Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh

Thứ Ba, Tuần 4 Thường Niên, Năm 2 – 30/01/18

BÀI ĐỌC I: 2 Sm 18, 9-10. 14b. 24-25a. 30 – 19, 3

“Absalon con cha ơi, sao cha không chết thay cho con?”

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Absalon đang cỡi lừa, tình cờ gặp các cận vệ của Đavít, và khi con lừa đi qua dưới cây sồi to lớn rậm rạp, thì đầu ông vướng vào cây sồi, và ông bị treo lơ lửng, và con lừa ông đang cỡi cứ chạy. Có người thấy vậy, liền đi báo cho Gioáp rằng: “Tôi đã thấy Absalon bị treo trên cây sồi”. Gioáp cầm ba chiếc lao phóng thẳng vào tim Absalon.

Image may contain: one or more people and people on stageBấy giờ Đavít đang ngồi giữa hai cửa, còn người lính gác lúc đó đi trên thành phía trên cửa, ngước mắt lên trông thấy một người chạy về. Tên lính gác hô to báo tin cho vua. Vua liền nói: “Nếu chỉ có một đứa, tức là nó mang tin mừng”. Vua nói với anh ta: “Ngươi hãy qua bên này”. Khi anh ta đi qua và đứng đó, thì tên Kusi xuất hiện và tâu vua rằng: “Tâu đức vua, tôi mang đến cho vua một tin mừng, vì hôm nay, Chúa đã xét xử bênh vực đức vua, Người đã giải thoát đức vua khỏi tay tất cả những kẻ dấy lên chống lại đức vua”. Vua hỏi Kusi: “Absalon con ta có bình an không?” Kusi thưa lại: “Ước gì các thù địch của đức vua và toàn thể những kẻ dấy lên chống đức vua, đều bị tai hoạ như chàng thanh niên đó”.

Bấy giờ vua buồn sầu và đi lên lầu nơi cổng thành mà khóc lóc. Ngài vừa đi vừa nói: “Con ơi, hỡi Absalon! Absalon con ơi! Sao cha không chết thay cho con! Absalon con ơi! Absalon con ơi! Chớ gì ai để cha chết thay cho con. Absalon con ơi! Con ơi, hỡi Absalon!”

Người ta đi báo tin cho Gioáp hay rằng đức vua khóc lóc và than tiếc con, nên hôm đó cuộc chiến thắng trở nên tang chế cho toàn dân, vì hôm đó, dân chúng nghe nói rằng: “Đức vua thương tiếc con mình”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 85, 1-2. 3-4. 5-6

Đáp: Lạy Chúa, xin ghé tai nghe, xin nhậm lời con. (c. 1a).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin ghé tai nghe, xin nhậm lời con, vì con đau khổ và cơ bần. Xin bảo toàn mạng sống con, vì con hiếu thảo với Ngài, xin cứu vớt người bầy tôi đang cậy trông vào Chúa. – Đ

2) Ngài là Thiên Chúa của con, xin thương con, lạy Chúa, vì con ân cần kêu van Ngài. Nguyện cho bầy tôi Chúa được hân hoan, vì, lạy Chúa, con vươn hồn lên tới Chúa. – Đáp.

3) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài. – Đáp.

ALLELUIA: Tv 144, 13cd

Alleluia, alleluia! – Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 5, 21-43

“Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

Image may contain: 1 person, sittingVậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi ‘Ai chạm đến Ta?'” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: “Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.

Image may contain: 1 person, sittingNgười còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: “Talitha, Koumi!”, nghĩa là: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho em bé ăn.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

TIN NƠI CHÚA GIÊSU

Ngày 30 tháng 01 năm 2018
Thứ Ba tuần 4 thường niên.

Suy niệm: Nhận ra phép lạ mỗi ngày.

Ngày 17/9/1961, máy bay chở ông Ðavít Hamacon, Tổng thư ký Liên hiệp quốc, đã ngộ nạn trên không phận nước Congo, Phi Châu. Ông Hamacon không chỉ là người hoạt động cho hòa bình và là một nhà chính trị lỗi lạc, ông còn là một nhà tu đức có chiều sâu. Sau khi ông qua đời, tại căn phòng của ông ở Nữu Ước, người ta đã tìm được tập tài liệu đánh máy, ghi lại những suy tư và cầu nguyện hằng ngày của ông. Trong tập tài liệu này người ta đọc thấy những dòng như sau: “Thiên Chúa sẽ không chết, ngày mà chúng ta không còn tin ở thần linh nào nữa. Nhưng chính chúng ta sẽ chết, ngày nào cuộc sống của chúng ta không còn thấm nhập bởi ánh sáng của phép lạ không ngừng xảy ra, phép lạ mà lý trí chúng ta không biết từ đâu tới”.
Cái chết mà ông Ðavít Hamacon nói trên đây chính là cái chết của tinh thần con người. Khi tinh thần con người không còn vượt qua khỏi chính mình để đi vào chiêm niệm, nghĩa là đi vào thế giới ở bên ngoài khả năng nắm bắt của lý trí, thì đó là lúc nó trở nên cằn cỗi và chết dần chết mòn.

Image may contain: one or more people and people sittingTin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đi vào thế giới ấy, thế giới của những câu hỏi “tại sao”, mà lý trí con người không thể lý giải được. Phép lạ một người đàn bà bị băng huyết được chữa lành nhờ chỉ chạm đến áo của Chúa Giêsu, và phép lạ một em bé gái chết được Chúa Giêsu cho sống lại; cả hai phép lạ đều phát xuất từ lòng tin của con người. Ông trưởng hội đường đã biểu lộ lòng tin bằng cách lặn lội tìm đến với Chúa Giêsu xin Ngài tới đặt tay trên con gái của ông; người đàn bà băng huyết tin một cách mãnh liệt nơi sức mạnh phát xuất từ con người Chúa Giêsu. Nơi ông trưởng hội đường, lòng tin được tuyên xưng tỏ tường; nơi người đàn bà băng huyết, niềm tin rụt rè kín đáo. Nhưng dù tỏ tường hay kín đáo, chính lòng tin đã giúp cho phép lạ xảy ra, như Chúa Giêsu đã nói với người đàn bà: “Lòng tin của con đã cứu chữa con”.

Niềm tin làm cho con người được sống, điều này vẫn thường xảy ra trong đời sống con người. Tất cả những thành công trong cuộc sống đều nhờ ở niềm tin, nhưng niềm tin tôn giáo thì quan trọng hơn, bởi vì chính sự sống tinh thần và tâm linh mới là điều cần thiết cho con người đạt được thành công. Có tất cả, nhưng thiếu đời sống tâm linh, con người vẫn như sống dở. Sống sung mãn, sống dồi dào, chính là sống nội tâm. Chỉ có một đời sống nội tâm sung mãn mới giúp con người thấy được, cảm nhận được những gì mà giác quan và lý trí không thể đạt được.

Cuộc sống vốn là một phép lạ, từng hơi thở con người là một phép lạ, mỗi ngày là một phép lạ, mỗi phút giây là một phép lạ. Chỉ có đôi mắt nội tâm mới cho con người cảm nhận được phép lạ triền miên ấy. Sống đích thực, sống dồi dào, là biết chiêm ngưỡng để đón nhận phép lạ từng ngày ấy.

Nguyện xin Chúa ban cho cuộc sống chúng ta luôn được thấm nhập bởi ánh sáng của phép lạ triền miên ấy.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Các mục tử cần có sự hiền lành của Chúa Giêsu

Người mục tử cần mang lấy nơi mình những tâm tình và thái độ mà Chúa Giêsu dành cho dân Chúa. Đó là gần gũi người dân trong sự hiền lành cụ thể, không cứng nhắc cũng không xét đoán. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Ra đi, ở giữa người dân và chăm sóc họ

Bài Tin Mừng kể rằng, có đám đông dân chúng bao quanh Chúa Giêsu, có đám đông dân chúng lũ lượt đi theo Chúa. Đó là cách Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Thiên Chúa hứa luôn đồng hành với từng người, với mọi người chúng ta.

Chúa Giêsu không mở một văn phòng tư vấn tâm linh theo kiểu treo biển thông báo giờ làm việc: sẽ làm việc các ngày thứ hai, thứ tư, thứ sáu, từ 3 giờ đến 6 giờ. Đó là giờ bạn có thể đến, còn nếu muốn, bạn có thể đặt lịch hẹn. Không. Chúa Giêsu không làm như thế. Chúa Giêsu cũng không mở một văn phòng bác sĩ với dòng chữ ghi bên ngoài rằng: các bệnh nhân hãy đến giờ này giờ nọ, và tôi sẽ chữa bệnh vào những ngày giờ ấy. Không. Chúa không làm như vậy. Chúa đến với người dân và Chúa ở giữa họ. Đó là người mục tử chân chính và đích thật. Đó là người mục tử ở giữa dân Chúa, đồng hành với dân Chúa. Cho dù tối đến, người mục tử ấy thấm mệt. Cái mệt ấy thực sự là vất vả, nhưng rất là tốt vì người mục tử ấy đã lao tác để phục vụ dân Chúa.

Đến để gặp những khó khăn với lòng hiền lành

Tin Mừng hôm nay cũng kể lại rằng, người ta đông quá đến mức chen lấn Chúa. Có những người muốn chạm vào Chúa để được chữa lành, để được ơn họ đang khao khát. Đối diện với cảnh huống ấy, Chúa Giêsu luôn hành xử như người mục tử nhân lành.

Các mục tử không chỉ được sức dầu trong ngày chịu chức linh mục hoặc ngày chịu chức giám mục. Nhưng thứ dầu đích thực, thứ dầu nội tâm, chính là dầu của sự gần gũi và sự hiền lành. Nếu người mục tử không biết gần gũi dân Chúa, thì vị ấy sẽ đánh mất nhiều điều. Nếu không gần gũi dân Chúa, có thể vị ấy là ông chủ của đoàn chiên, nhưng không phải là mục tử của đoàn chiên. Nếu người mục tử thiếu sự hiền lành thì sẽ trở nên cứng cỏi, sẽ lấy gậy mà đánh chiên. Sự gần gũi và dịu hiền, chúng ta hãy nhìn thấy điều ấy nơi Chúa Giêsu. Chúa đã sống như thế.

Gần gũi dân Chúa với lòng từ nhân, đó là ơn Chúa ban

Người mục tử cần kết thúc một ngày sống trong sự thấm mệt, một sự mệt mỏi vì đã ra sức thực thi điều thiện hảo giữa dân Chúa. Sự vất vả ấy giúp dân Chúa nhìn thấy sự hiện diện sống động của Thiên Chúa giữa mọi người.

Hôm nay trong thánh lễ này chúng ta cầu nguyện cho các mục tử của chúng ta, để Chúa ban cho các vị ấy ơn sủng, để các vị ấy đồng hành cùng dân Chúa, để các vị ấy sống giữa dân Chúa với sự hiền lành với lòng từ nhân, với sự gần gũi. Để mỗi khi dân Chúa muốn tìm gặp người mục tử của họ, thì họ đều cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa. Và khi ra về, họ tràn đầy ngạc nhiên và vui tươi. Họ ngạc nhiên vì cảm nhận được sự gần gũi và dịu hiền của Thiên Chúa nơi người mục tử tốt lành.

Tứ Quyết SJ

%d bloggers like this: