Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình

Thứ Tư, Lễ THÁNH GIOAN BOSCÔ, Lm – 31/01/18

BÀI ĐỌC I: 2 Sm 24, 2. 9-17

“Chính con đã phạm tội, nhưng những người này là những con chiên, họ có làm gì đâu?”

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, vua Đavít nói với Gioáp tư lệnh quân đội rằng: “Ngươi hãy đi kinh lý khắp các chi tộc Israel, từ Đan đến Bersabê, và kiểm tra dân chúng, để ta biết dân số”.

Gioáp nạp sổ kiểm tra dân chúng cho vua. Trong dân Israel có tám trăm ngàn dũng sĩ biết xử dụng gươm, còn phía Giuđa có năm trăm ngàn người thiện chiến.

Image may contain: 2 peopleSau khi kiểm tra dân số, Đavít hồi hộp và thưa cùng Chúa rằng: “Con đã phạm tội nặng nề trong việc con đã làm. Nhưng, lạy Chúa, xin xoá tội ác cho tôi tớ Chúa, vì con đã hành động quá dại dột”. Sáng hôm sau, khi Đavít thức dậy, có lời Chúa phán cùng ông Gad, vị tiên tri và thị kiến của Đavít rằng: “Ngươi hãy đi nói với Đavít: Đây Chúa phán: Ta cho ngươi ba điều, ngươi hãy chọn điều nào ngươi muốn, rồi Ta sẽ thi hành”. Gad đến cùng Đavít và tâu rằng: “Hoặc ngài phải chịu bảy năm đói kém trong nước ngài, hoặc trong ba tháng, ngài phải lẩn trốn quân thù tìm bắt bớ ngài, hoặc là trong nước ngài phải chịu dịch tả suốt ba ngày, giờ đây ngài hãy suy nghĩ đắn đo và chịu điều nào đi để tôi thưa lại cùng Đấng đã sai tôi”. Đavít trả lời cho Gad rằng: “Tôi khổ quá! Nhưng thà rơi vào tay Chúa còn hơn là rơi vào tay người phàm, vì Chúa rất nhân từ”.

Chúa đã giáng cơn dịch tả xuống Israel từ sáng hôm ấy cho đến thời gian đã định. Từ Đan tới Bersabê, có đến bảy mươi ngàn người đàn ông trong dân phải chết. Đang lúc thiên thần Chúa giơ tay để tàn phá Giêrusalem, thì Chúa hối tiếc trước sự đau khổ, nên phán bảo thiên thần đang giết phạt dân chúng rằng: “Thôi đủ rồi! Giờ đây hãy dừng tay lại”. Bấy giờ thiên thần Chúa đang ở gần sân lúa của Aruna người Giêbusa. Khi thấy thiên thần sát phạt dân chúng, Đavít thưa cùng Chúa rằng: “Chính con là kẻ đã phạm tội, chính con đã làm điều gian ác; nhưng những người này là những con chiên, họ có làm gì đâu? Vậy xin tay Chúa đè nặng trên con và trên nhà cha con”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 31, 1-2. 5. 6. 7

Đáp: Lạy Chúa, Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con. (c. 5c).

Xướng: 1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong lòng người đó chẳng có mưu gian. – Đáp.

2) Con xưng ra cùng Chúa tội phạm của con, và lỗi lầm của con, con đã không che giấu. Con nói: “Con thú thực cùng Chúa điều gian ác của con, và Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con”. – Đáp.

3) Bởi thế nên mọi người tín hữu sẽ nguyện cầu cùng Chúa trong thời buổi khốn khó gian truân. Khi sóng cả ba đào ập tới, chúng sẽ không hại nổi những người này. – Đáp.

4) Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ tôi khỏi điều nguy khổ, Chúa đùm bọc tôi trong niềm vui ơn cứu độ. – Đáp.

ALLELUIA: Ga 8, 12

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 6, 1-6

“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Image may contain: 1 personKhi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Đến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người. Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm được phép lạ nào, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh và giảng dạy.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

CHÚA GIÊSU TẠI QUÊ HƯƠNG NADARÉT

Ngày 31 tháng 01 năm 2018
Thứ Tư tuần 4 thường niên.
Suy niệm: Cuộc sống âm thầm.

Thánh Gioan Bosco, nhà giáo dục giới trẻ lừng danh nhất của thế kỷ 19 đã kể lại giấc mơ năm Ngài lên 9 tuổi như sau: Ngài mơ thấy mình ở giữa một đám trẻ đang chơi đùa, nghịch ngợm, cãi cọ và nói những lời thô tục. Muốn cho đám trẻ một bài học, cậu bé liền gọi một số em ra và dùng nắm tay để đe dọa. Nhưng chính lúc đó, Chúa Giêsu hiện ra gọi cậu bé lại và nói:
– Này Gioan, muốn biến những con chó sói này thành chiên con, thì con không nên dùng sức mạnh của đôi tay, mà hãy dùng lòng tốt.
Lúc đó, cậu bé thưa với Chúa:
– Lạy Chúa, chắc con không làm được đâu.
Chúa Giêsu liền chỉ cho Gioan Bosco thấy gương mặt hiền hậu của một người mẹ đang đi bên cạnh và nói:
– Ðây là mẹ của con và cũng là mẹ của chúng nữa. Với mẹ, con có thể biến đổi giới trẻ cho Nước Chúa, cho một thế giới tốt đẹp hơn.

Quả thật, về sau, cả công cuộc giáo dục giới trẻ của Gioan Bosco đều được đặt dưới sự hướng dẫn và bảo trợ của Mẹ Maria. Nhưng để có thể đến với Mẹ Maria, Gioan Bosco đã tiếp nhận lời dạy bảo và gương sáng của chính người mẹ ruột của mình. Có lẽ ngài không bao giờ quên lời căn dặn của mẹ ngài: “Mẹ đã sinh ra trong cảnh nghèo, mẹ đã sống trong cảnh nghèo; nếu con muốn làm linh mục để nên giàu có, thì mẹ sẽ không bao giờ đến thăm con nữa”.

Mẹ Maria có lẽ đã không bao giờ nói một lời như thế với Chúa Giêsu, khi Ngài đã sống bên cạnh Mẹ Maria tại Nazareth trong suốt 30 năm. Tin Mừng đã không ghi lại một lời nào của Mẹ trong giai đoạn này, nhưng chắc chắn, cũng như mọi đứa trẻ, Chúa Giêsu đã sống và lớn lên một cách bình thường, nghĩa là Ngài đã từng uống từng lời dạy dỗ của Mẹ. Sống kiếp người chỉ có 33 năm, thì 30 năm, Chúa Giêsu lại dành cho cuộc sống ẩn dật âm thầm tại Nazareth. Ðây chắc chắn không phải là một giai đoạn uổng phí trong cuộc đời Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã không lập gia đình, nhưng đã sống phần lớn cuộc sống của Ngài trong gia đình, một cuộc sống âm thầm và bình thường, đến độ những người đồng hương của Ngài phải thốt lên với giọng gần như khinh bỉ: “Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria sao?”

Image may contain: 2 people, people sitting and people on stagePhản ứng của những người đồng hương về những năm âm thầm của Chúa Giêsu tại Nazareth là một xác quyết rằng Chúa Giêsu đề cao đời sống gia đình. Ngài đã không sống như một siêu nhân, Ngài đã không làm bất cứ một việc phi thường nào, nhưng đã sống một cách bình dị trong cảnh nghèo như mọi người.

Chính vì Con Thiên Chúa đã sống một cách bình dị những thực tại hàng ngày của cuộc sống gia đình, mà đời sống ấy mang một giá trị và có ý nghĩa đối với con người. Tất cả những biến cố trong cuộc sống của Con Thiên Chúa làm người đều đáng được chúng ta chiêm ngưỡng, và trong ánh sáng của những biến cố ấy, chúng ta được mời gọi để nhìn vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Nguyện xin Chúa thánh hóa cuộc sống mỗi ngày của con, để con sống một cách sung mãn từng giây phút và trở thành nhân chứng tình yêu Chúa trước mặt mọi người.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Thánh Gioan Bôscô
Thánh Gioan Bôscô sinh ngày 16 tháng Tám năm 1815 tại Turinô, nước Ý. Song thân của ngài là những nông dân nghèo khó.
Khi Gioan lên 2 thì thân phụ qua đời. Thân mẫu Gioan phải cố gắng hết sức để nuôi cả gia đình. Vừa đến tuổi khôn lớn, Gioan Bôscô đã phải làm việc vất vả để giúp đỡ mẹ.
Ngài là người thông minh và đầy tràn sức sống. Rồi Gioan bắt đầu nghĩ đến việc đi tu làm linh mục. Ngài không dám nói điều đó với mẹ vì biết gia đình không có khả năng chu cấp cho ngài theo học ở chủng viện.
Hơn nữa, thân mẫu Gioan lại đang cần có người phụ giúp việc nhà. Vì thế, Gioan đã nhẫn nại chờ đợi, cầu nguyện và hy vọng. Cuối cùng, một linh mục thánh thiện là thánh Giuse Caphasô nhận thấy Gioan có ước mơ muốn làm linh mục.
Ngài đã giúp Gioan Bôscô gia nhập chủng viện. Suốt quá trình học tập, Gioan đã phải vất vả làm việc. Ngài học đủ thứ nghề: thợ mộc, đánh giầy, nấu ăn, làm bánh, trồng trọt, chăn nuôi…
Gioan cũng làm nhiều việc khác nữa. Gioan đã không thể nào nghĩ rằng những kinh nghiệm thực tế đây sẽ rất giúp ích cho nhiều người sau này.
Năm 1841, Gioan Bôscô trở thành linh mục. Với tư cách là một linh mục, cha Đôn Bôscô bắt đầu sứ vụ lớn lao của mình.
Ngài tập họp các em trai sống vô gia cư lại với nhau và dạy nghề cho chúng. Bằng cách này, chúng sẽ không phải đi ăn trộm ăn cắp hoặc quậy phá gây rối trật tự nữa. Khoảng năm 1850, đã có một trăm tám mươi em trai sống tại căn nhà dành cho các trẻ em của Đôn Bôscô.
Mẹ của Đôn Bôscô là người giữ nhà. Thoạt đầu, người ta không hiểu được điều Đôn Bôscô đang làm. Họ cho rằng bọn trẻ sẽ không thể nào trở nên tốt được. Nhưng Đôn Bôscô xác nhận là chúng có thể.
“Em có muốn làm bạn của Đôn Bôscô không?” thánh nhân thường hay hỏi như vậy mỗi khi có một cậu nhỏ lạ đến với ngài. “Em muốn chứ?” Bôscô vui vẻ hỏi như thế và sau cùng ngài kết luận: “Rồi em sẽ giúp tôi cứu lấy linh hồn của em.”
Ngài muốn các cậu trai của ngài mỗi tối phải đọc ba kinh Kính Mừng để Đức Mẹ giúp các cậu giữ mình khỏi tội. Ngài cũng dặn dò khuyên nhủ bọn trẻ phải thường xuyên lãnh nhận các bí tích Hòa giải và Thánh Thể với lòng yêu mến.
Một trong các cậu nhỏ của Đôn Bôscô là Đa Minh Saviô sau này đã làm thánh.
Thánh Đôn Bôscô thiết lập một dòng tu chuyên đào tạo các linh mục và tu huynh theo tinh thần của thánh Phanxicô Salêsiô.
Họ được gọi là các tu sĩ thuộc tu hội Salêdiêng Đôn Bôscô. Một dòng nữ dành cho các chị em Salêdiêng cũng được thiết lập với sự giúp đỡ của thánh nữ Maria Mazarêlô. Đôn Bôscô qua đời ngày 31 tháng Giêng năm 1888.
Toàn thể dân thành Turinô đã xếp thành hàng dài trên các đường phố để tỏ lòng tôn kính, cảm phục, yêu mến và biết ơn ngài. Lễ an táng của Đôn Bôscô đã trở nên lời loan báo vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì đời sống kỳ diệu của con người này.
Một linh mục trẻ coi xứ có lần gặp gỡ Đôn Bôscô về sau đã trở thành đức giáo hoàng Piô XI. Chính ngài đã sung sướng phong thánh cho Đôn Bôscô năm 1934.
Chúng ta hãy học hỏi nơi thánh Đôn Bôscô ảnh hưởng tốt mà ai ai cũng có thể thực hiện được, đó là vươn tay ra giúp đỡ người khác cách vui tươi quảng đại.
paolinevn.org

Lời Chúa đi vào đôi tai,

qua trái tim và ra đôi tay

Sáng thứ tư 32-1 ĐTC đã tiếp kiến hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương tại quảng trường thánh Phêrô. Hai nhóm đông nhất là 2.000 học sinh Trường Đức Bà Phù Hộ Roma, và 1.300 học sinh Học viện Giêsu Maria Roma. Bên cạnh đó là các nhóm quốc tế như nhóm 31 vị Giám đốc quốc gia các Hiệp hội giáo hoàng truyền giáo và 30 nữ tu dòng Chúa Giêsu và Mẹ Maria, nhóm 148 linh mục tham dự đại hội quốc tế về đề tài “Đức tin và việc phân định ơn gọi”, nhóm 15 đại biểu cuộc gặp gỡ 2019 tại Giêrusalem. Ngoài ra có nhiều nhóm đến từ các nước Âu châu như Pháp,  Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Đức, Áo. Từ Hoa Kỳ có 5 nhóm trong đó có nhóm 225 sinh viên các đại học Loyola, Chicago Illinois và Rome campus, và nhóm 160 sinh viên của đại học thánh Gioan New York.  Đến từ xa nhất là nhóm 40 sinh viên đại học công giáo Australia, và hai nhóm tín hữu Argentina.

Trong bài huấn dụ ĐTC tiếp tục loạt bài giáo lý về Thánh Lễ và giải thích phần Phụng vụ Lời Chúa. Ngài nói: chúng ta tụ họp nhau tham dự Thánh Lễ trước hết để lắng nghe điều Thiên Chúa đã làm và còn muốn làm cho chúng ta. Đây là một kinh nghiệm trực tiếp chứ không phải là nghe nói đến, bởi vì khi trong Giáo Hội Thánh Kinh được đọc lên, thì chính Thiên Chúa nói vói dân Ngài và Chúa Kitô hiện diện trong lời Ngài loan báo Tin Mừng” (Thứ tự tổng quát của sách Lễ Roma, 29; Hiến chế SC 7; 33).

Có biết bao lần khi Lời Chúa được đọc thì người ta bình luận: “Này hãy nhìn ông này, hãy nhìn bà nọ, hãy nhìn cái mũ bà kia đội: tức cười thật”. Và người ta bắt đầu bình luận. Có đúng vậy hay không? Có đúng không? Phải bình luận trong khi nghe đọc Lời Chúa à? Tôi xin hỏi anh chị em: có phải làm vậy hay không? Không – mọi người trả lời – ĐTC nói tiếp: Bởi vì nếu bạn nói chuyện bép xép với người khác thì bạn không nghe Lời Chúa. Khi đọc Lời Chúa trong Thánh Kinh – Bài đọc nhất, bài đọc hai, Thánh vịnh đáp ca và Tin Mừng – chúng ta phải lắng nghe, phải mở con tim ra để cho chính Chúa nói với chúng ta và không nghĩ tới các điều khác hay nói về các điều khác. Đã hiểu chưa? Tôi không tin là đã hiểu nhiều. Tôi sẽ giải thích cho anh chị em biết điều gì xảy ra trong Phụng Vụ Lời Chúa.

ĐTC giải thích như sau:

** Các trang Thánh Kinh thôi là một bản viết để trở thành lời nói sống động, được chính Thiên Chúa công bố. Chính Thiên Chúa qua điều được đọc nói với chúng ta, mời gọi chúng ta lắng nghe với lòng tin.  Thần Khí Đấng đã nói qua các ngôn sứ” (Kinh Tin Kính) và đã linh hứng các tác giả thánh, làm cho “lời của Thiên Chúa hoạt động thực sự trong trái tim điều đã vang lên trong tai” (Sách Bài Đọc, dẫn nhập, s.9). Nhưng để lắng nghe Lời Chúa cũng cần có con tim rộng mở để tiếp nhận các lời trong tim. Thiên Chúa nói và chúng ta lắng nghe, để rồi thực hành điều chúng ta đã nghe.

Lắng nghe rất là quan trọng. Đôi lần có lẽ chúng ta không hiểu tại sao lại có vài bài đọc hơi khó hiểu… Nhưng Thiên Chúa cũng nói với chúng ta trong một cách thế khác : trong thinh lặng và lắng nghe Lời Chúa. Chúng ta đừng quên điều này. Trong Thánh Lễ khi chúng ta bắt đầu các bài đọc,  chúng ta hãy lắng nghe Lời Chúa.

Chúng ta cần lắng nghe Thiên Chúa! Đây thật là một vấn đề của sự sống, như kiểu diễn tả sắc nhọn sau đây “Con người sẽ không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn sống bằng mọi lời phát ra từ miệng Thiên Chúa nữa” (Mt 4,4). Sự sống trao ban cho chúng ta Lời Chúa. Trong nghĩa này chúng ta nói tới Phụng Vụ Lời Chúa như là “bàn tiệc” Chúa dọn để dưỡng nuôi cuộc sống thiêng liêng của chúng ta. Bàn tiệc phụng vụ là một bàn tiệc dồi dào, kín múc một cách rộng rãi từ các kho tàng của Thánh Kinh (x. SC, 51) Cựu Ước cũng như Tân Ước, bởi vì trong đó Giáo Hội loan báo cùng mầu nhiệm duy nhất của Chúa Kitô (x. Sách Bài Đọc, Dẫn nhập 5). Chúng ta hãy nghĩ tới sự phong phú của các bài đọc Sách Thánh được cống hiến bởi ba chu kỳ Chúa Nhật, mà dưới ánh sáng của các Phúc Âm Nhất Lãm, chúng đồng hành với chúng ta dọc dài năm phụng vụ, một sự phong phú lớn. Ở đây tôi cũng muốn nhắc lại tầm quan trọng của Thánh Vịnh đáp ca, có nhiệm vụ tạo thuận tiện cho việc suy gẫm những gì đã nghe trong bài đọc trước đó. Thật tốt là Thánh vịnh được đánh giá cao với việc hát lên ít nhất là điệp khúc (Sách Bài Đọc, Dẫn nhập, 19-22). Cả các bài đọc ngày thường cũng rộng ban của ăn cho cuộc sống kitô trong chu kỳ hai năm.

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói việc công bố phụng vụ của các bài đọc với các bài ca lấy ra từ Thánh Kinh, diễn tả và tạo thuận tiện cho tình hiệp thông giáo hội đồng hành với lộ trình sống của tất cả và của từng tín hữu. ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ:

** Vì thế chúng ta hiểu tại sao vài việc lựa chọn chủ quan, như bỏ các bài đọc hay thay thế chúng bằng các văn bản không kinh thánh, bị cấm. Tôi đã nghe nói có người dọc báo vì có tin tức trong ngày- Không!

Lời Chúa là Lời Chúa! Nhật báo chúng ta có thể dọc sau. Nhưng trong Thánh Lễ chúng ta đọc Lời Chúa. Chính Chúa nói với chúng ta. Thay thế Lời Chúa bằng các điều khác làm nghèo nàn đi và gây nguy hiểm cho cuộc đối thoại giữa Thiên Chúa và dân Ngài trong việc cầu nguyện. Trái lại, phẩm giá của giá sách và việc dùng Sách Bài Đọc, việc sắp xếp các người đọc tốt và các người hát thánh vịnh quan trọng.  Hãy tìm những người đọc tốt, những người biết đọc chứ không phải những người đọc mà ngưòi ta không hiểu gì hết. Như thế này ĐTC đọc lâm râm một câu làm thí dụ. Chọn các người đọc tốt. Cần phải đọc thử trước Thánh Lễ để  đọc tốt. Điều này tạo ra một bầu khí thinh lặng đón nhận.

Chúng ta biết rằng lời Chúa là một trợ giúp cần thiết để chúng ta không lạc lối, như tác giả thánh vịnh xưng thú hhi hướng tới Chúa: “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi “ (Tv 119,105). Làm sao chúng ta có thể đương đầu với cuộc lữ hành trần thế với các mệt nhọc và thử thách của nó, mà không được thường xuyên nuôi dưỡng và soi sáng bởi Lời Chúa vang lên trong phụng vụ?

Chỉ nghe bằng tai không thôi mà không tiếp nhận trong con tim hạt giống Lời Chúa  và cho phép nó sinh hoa trái, thì chắc chắn là không đủ. Chúng ta hãy nhớ dụ ngôn người gieo giống và các kết quả khác nhau theo các loại đất khác nhau (x. Mt 4,14-20). Hoạt động của Thánh Thần khiến cho câu trả lời hữu hiệu, cần tới các con tim để cho Ngài làm việc và vun trồng, làm sao để những gì đã nghe trong Thánh Lễ bước sang cuộc sống thường ngày, như tông đồ Giacôbê cảnh cáo: “Anh em hãy là những người thực hành Lời Chúa chứ không chỉ là những người nghe suông và lừa dối chính mình” (Gc 1,22).  Lời Chúa bước đi trong chúng ta. Chúng ta lắng nghe

Lời Chúa với đôi tai, nói qua trái tim, chứ không ở lại trong đôi tai, Lời Chúa phải đi vào trái tim và từ trái tim đi ra đôi tay, đi ra các công việc làm tốt lành. Đó là lộ trình mà Lời Chúa làm: từ đôi tai sang trái tim và ra đôi tay. Chúng ta hãy học các điều này.

** ĐTC đã chào các đoàn hành hương hiện diện. Với các nhóm nói tiếng Pháp ngài khích lệ mọi người hiểu biết tầm quan trọng của Lời Chúa giúp đương đầu với cuộc lữ hành trần gian và cần phải thực thi lời Chúa trong cuộc sống mỗi ngày. Chào các nhóm nói tiếng Anh ngài xin Chúa ban cho họ và gia đình họ niềm vui và sự an bình. Chào các nhóm nói tiếng Đức, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, và Brasil, ngài khích lệ mọi người tiếp nhận Lời Chúa trong con tim,  lấy thánh ý Chúa làm trung tâm điểm cuộc sống như Mẹ Maria và để cho Lời Chúa sinh nhiều hoa trái.

Chào các đoàn hành hương Ba Lan ĐTC khích lệ họ để cho Lời Chúa nhào nặn cuộc sống gia đình đặc biệt là trong việc giáo dục trẻ em và giới trẻ, không sợ hãi loan báo Thiên Chúa và nói về đức tin và Giáo Hội.

Trong số các nhóm nói tiếng Ý ngài chào các nữ tu Salesien và cầu chúc các nữ tu tiếp tục cống hiến nền giáo dục có nhiều giá trị cho các thế hệ trẻ.

Chào giới trẻ người đau yếu và các đôi tân hôn ĐTC nhắc cho mọi người biết hôm qua lễ nhớ thánh Don Bosco là cha và thầy dậy giới trẻ. Ngài nhắn nhủ người trẻ nhìn lên thánh nhân như nhà giáo dục gương mẫu; người đau yếu biết noi gương thánh nhân tín thác mọi sự cho Chúa Kitô chịu đóng đinh, và các cặp vợ chồng mới cưới xin thánh nhân bầu cử cho họ biết quảng đại dấn thân sống sứ mệnh đời hôn nhân.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

Linh Tiến Khài