Con hãy về nhà với thân quyến, và loan truyền cho họ biết những gì Thiên Chúa đã làm cho con

Thứ Hai, Tuần 4 Thường Niên, Năm 2 – 29/01/18

BÀI ĐỌC I: 2 Sm 15, 13-14. 30; 16, 5-13a

Image may contain: one or more people“Chúng ta hãy trốn khỏi Absalon. Hãy để Sêmê nguyền rủa theo lệnh của Chúa”.

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, có kẻ đến báo tin cho Đavít rằng: “Toàn dân Israel hết lòng theo Absalon. Đavít liền nói cùng các cận thần của ông ở Giêrusalem rằng: “Hãy chỗi dậy, chúng ta trốn đi, vì chúng ta không sao thoát khỏi tay Absalon. Các ngươi hãy ra mau đi, kẻo nó đến bắt chúng ta, gây tai hại cho chúng ta và dùng gươm giết hết dân thành”. Đavít trèo lên núi Cây Dầu, ông vừa leo vừa khóc lóc, đi chân không, đầu phủ khăn. Toàn dân theo ông cũng trùm đầu, vừa leo vừa khóc. Vậy vua Đavít đến Bahumrim. Và này xuất hiện một người thuộc dòng họ Saolê, tên là Sêmê, con ông Giêra. Anh ta vừa đi vừa nguyền rủa, rồi ném đá Đavít và những cận vệ của vua. Toàn thể dân chúng và tất cả binh sĩ đều đi hai bên tả hữu nhà vua. Vậy Sêmê nguyền rủa nhà vua rằng: “Hỡi kẻ khát máu, người của Bêlial, xéo đi, xéo đi! Chúa đã đổ trên đầu ngươi tất cả máu của nhà Saolê mà ngươi đã tiếm vị. Thiên Chúa đã trao vương quốc vào tay Absalon, con ngươi. Này tai hoạ hành hạ ngươi, vì ngươi là một tên khát máu”. Bấy giờ Abisai con trai của Sarvia, tâu vua rằng: “Cớ sao thằng chó chết này nguyền rủa đức vua tôi? Để tôi đi lấy đầu nó”. Vua phán rằng: “Hỡi con của Sarvia, Ta với khanh có liên hệ gì đâu? Cứ để mặc nó nguyền rủa. Vì Chúa bảo nó: ‘Hãy nguyền rủa Đavít’, ai dám hỏi nó: ‘Tại sao ngươi hành động như vậy?'” Và Đavít nói với Abisai và toàn thể các cận vệ rằng: “Kìa, con trai bởi lòng ta sinh ra, mà còn tìm giết ta, phương chi con của Giêmini đây. Hãy để nó nguyền rủa theo lệnh Chúa. Biết đâu Chúa sẽ nhìn thấy nỗi khổ tâm của ta, và hôm nay, Người sẽ đổi lời dữ ra hạnh phúc cho ta”. Đavít và các cận vệ của ông cứ tiếp tục đi. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 3, 2-3. 4-5. 6-7

Đáp: Lạy Chúa! Xin Chúa đứng lên, xin cứu vớt con! (c. 8).

Xướng: 1) Thân lạy Chúa, nhiều thay người bách hại con, nhiều thay người nổi dậy chống con. Về con, nhiều kẻ thốt ra lời: “Hết trông hắn được Chúa trời cứu độ”. – Đáp.

2) Nhưng, lạy Chúa, Chúa là thuẫn hộ thân con, là vinh quang con, Chúa cho con ngẩng đầu lên. Con lên tiếng kêu cầu tới Chúa, và Chúa đã nghe con từ núi thánh của Ngài. – Đáp.

3) Con nằm xuống và đã ngủ ngon, rồi thức khoẻ vì Chúa đỡ nâng con. Con không kinh hãi ức triệu người ở chung quanh đồn trú hại con. Lạy Chúa! Xin Chúa đứng lên, xin cứu vớt con! – Đáp.

ALLELUIA: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! – Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 5, 1-20

“Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

No automatic alt text available.Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ sang bờ biển bên kia, đến địa hạt Giêrasa. Chúa Giêsu vừa ở thuyền lên, thì một người bị quỷ ô uế ám từ các mồ mả ra gặp Người. Người đó vẫn ở trong các mồ mả mà không ai có thể trói nổi, dù dùng cả đến dây xích, vì nhiều lần người ta đã trói anh ta, gông cùm xiềng xích lại, nhưng anh ta đã bẻ gãy xiềng xích, phá gông cùm, và không ai có thể trị nổi anh ta. Suốt ngày đêm anh ta ở trong mồ mả và trong núi, kêu la và lấy đá rạch mình mẩy. Thấy Chúa Giêsu ở đàng xa, anh ta chạy đến sụp lạy Người và kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi ông Giêsu, Con Thiên Chúa Tối Cao, ông với tôi có liên hệ gì đâu? Vì danh Thiên Chúa, tôi van ông, xin chớ hành hạ tôi”. Nhưng Chúa Giêsu bảo nó rằng: “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này”. Và Người hỏi nó: “Tên ngươi là gì?” Nó thưa: “Tên tôi là cơ binh, vì chúng tôi đông lắm”. Và nó nài xin Người đừng trục xuất nó ra khỏi miền ấy.

Gần đó, có một đàn heo đông đảo đang ăn trên núi, những thần ô uế liền xin Chúa Giêsu rằng: “Hãy cho chúng tôi đến nhập vào đàn heo”. Và Chúa Giêsu liền cho phép. Các thần ô uế liền xuất ra và nhập vào đàn heo, rồi cả đàn chừng hai ngàn con lao mình xuống biển và chết đuối. Những kẻ chăn heo chạy trốn và loan tin đó trong thành phố và các trại. Người ta liền đến xem việc gì vừa xảy ra. Họ tới bên Chúa Giêsu, nhìn thấy kẻ trước kia bị quỷ ám ngồi đó, mặc quần áo và trí khôn tỉnh táo, và họ kinh hoảng. Những người đã được chứng kiến thuật lại cho họ nghe mọi sự đã xảy ra như thế nào đối với người bị quỷ ám và đàn heo. Họ liền xin Chúa Giêsu rời khỏi ranh giới họ. Khi Người xuống thuyền, kẻ trước kia bị quỷ ám xin theo Người. Nhưng người không cho mà rằng: “Con hãy về nhà với thân quyến, và loan truyền cho họ biết những gì Thiên Chúa đã làm cho con và đã thương con”. Người đó liền đi và bắt đầu tuyên xưng trong miền thập tỉnh, tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm cho anh ta, và mọi người đều thán phục.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

NGƯỜI BỊ QUỶ ÁM VÀ ĐÀN HEO

Ngày 29 tháng 01 năm 2018
Thứ Hai tuần 4 thường niên.

Suy niệm: Số phận của Chúa Giêsu.

Người Do thái thời Chúa Giêsu có một cái nhìn rất miệt thị đối với dân ngoại, họ xem dân ngoại là những kẻ sống dưới ách nô lệ của ma quỷ, do đó cũng cư trú trong những vùng nhơ bẩn chẳng kém gì bãi tha ma. Nhưng đối với Chúa Giêsu, ranh giới giữa Do thái và dân ngoại không còn nữa. Ngài không chỉ đến với dân Do thái, mà cả với dân ngoại nữa. Chính cho dân ngoại mà Chúa Giêsu cũng mang ơn cứu độ đến, và ơn cứu độ ấy được thánh Marcô mô tả bằng những hình ảnh rất sống động: Chúa Giêsu trục xuất cả một đạo binh ma quỷ ra khỏi người bị quỷ ám, nguyên một bầy heo lao mình xuống biển. Tin Mừng được loan báo cho dân ngoại qua miệng người vừa được chữa lành.

Thế nhưng, sự thành công của Chúa Giêsu dưới cái nhìn của Marcô thật là yếu ớt. Dường như tất cả những người mà Ngài tìm đến đều có thái độ dè dặt đối với Ngài. Chỉ có ma quỷ là kẻ duy nhất biết rõ Ngài là ai nhưng chẳng bao giờ có thể hoán cải được nữa. Các luật sĩ và biệt phái thì càng lúc càng tỏ ra chai lỳ, bà con thân thuộc thì chỉ nhìn về Ngài với những tính toán vụ lợi, đám đông dân chúng thì không nhận ra được ý nghĩa đích thực của sứ mệnh thiên sai của Ngài, còn dân ngoại thì nài nỉ Ngài quay trở lại quê hương Ngài để họ khỏi phải mang họa vào thân, và khi Chúa Giêsu chiến thắng được ma quỷ, thì đó cũng là lúc loài người tẩy chay Ngài. Trong một tình thế bi đát như vậy, cái chết trên Thập giá là chuyện tất yếu đối với Chúa Giêsu. Trong cái nhìn của Marcô, mỗi cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu với người đương thời của Ngài là một tiên báo về cuộc tử nạn của Ngài, Ngài là một con người triền miên bị khước từ.

Suy nghĩ về số phận của Chúa Giêsu, chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại thân phận của người Kitô hữu chúng ta trong trần thế. Là môn đệ Chúa Giêsu, là chấp nhận lội ngược dòng. Không thể đi theo Chúa Giêsu mà lại sống theo triết lý: người ta sao, tôi vậy. Làm chứng cho Ðấng đã từng bị khước từ, người Kitô hữu bị khước từ đã đành, mà ngay cả khi phục vụ một cách vô vụ lợi, họ cũng không hẳn được người đời thương mến. Nói như thánh Phaolô: bổ khuyết những gì còn thiếu trong cuộc Tử nạn của Chúa Giêsu, đó là số phận của người Kitô hữu trong trần thế này.

Nguyện xin Chúa ban thêm can đảm và sức mạnh, để con kiên trì trong mọi khổ đau vì Danh Ngài.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Con sống khiêm tốn, vâng, nhưng chịu bị sỉ nhục à, không đời nào!

Không thể sống khiêm tốn mà không chịu cảnh bị sỉ nhục. Chúng ta thấy điều ấy nổi bật qua cuộc đời vua Đavit và Chúa Giêsu. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

Đavit là vua vĩ đại nhưng cũng là một tội nhân

Đavit là con người vĩ đại vì ông đã đánh thắng quân Philitinh. Đavit cũng được ca ngợi là có tâm hồn cao quý, vì hai lần ông đã có thể giết vua Saun, nhưng ông không làm điều ấy. Tuy nhiên, Đavit cũng là một tội nhân tầm cỡ, vì ông ngoại tình với bà Betsabea là vợ quan tể tướng Uria. Sau đó, Đavit còn chủ mưu giết Uria bằng cách lấy quyền làm vua mà đẩy ông ấy vào chiến tuyến nguy hiểm nhất. Sau tất cả những điều ấy, Đavit được tôn kính như một vị thánh, bởi vì ông đã ăn năn sám hối về tội lỗi của mình. Bởi vì ông nhìn nhận tội lỗi của mình, và cầu xin Thiên Chúa thứ tha. Ông thừa nhận: tôi là kẻ tội lỗi.

Đavit bị hạ gục và bị nhục mạ

Trong bài đọc hôm nay, người con của Đavit là Absalon đã tạo cuộc cách mạng làm phản Đavit. Dân chúng chạy theo Absalon. Trong hoàn cảnh ấy, Đavit không nghĩ đến thể diện của mình, ông không giao chiến, ông nghĩ tới người dân, tới Đền Thờ, tới Hòm Bia Giao Ước. Vì thế, ông quyết định chạy trốn: một cử chỉ có vẻ hèn nhát nhưng kỳ thực là can đảm. Ông Đavit khóc lóc ăn năn bước đi.

Đavit vĩ đại không chỉ bị hạ gục, nhưng còn bị sỉ nhục. Khi đang chạy trốn, một người đàn ông tên là Simei ra sức sỉ nhục vua mà rằng: “Chúa đã đổ trên đầu ngươi tất cả máu của nhà Saun, người mà ngươi tiếm vị. Thiên Chúa đã trao vương quốc vào tay Absalon, con ngươi. Này là tai họa hành hạ người, vì ngươi là tên khát máu”. Trước tình huống đó, cận vệ của Đavit muốn giết kẻ đang ra sức sỉ nhục vua Đavit, nhưng Đavit cho phép anh ta tiếp tục sỉ nhục mình. Đavit đáp lại rằng: “Hãy để nó nguyền rủa ta theo lệnh Chúa. Biết đâu Chúa sẽ nhìn thấy nỗi khổ tâm của ta, và biết đâu Ngài sẽ đổi lời chúc dữ thành lời chúc phúc cho ta”.

Khiêm tốn là cho đi tất cả

Đavit trèo lên cây ôliu, là hình ảnh tiên trưng cho việc Chúa Giêsu leo lên đồi Calvario để hiến dâng mạng sống, để chịu sự xúc phạm, để bị gạt bỏ. Trong bối cảnh này, cách hành xử của Đavit là hình ảnh tiên trưng về sự khiêm tốn của Chúa Giêsu.

Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng, khiêm tốn là ra đi trong lặng lẽ, có lẽ là đi cúi xuống và mắt nhìn xuống sàn nhà… nhưng những con heo cũng đi như thế. Như thế không phải là khiêm tốn. Bởi vì, làm như thế là khiêm tốn giả tạo. Thật là tốt để chúng ta nghĩ về điều này: chẳng có sự khiêm tốn chân thực nếu không chịu đựng bị sỉ nhục. Khiêm tốn chân thực thì cho đi tất cả và không ra sức bao biện này nọ. Nếu không thể chịu đựng bị sỉ nhục, thì có chăng, bạn chỉ giả vờ khiêm tốn mà thôi.

Con đường chịu sỉ nhục

Đavit trở thành thánh nhân, vì biết sám hối tội lỗi của mình. Và khi sám hối, ông sẵn sàng chịu đựng bị sỉ nhục. Chúa Giêsu là Thiên Chúa, là Đấng Thánh, Người mang lấy tội lỗi chúng ta. Và khi ấy, Người cũng phải chịu bị sỉ nhục.

Luôn có cám dỗ chống lại những gì vu khống chúng ta, chống lại những kẻ nhục mạ chúng ta, chống lại những gì làm cho chúng ta nhục nhã xấu hổ. Trong thực tế, Đavit đã nói không với cám dỗ ấy, Chúa Giêsu đã nói không với cám dỗ ấy. Các ngài đón lấy con đường bị sỉ nhục. Từ chỗ bị sỉ nhục, Đavit đã nhìn ra hy vọng mà rằng: Có lẽ Chúa sẽ thấy nỗi khổ tâm của tôi, mà chuyển lời chúc dữ thành chúc phúc.

Quy tắc vàng để có đức khiêm tốn

Không hề có sự khiêm tốn bằng cách cố gắng bao biện làm ra vẻ mình tốt. Nếu bạn không thể chịu đựng bị sỉ nhục, thì bạn không thể sống khiêm tốn. Đây là quy tắc vàng.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho ta ơn khiêm tốn, cùng với ơn chịu đựng bị sỉ nhục. Có người nữ tu nói: “Con sống khiêm tốn, vâng, nhưng chịu bị sỉ nhục à, không đời nào!” Không, không! Không thể có sự khiêm tốn nếu không biết chịu đựng bị sỉ nhục. Chúng ta hãy can đảm xin ơn chịu bị sỉ nhục. Chúng ta hãy can đảm theo gương thánh Inhaxio, để xin ơn chịu đựng bị sỉ nhục cùng với Chúa Giêsu bị sỉ nhục, để ngày càng nên giống Chúa hơn.

Tứ Quyết SJ