. Phêrô và Gioan đáng lẽ đã có thể kiện hội đồng và đòi bồi thường. Nhưng không, các ngài lại rất vui khi được chịu khổ vì Danh Chúa. Có lẽ các ngài nhớ tới lời mà Chúa đã nói: Phúc cho anh em, khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả và đánh đập..

Các tông đồ tự do ngay trong đau khổ, vì các ngài đi theo Chúa Giêsu. Đây là thái độ của Kitô hữu: “Lạy Chúa, Chúa đã ban cho con rất nhiều, Chúa đã chịu khổ vì con quá nhiều. Con có thể làm gì cho Chúa đây? Lạy Chúa, xin hãy nhận lấy, này là cuộc sống của con, này là trí khôn con, này là tâm hồn con, tất cả những thứ ấy là của Chúa!”. Đó là tự do của những người yêu mến Chúa. Họ thân thưa với Chúa: Lạy Chúa, Chúa đã làm điều ấy vì con, thì con đây, con làm điều này vì Chúa. Ngày nay, tiếp tục có những con người chịu tra tấn, chịu cảnh tù đầy, nhưng họ vẫn tự do, vì họ tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô.

Chúa Giêsu là con người tự do

Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng. Và dân chúng lũ lượt đi theo Chúa. Chúa hiểu rằng, họ đến để tôn mình là vua của họ. Nhưng Chúa Giêsu đã rút lui một mình lên núi. Chúa đã không bị mê hoặc bởi thành công và tiếng hò reo của đám đông. Chúa là con người tự do.

Khi sống trong sa mạc, Chúa Giêsu chiến thắng tên cám dỗ. Chúa chiến thắng vì Chúa là người tự do và tuân theo ý muốn của Thiên Chúa Cha. Cuối cùng Chúa chịu chết trên thập giá. Và Chúa Giêsu trên thánh giá là mẫu gương cao cả nhất về tự do. Ngài đã một lòng tuân theo thánh ý Chúa Cha để phục hồi chức vị làm con cho mỗi người chúng ta.

Hôm nay, chúng ta hãy nghĩ về sự tự do của chúng ta, của từng người. Có ba mẫu gương chúng ta đã nhắc trên đây. Thứ nhất là ông Gamaliel. Thứ hai là các tông đồ Phêrô và Gioan. Thứ ba là chính Chúa Giêsu. Tôi có tự do không? Hay là tôi đang làm nô lệ cho những đam mê, tham vọng, giàu sang, thời trang và biết bao thứ khác nữa? Nghe thì có vẻ là chuyện đùa, nhưng kỳ thực ngày càng có nhiều người làm nô lệ cho thời trang! Hãy suy nghĩ về tự do của mỗi người chúng ta trong thế giới này. Có người điên hét lên rằng: “Tự do, tự do, tự do!”; nhưng kỳ thực thì nô lệ hơn, nô lệ hơn, nô lệ hơn. Chúng ta hãy dành giờ suy nghĩ về tự do Thiên Chúa ban cho chúng ta trong Đức Giêsu.

 

Tứ Quyết SJ