Có một Đấng sẽ đến sau tôi, nhưng chính Đấng đó đã có trước tôi

Thứ Ba, Mùa Giáng Sinh, Năm B – 02/01/18

BÀI ĐỌC I: 1 Ga 2, 22-28

Image may contain: 2 people, outdoor“Ước gì điều các con đã nghe từ ban đầu, vẫn ở lại mãi trong các con”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Các con thân mến, ai là kẻ nói dối, nếu chẳng phải là kẻ không nhìn nhận Chúa Giêsu là Đức Kitô? Ai không nhận Chúa Cha và Chúa Con, chính nó là phản Kitô, ai không nhận Chúa Con, thì cũng không được có Chúa Cha. Còn ai tuyên xưng Chúa Con thì cũng được có Chúa Cha.

Phần các con, ước gì điều các con đã nghe từ ban đầu vẫn ở lại mãi trong các con. Nếu điều các con đã nghe từ ban đầu vẫn ở lại trong các con, thì các con cũng được ở lại trong Chúa Con và Chúa Cha nữa. Và này là điều Người đã hứa cho chúng ta, đó là sự sống đời đời. Ta đã viết những điều này cho các con biết về những người lừa dối các con.

Về phần các con, việc xức dầu mà các con đã nhận lãnh nơi Người vẫn ở lại trong các con, nên các con không cần ai dạy dỗ, nhưng như việc xức dầu của Người đã dạy các con mọi sự, và lại là sự thật, chứ không phải sự dối trá, nên như các con đã được dạy dỗ, hãy ở lại trong Người.

Và giờ đây, hỡi các con bé nhỏ, hãy ở lại trong Người, để khi Người tỏ hiện, chúng ta được dạn dĩ, không phải xấu hổ lìa xa Người, lúc Người đến. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Đáp: Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. (c. 3c).

Xướng: 1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. – Đáp.

2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. – Đáp.

3) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca. – Đáp.

ALLELUIA: Ga 1, 14 và 12b

Alleluia, alleluia! – Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể và đã cư ngụ giữa chúng ta. Những ai tiếp nhận Người thì Người ban cho họ được quyền làm con Thiên Chúa. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Ga 1, 19-28

Image may contain: one or more people“Có một Đấng sẽ đến sau tôi, nhưng chính Đấng đó đã có trước tôi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Đây là chứng của Gioan, khi những người Do-thái từ Giêru-salem sai các vị tư tế và các thầy Lêvi đến hỏi ông: “Ông là ai?” Ông liền tuyên xưng, ông không chối, ông tuyên xưng rằng: “Tôi không phải là Đấng Kitô”. Họ liền hỏi: “Như vậy là thế nào? Ông có phải là Elia chăng?” Gioan trả lời: “Tôi không phải là Elia”. – “Hay ông là một đấng tiên tri?” – Gioan đáp: “Không phải”.

Họ liền bảo: “Vậy ông là ai, để chúng tôi trả lời cho những người sai chúng tôi. Ông tự xưng là ai?” Gioan đáp: “Tôi là tiếng kêu trong hoang địa: Hãy sửa cho ngay đường Chúa đi, như tiên tri Isaia đã loan báo”.

Và những người đã được sai đến đều thuộc nhóm biệt phái. Họ hỏi Gioan rằng: “Nếu ông không phải là Đức Kitô, cũng không là Elia hay một tiên tri, vậy tại sao ông làm phép rửa?” Gioan trả lời: “Tôi làm phép rửa trong nước, nhưng giữa các ngươi, có Đấng mà các ngươi không biết. Đấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Đấng ấy đã có trước tôi, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người”. Việc này xảy ra tại Bêtania, bên kia sông Giođan, nơi Gioan làm phép rửa.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

GIOAN LÀM CHỨNG

VỀ CHÚA GIÊSU

Ngày 02 tháng 01 năm 2017
Thứ Ba – Thánh Baxiliô Cả và thánh Grêgôriô Nazianzênô. Lễ nhớ.

 

Image may contain: 1 person, outdoorSuy niệm: Lời Chứng Của Gioan.

Con người thường mang tâm trạng thích được khen, người nhận lời khen cảm thấy tâm hồn thoải mái, vui tươi, phấn khởi. Ðó là một nghệ thuật để khuyến khích người khác hăng hái tiếp tục công việc họ đang làm ngày càng khá hơn. Trong gia đình, người chồng khen người vợ biết trang hoàng căn phòng lịch sự, sáng sủa, đơn sơ sẽ làm cho người vợ thương mến người chồng hơn, hoặc người chồng được vợ khen là biết chọn màu áo trang nhã, tiệm may vừa khít trông đẹp, phải chăng tình thương nồng ấm, đậm đà giữa vợ chồng trong gia đình càng tăng thêm hạnh phúc hơn.

Nếu một người nhân viên trong sở làm, người giám đốc mỉm cười khen một cách thành thực là anh đi làm rất đúng giờ có phải là một ích lợi lớn lao cho anh, vì được ông chủ để ý đến mình và biết đâu anh ta nhờ đó mà siêng năng, chăm chỉ hơn trong công việc của mình. Cho nên, khen là một điều nên thực hiện khi có thể đối với nhau. Tuy nhiên, điểm tác hại sâu xa nhất là khen hời, khen quá hóa nịnh là chuyện không nên. Người ta không có mà chúng ta đưa lên tận mây xanh làm họ mở mắt không ra, không nhìn thấy khả năng thực sự của mình và làm họ cứ ảo tưởng nghĩ rằng mình giỏi thật, đó thật là một chuyện nguy hiểm và là chuyện tâm lý bình thường của con người. Có một điểm nữa là từ đó con người ưa nói quá về mình. Chúng ta không có nhưng người ta nịnh gán cho mọi thứ tài giỏi hay ho, chúng ta cũng cứ nhận bừa lấy và trở thành như là của mình để rồi cứ nhận tiếp những lời khen quá đáng như thế.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Gioan Tẩy Giả đã cho chúng ta một bài học trung thực về chính cuộc đời của ông. Khi những người Do Thái từ Giêrusalem sai các vị tư tế và các thầy Lêvi đến hỏi ông là ai? Ngụ ý của họ là muốn biết Gioan có phải là Ðức Kitô, Ðấng phải đến chăng? Gioan xác nhận ngay: “Tôi không phải là Ðức Kitô”. Ðức Kitô thì chắc hẳn Gioan không dám tự nhận nhưng ông có thể nhận mình là Elia được, vì có ai biết được Elia đâu, người ta chỉ nghe truyền thuyết là Elia không chết, ông ngồi trên xe lửa mà về trời và sau này ông sẽ trở lại. Nhưng Gioan Tẩy Giả cũng không nhận mình là Elia và ngay cả người ta hỏi: “Ông có phải là một tiên tri không?” vì Gioan cũng làm nhiều điều lạ, ông kêu gọi mọi người ăn năn hối cải và người ta đến rất đông để nhận lãnh phép rửa do ông ban cho. Ông cũng có thể nhận mình là một tiên tri nào đó thì có ai biết đến, thế nhưng ông vẫn trả lời:”Tôi không phải là một tiên tri” mà ông tự nhận như sau: “Tôi là tiếng kêu trong hoang địa, hãy sửa đường cho ngay thẳng để Chúa đi”, như lời tiên tri Isaia đã loan báo.

Một con người thấp hèn với địa vị khiêm tốn, nào ai trong chúng ta chấp nhận được tinh thần như Gioan Tẩy Giả. Và còn hơn thế nữa, Gioan đã nhìn nhận con người kém cỏi của mình so với Ðấng Cứu Thế mà ông đang rao giảng: “Ðấng sẽ đến sau tôi nhưng tôi không xứng đáng cởi dây giầy cho Ngài”. Một câu nói khác mà Chúa Giêsu đưa ra để cho chúng ta noi gương, Chúa Giêsu đã nói: Khi vào bàn tiệc hãy ngồi chỗ rốt hết để sau đó người ta mời mình lên nơi cao có phải vinh dự hơn không?” Còn nếu chúng ta ngồi vào chỗ nhất, chỗ nhì thì sau đó người ta sẽ lại đến nói với chúng ta: “Xin nhường chỗ cho vị này” có phải là chúng ta xấu hổ mà ngồi lui xuống dưới chăng.

Khi người khác nhờ chúng ta một việc gì trong khả năng mà chúng ta có thể làm được thì chúng ta sẽ giúp họ. Tuy nhiên, chúng ta vẫn khiêm tốn nói: “Nếu không có gì trở ngại, tôi sẽ làm giúp cho anh”, hay “theo khả năng của tôi, tôi hy vọng giúp được anh”. Nói thế không hẳn là chúng ta thiếu tự tin hay không sốt sắng sẵn sàng trong những công việc người khác nhờ chúng ta. Nhưng nói như vậy là chúng ta nói lên sự tế nhị, sự khiêm tốn trong khả năng Thiên Chúa ban cho mỗi người trong chúng ta.

Lạy Chúa, xin cho con bắt chước thánh Gioan Tẩy Giả có một tinh thần khiêm nhu, ôn hòa để qua cuộc sống của chúng con, mọi người nhận ra được khuôn mặt nhân hậu, từ ái bao la của Chúa. Amen.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Thánh Basiliô
và thánh Grêgôriô Nazianzênô
Thánh Basiliô và thánh Grêgôriô sinh ở Tiểu Á năm 330. Ngày nay người ta gọi vùng này là Thổ Nhĩ Kỳ. Bà ngoại, cha, mẹ, hai em trai và một em gái của Basiliô tất cả đều là thánh.
Song thân của Grêgôriô là thánh Nônna và thánh Grêgôriô cả. Tại trường học ở Aten bên nước Hy Lạp, Basiliô và Grêgôriô đã gặp nhau và các ngài trở nên đôi bạn tri kỷ rất đặc biệt.
Sau đó, thánh Basiliô trở thành một thầy giáo danh tiếng. Ngày nọ, em gái của ngài, thánh Macrina, đề nghị ngài làm một đan sĩ.
Ngài đã nghe lời khuyên của cô em chuyển đến một sa mạc hoang vu và sống ở đó. Rồi ngài khởi xướng một đan viện đầu tiên. Những điều luật Basiliô ban cho các đan sĩ thật khôn ngoan uyên bác. Các đan viện ở Đông phương đã thực hành luật ấy và trải dài đến tận thời đại chúng ta. Cả Basiliô lẫn Grêgôriô đều trở nên những linh mục và sau đó giám mục.
Các ngài đã can đảm rao giảng chống lại lạc thuyết Ariô phủ nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa. Lạc thuyết này đã làm cho nhiều người nhầm lạc.
Đang khi là giám mục thành Constantinôpôli, thánh Grêgôriô đã làm cho nhiều người trở lại đạo bằng tài giảng thuyết lỗi lạc tuyệt vời của ngài và ngài suýt nữa phải trả giá cho việc đó. Một gã đàn ông tìm kế giết Grêgôriô.
Nhưng vào phút cuối anh đã ăn năn sám hối và xin Grêgôriô tha thứ cho. Thánh Grêgôriô tha thứ cho anh ta và đã thuyết phục được anh bằng chính đức hạnh hiền lành của mình.
Bốn mươi bốn bài diễn văn, hai trăm bốn mươi ba lá thư và nhiều tác phẩm thi ca của thánh Grêgôriô đã được xuất bản. Ngày nay, các bản văn ấy vẫn còn có giá trị. Nhiều nhà văn nhà thơ đã viết những tác phẩm của mình dựa trên các bài huấn từ của ngài.
Thánh Basiliô, người bạn rất thân của thánh Grêgôriô, có một trái tim rất quảng đại và rộng lượng. Ngài luôn tìm thời giờ giúp đỡ những người nghèo khổ.
Thậm chí thánh nhân kêu mời những người nghèo khó hãy rộng tay cứu giúp những người đói rách hơn. Ngài nài nỉ thúc giục: “Hãy trao ban ổ bánh cuối cùng cho người hành khất đến gõ cửa nhà bạn”; và “hãy tín thác vào lòng nhân lành của Thiên Chúa!” Thánh Basiliô đã bố thí hết phần gia tài của mình và đã mở một nơi phát súp miễn phí cho người nghèo, nơi mà người ta thường thấy ngài ở đó, mang áo hầu bàn và đang phân phát lương thực cho những người đói khổ.
Thánh Basiliô mất năm 379, lúc bốn mươi chín tuổi. Thánh Grêgôriô qua đời năm 390, thọ sáu mươi. Các ngài được chôn cất trong vương cung thánh đường thánh Phêrô ở Rôma.
Chúng ta sẽ không bao giờ hối tiếc khi dùng trí tuệ, thời giờ và các tài năng của mình để giúp những người chung quanh sống gần Thiên Chúa hơn.
http://www.paolinevn.org

ĐTC kêu gọi tiếp nhận và trợ giúp người di cư tỵ nạn

Lúc 10 giờ sáng hôm qua mùng 1 tháng giêng lễ trọng Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa và cũng là Ngày hoà bình thế giới, ĐTC Phanxicô đã chủ sự thánh lễ trong đền thờ thánh Phêrô.

Cùng đồng tế  Thánh Lễ có hàng chục Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục và khoảng 100 linh mục. Tham dự Thánh lễ có nhiều tu sĩ nam nữ và gần 10.000 gío dân.

Giảng trong thánh lễ ĐTC mời gọi mọi người noi gương Mẹ Maria khởi hành từ trung tâm là Chúa Giêsu Kitô, sống trong chiêm niệm, giữ gìn mọi sự trong thinh lặng và đem chúng tới cho Chúa. Để cho đức tin không bị giản lược vào một ý tưởng hay một lý thuyết, chúng ta tất cả cần có con tim của một bà mẹ, biết giữ gìn sự dịu hiền của Thiên Chúa và lắng nghe các nhịp đập của trái tim con người. Ngày đầu năm bắt đầu trong thánh danh của Mẹ Thiên Chúa. Chúng ta phải biết ơn, bởi vì trong các lời này được gói ghém sự thật về Thiên Chúa và về chúng ta. ĐTC giải thích điểm này như sau:

Nghĩa là kể từ khi Chúa nhập thể nơi Đức Maria, thì từ lúc đó và cho đến luôn mãi Ngài mang lấy nhân tính của chúng ta trên mình. Không còn có Thiên Chúa mà không có con người : thịt xác mà Đức Giêsu đã nhận lấy từ Mẹ là của Ngài và sẽ luôn mãi là của Ngài.  Nói Mẹ Thiên Chúa nhắc cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa gần gũi với nhân loại  như một trẻ thơ gần gũi với người mẹ mang nó trong lòng.

Từ mẹ – mater – cũng nhắc tới từ vật chất materia. Trong Mẹ mình, Thiên Chúa trên Trời, Thiên Chúa vô biên, đã trở thành bé nhỏ, đã trở thành vật thể, không chỉ để ở với chúng ta mà cũng như chúng ta. Đó là phép lạ, là sự mới mẻ: con người không cô đơn, mồ côi nữa, nhưng luôn mãi là con. Năm mở ra với sự mới mẻ này. Và chúng ta công bố sự mới mẻ như thế bằng cách nói Mẹ Thiên Chúa. Đó là niềm vui biết rằng sự cô đơn của chúng ta đã được thắng vượt.  Đó là vẻ đẹp biết rằng mình là con được yêu thương, biết rằng tuổi thơ của chúng ta sẽ không bao giờ bị lấy mất đi nữa. Đó là phản chiếu trong Thiên Chúa giòn mỏng và bé thơ trong tay Mẹ, và thấy rằng nhân loại thân yêu và thánh thiêng đối với Chúa. Vì vậy, phục vụ sự sống con người là phục vụ Thiên Chúa và mọi sự sống, từ sự sống trong lòng mẹ cho tới sự sống của người già khổ đau và bệnh tật, cho tới sự sống gây khó chịu và cả kinh tởm, đều được tiếp nhận, yêu thương và trợ giúp.

Tiếp tục bài giảng ĐTC nhấn mạnh trên thái độ thinh lặng của Mẹ Maria giữ gìn mọi sự trong lòng và suy gẫm. Mẹ kết hiệp với Con: Chúa Giêsu bé thơ “không lời”. Ngài là Ngôi Lời của Thiên Chúa nhưng giờ đây “câm lặng”. Sự uy nghiêm của Ngài không lời, mầu nhiệm tình yêu được vén mở trong sự yếu đuối. Sự bé bỏng thinh lặng này là ngôn ngữ vương quyền của Ngài… Sự thinh lặng cũng nói với chúng ta rằng nếu chúng ta muốn giữ gìn mình, chúng ta cần thinh lặng ngắm nhìn máng cỏ, để hiểu rằng mình được yêu thương. Khi nhìn máng cỏ, chúng ta hãy để cho Chúa Giêsu nói với con tim chúng ra rằng sự bé nhỏ của Ngài tháo gỡ tính kêu căng của chúng ta xuống, sự nghèo khó của Ngài khuấy động các sang trọng của chúng ta, sự hiền dịu của Ngài đánh động con tim vô cảm của chúng ta. Dành ra mỗi ngày một lúc thinh lặng với Chúa là giữ gìn linh hồn chúng ta, là giữ gìn sự tự do của chúng ta khỏi cái tầm thường của tiêu thụ và khỏi các quay cuồng của quảng cáo, khỏi cái lan tràn của những lời trống rỗng và khỏi các làn sóng đảo lộn của các bép xép và tiếng động.

Các điều mà Mẹ giữ gìn trong lòng là các niềm vui nỗi buồn: một đàng là sự kiện Chúa Giêsu sinh ra, tình yêu của thánh Giuse, cuộc viếng thăm của các mục đồng, đêm ánh sáng; đàng khác là tương lai không chắc chắn, thiếu nhà cửa, không tìm ra chỗ trọ, nỗi phiền muộn bị khước từ, sự thất vọng đã phải sinh Chúa Giêsu trong chuồng  dành cho súc vật. Các niềm hy vọng và các âu lo, ánh sáng và bóng tối. Mẹ đã giữ gìn và suy gẫm tất cả mọi điều đó với Thiên Chúa trong lòng Mẹ. Không giữ lại gì cho mình, không khép kín trong cô đơn hay thổ lộ trong cay đắng, nhưng đã đem tất cả tới cho Thiên Chúa với lòng tín thác: không để cho cuộc đời làm mồi cho sự sợ hãi, chán nản, hay mê tín, không khép kín trong chính mình hay tìm lãng quên, nhưng biến tất cả thành một đối thoại với Thiên Chúa. Và Thiên Chúa lưu tâm tới chúng ta, đến ở trong cuộc đời của chúng ta.

Con tim mời gọi nhìn vào trung tâm của con người, của các tình cảm của cuộc sống. Khởi đầu năm mới kitô hữu chúng ta cũng cảm thấy phải khởi hành từ trung tâm, để lại sau lưng các gánh nặng quá khứ và bắt đầu trở lại từ điều quan trọng… Để tiến tới, ngày lễ hôm nay nói với chúng ta cần phải trở lại đàng sau; bắt đầu từ máng cỏ, từ người Mẹ bồng Thiên Chúa trên tay.

Khi nhìn Mẹ Thiên Chúa chúng ta được khích lệ bỏ đi biết bao gánh nặng vật chất vô ích và tìm lại điều quan trọng. Ơn của Mẹ, ơn của mỗi bà mẹ và mỗi phụ nữ quý báu biết chừng nào cho Giáo Hội, cũng là mẹ và phụ nữ!… Để cho lòng tin không bị giản lược thành một ý tưởng hay lý thuyết chúng ta tất cả cần có con tim của một bà mẹ biết giữ gìn sự hiền dịu của Thiên  Chúa và lắng nghe các nhịp đập của trái tim con người.

Lúc 12 giờ trưa ĐTC đã đọc Kinh Truyền Tin với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương tụ tập tại quảng trường thánh Phêrô. Trong bài huấn dụ ngắn ngài đã lập lại sứ điệp của Phúc Âm thuật lại cảnh các mục đồng vội vã kéo nhau tới thờ lậy Chúa Hài Nhi tại hang đã Bếtlêhem và kể lại cho mọi người nghe những điều đã được nói về Ngài. Trong khi Mẹ Maria giữ gìn và suy gẫm mọi sự trong lòng. Mẹ dạy cho chúng ta biết đón nhận biến cố Giáng Sinh, tiếp nhận ơn của Thiên Chúa như thế nào, không phải một cách hời hợt bề ngoài, nhưng giữ gìn và suy gẫm  trong lòng.

Nhờ Mẹ Maria Con Thiên Chúa nhận lấy xác thể. Nhưng chức làm mẹ của Đức Maria không chỉ giản lược vào điều đó: nhờ lòng tin của mình Mẹ cũng là môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu, và điều này làm nở rộng chức làm mẹ của Mẹ. Chính lòng tin của Mẹ khơi dậy dấu lạ đầu tiên trong tiệc cưới Cana, góp phần khơi dậy lòng tin nơi các môn đệ; cũng với lòng tin Mẹ Maria đứng dưới chân thập giá và nhận tông đồ Gioan làm con, và sau khi Chúa sống lại trở thành Mẹ của Giáo Hội được Chúa Thánh Thần hiện xuống trong ngày lễ Ngũ Tuần. Đề cập tới nhiệm vụ đặc biệt của Đức Mẹ ĐTC nói.

Như là mẹ Đức Maria có một nhiệm vụ đặc biệt: Mẹ ở giữa Chúa Giêsu Con Mẹ và loài người trong các thực tại của thiếu thốn, nghèo túng và khổ đau của họ. Mẹ bầu cử, ý thức rằng như là mẹ Mẹ có thể và phải đưa lên Con Mẹ các nhu cầu của con người, đặc biệt của các người yếu đuối và khốn khổ nhất. Đề tài của Ngày hoà bình thế giới mà chúng ta cử hành hôm nay  chính là dành cho họ “Các người di cư và tỵ nạn: các người nam nữ kiếm tìm hoà bình”. Một lần nữa tôi muốn là tiếng nói thay cho các anh chị em khẩn nài một chân trời hoà bình cho tương lại của họ. Vì hoà bình này là quyền của tất cả mọi người, nhiều người trong họ sẵn sàng liều mạng trong một cuộc du hành, đa số lâu dài và nguy hiểm, đương đầu với mệt nhọc và khổ đau (Sứ điệp cho Ngày hoà bình thế giới 2018,1). Chúng ta đừng dập tắt niềm hy vọng trong tim của họ, đừng bóp nghẹt các chờ mong hòa bình của họ! Thật là quan trọng từ phía tất cả mọi người, các cơ cấu dân sự, các thực tại giáo dục, bác ái và giáo hội, sự dấn thân bảo đảm cho các người tỵ nạn di cư và tất cả mọi người một tương lại hoà bình. Xin Chúa ban cho chúng ta biết hoạt động trong năm mới này với lòng quảng đại để thực hiện một thế giới liên đới và tiếp đón hơn. Tôi xin anh chị em cầu nguyện cho điều này trong khi chúng ta cùng nhau tín thác cho Mẹ Maria Mẹ Thiên Chúa năm 2018 vừa bắt đầu: “Dưới sự che chở của Mẹ chúng con tìm nơi ương ẩn. Hỡi Mẹ Thiên Chúa xin đừng khinh rẻ các lời khẩn cầu của chúng con đang sống trong thử thách, nhưng xin cứu chúng con khỏi mọi hiểm nguy, ôi lậy Đức Trinh Nữ vinh quang và được chúc phúc.”

Tiếp đến ĐTC đã đọc kinh Truyền Tin và ban phép lành  đầu năm cho mọi người.

Sau Kinh Truyền Tin ĐTC đã chúc  mọi người trong năm mới 2018 được mọi may lành. Ngài đặc biệt cám ơn tổng thống Italia đã gửi lời chúc năm mới trong sứ điệp gửi quốc dân cuối năm hôm 31 tháng 12, và ngài cầu chúc nhân dân Italia một năm an lành, hoà bình, luôn được Thiên Chúa chúc lành.

ĐTC cũng cám ơn nhiều sáng kiến cầu nguyện và hoạt động cho hoà bình được tổ chức đó đây nhân Ngày hoà bình thế giới như cuộc tuần hành quốc gia tại Sotto il Monte do HĐGM Italia cùng tổ chức với các hiệp hội Caritas, Hoà bình Chúa Kitô và Công Giáo tiến hành, cũng như các tham dự viên cuộc biểu tình “Hoà bình cho mọi vùng đất” do Cộng đồng thánh Egidio phát động tại Roma và nhiều nước trên thế giới. Ngài khích lệ tất cả tiếp tục dấn thân cho tình liên đới, đặc biệt với các vùng ngoại ô thành phố để thăng tiến sự sống chung hoà bình. Ngài cũng chào các nhóm tín hữu đến từ New York và ban nhạc đến từ California, cũng như nhóm bảo vệ sự sống tỉnh Massalengo. ĐTC chúc tất cả mọi người một năm mới hoà bình trong ơn thánh Chúa và với sự che chở của Mẹ Maria Mẹ Thiên Chúa.

Linh Tiến Khải