Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại

14/08/2017

Thứ Hai Tuần XIX Mùa Thường Niên Năm lẻ

 

Image may contain: one or more people, ocean and outdoor

 

BÀI ĐỌC I: Đnl 10, 12-22

“Các ngươi hãy cắt bì lòng dạ các ngươi.Hãy yêu thương khách trọ, vì chính các ngươi cũng đã là khách trọ”.

Trích sách Đệ Nhị Luật.

Môsê nói với dân chúng rằng: “Giờ đây, hỡi Israel, Chúa là Thiên Chúa các ngươi, đòi hỏi các ngươi điều gì, nếu không phải là kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, đi theo mọi đường lối của Người, yêu mến Người, làm tôi Chúa là Thiên Chúa các ngươi hết lòng và hết linh hồn các ngươi, tuân giữ các giới răn và nghi lễ của Thiên Chúa mà hôm nay tôi truyền cho các ngươi để các ngươi được hạnh phúc.

“Hãy xem trời và các tầng trời, trái đất và mọi sự trên mặt đất đều thuộc về Chúa là Thiên Chúa các ngươi. Nhưng Chúa chỉ quyến luyến cha ông các ngươi, đã yêu thương các ông ấy, và sau đó, trong mọi dân tộc, Người đã chọn dòng dõi kế tiếp các ông ấy là chính các ngươi như ngày hôm nay.

“Vậy các ngươi hãy cắt bì lòng dạ các ngươi, và đừng cứng cổ nữa, vì Chúa là Thiên Chúa các ngươi, là Thiên Chúa trên hết các chúa, là Chủ Tể trên hết các chủ tể, là Chúa cao cả, quyền năng và đáng khiếp sợ, là Đấng không vị nể ai, và không để cho lễ vật hối lộ; Người giải oan cho cô nhi quả phụ, Người yêu mến người khách trọ và cho họ cơm ăn áo mặc. Vậy các ngươi hãy yêu thương khách trọ, vì các ngươi cũng đã là khách trọ trong đất Ai-cập.

“Các ngươi phải kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, và phụng sự một mình Người, phải trìu mến Người và lấy danh Người mà thề. Chính Người là Đấng các ngươi phải ca tụng và là Chúa các ngươi. Người đã thực hiện cho các ngươi những điều trọng đại và khủng khiếp, mà mắt các ngươi đã xem thấy. Cha ông các ngươi chỉ có bảy mươi khi xuống ở Ai-cập, và nay Chúa, là Thiên Chúa các ngươi, đã làm cho các ngươi đông như sao trên trời”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 147, 12-13. 14-15. 19-20

Đáp: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa! (c. 12a)

1) Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa, hãy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi, hỡi Sion, vì Người giữ chặt các then cửa ngươi, Người chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội. – Đáp.

2) Người giữ cho bờ cõi ngươi được bình an, Người dưỡng nuôi ngươi bằng tinh hoa của lúa mì. Người đã sai lời Người xuống cõi trần ai, và lời Người lanh chai chạy rảo. – Đáp.

3) Người đã loan truyền lời Người cho Giacóp, những thánh chỉ và huấn lệnh Người cho Israel. Người đã không làm cho dân tộc nào như thế, Người đã không công bố cho họ các huấn lệnh của Người. – Đáp.

ALLELUIA: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mt 17, 21-26 (Hl 22-27)

“Họ sẽ giết Người, nhưng Người sẽ sống lại. Con cái thì được miễn thuế”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu còn đang ở Galilêa, thì Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Các môn đệ rất đỗi buồn phiền.

Khi các ngài đến Capharnaum, thì những người thu thế đền thờ đến gặp Phêrô và hỏi rằng: “Thầy các ông không nộp thuế ‘đền thờ’ sao?” Ông nói: “Có chớ”.

Khi ông về đến nhà, Chúa Giêsu hỏi đón trước rằng: “Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian thu thuế má hạng người nào? Đòi con cái mình hay người ngoài?” Ông thưa rằng: “Đòi người ngoài”. Chúa Giêsu bảo ông rằng: “Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để chúng ta không làm cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu: con cá nào câu lên trước hết thì bắt lấy, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng tiền, con hãy lấy tiền đó mà nộp cho họ, trả phần Thầy và phần con”. Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

CHÚA GIÊSU MẪU GƯƠNG VÂNG PHỤC

Ngày 14 tháng 08 năm 2017
Thứ hai tuần 19 thường niên – Thánh Mácximilianô Maria Kônbê, linh mục, tử đạo. Lễ nhớ.

 

* Thánh nhân sinh ngày 8 tháng 1 năm 1894 tại Ba Lan. Người gia nhập Dòng Anh Em Hèn Mọn và năm 1918 thụ phong linh mục tại Rôma. Đầy lòng yêu mến nồng nàn đối với Đức Trinh Nữ Maria Thánh Mẫu Thiên Chúa, người lập một hội đạo đức lấy tên là “Đạo binh Đức Maria Vô Nhiễm”. Hội này đã được truyền bá rộng rãi cả ở quê hương của người lẫn ở nhiều miền khác. Người đã đến Nhật Bản để truyền giáo, hăng say loan báo đức tin Kitô giáo dưới sự chăm sóc và bảo trợ của Đức Trinh Nữ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Khi đã trở về Ba Lan, người phải chịu biết bao cơ cực, nhọc nhằn một thời gian dài trong trại tập trung Ốt-suýt vì chính sách kỳ thị chủng tộc. Người đã hiến dâng mạng sống mình làm lễ toàn thiêu vì lòng bác ái ngày 14 tháng 8 năm 1941.

 

Suy niệm: Nộp Thuế Cho Ðền Thờ.

Vào thời Chúa Giêsu, người Do thái không những phải đóng thuế cho nhà nước tức là thuế dân sự, mà còn phải đóng thuế cho Ðền thờ nữa: ngoại trừ đàn bà, các thiếu niên và các nô lệ, tất cả những ai từ 20 tuổi trở lên đều phải nộp thuế để bảo trì và tu sửa Ðền thờ Giêrusalem.

Câu chuyện trong Tin Mừng hôm nay xẩy ra vào khoảng tháng 10, năm thứ hai cuộc đời rao giảng của Chúa Giêsu, tức là ít lâu sau biến cố Chúa Giêsu biến hình trên núi Thabor. Chúa Giêsu và các môn đệ trở lại Capharnaum, và ở đó, những người thu thuế đến yêu cầu Phêrô nộp thuế. Dĩ nhiên là Phêrô sẵn sàng nộp thuế.

Khi Phêrô về tới nhà, Chúa Giêsu hỏi đón ông: “Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian lấy thuế của ai? Con cái mình hay người ngoài? Phêrô đáp: “Thưa, người ngoài. Chúa Giêsu liền bảo thế thì con cái được miễn”. Ðây cũng là một mạc khải, bởi vì qua câu: “Thế thì con cái được miễn”, Chúa Giêsu muốn nói rằng xét về bản tính Thiên Chúa, Ngài không phải nộp thuế; nhưng xét về bản tính loài người, Ngài cũng tuân giữ việc nộp thuế cho Ðền thờ như bất cứ ai. Tuy nhiên, Ngài nộp thuế bằng một phép lạ: Chúa Giêsu bảo Phêrô đi câu cá, bắt được con cá đầu tiên, trong miệng có một đồng bạc, đủ để nộp thuế cho Ngài và cho Phêrô. Chúa không bảo Giuđa xuất quĩ mà nộp, cũng không bảo các phụ nữ đạo đức dâng cúng, nhưng Ngài đã làm phép lạ để các môn đệ tin vào quyền năng của Ngài.

Nếu ngày xưa, người Do thái có bổn phận nộp thuế cho Ðền thờ để lo việc phụng sự Nhà Chúa, thì ngày nay trong Giáo Hội cũng có những cách đóng góp hay dâng cúng, đó cũng là một việc thờ phượng và là một sự chia sẻ cho những anh chị em nghèo khó. Chúng ta hãy nhận ra nét đặc biệt trong nhân cách của Chúa, khi hòa nhập vào nếp sống cụ thể của những người đồng thời với Ngài. Mầu nhiệm nhập thể đòi buộc Chúa phải chia sẻ trọn vẹn đời sống con người.

Ước gì chúng ta cũng biết noi gương Chúa, chấp nhận như hạt lúa mì rơi xuống đất và chết đi để trổ sinh nhiều hoa trái tốt đẹp.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Thánh Maximilianô Kolbê
Râymunđô Kolbê sinh năm 1894 tại Ba Lan. Ngài gia nhập dòng Phanxicô năm 1907 và nhận tên là Maximilianô. Maximilianô rất yêu mến ơn gọi của mình, đặc biệt thánh nhân rất yêu mến Mẹ Maria. Thánh nhân đã thêm thánh danh “Maria” vào tên của ngài khi tuyên khấn trọng thể vào năm 1914.
Cha Maximilianô Kolbê Maria tin rằng thế giới của thế kỷ thứ 20 này cần đến sự bảo trợ và hướng dẫn của Đức Mẹ. Cha đã dùng các phương tiện báo chí để làm cho thánh danh Mẹ được mọi người nhận biết. Maximilianô Maria và các anh em dòng Phanxicô hàng tháng đã xuất bản hai bản tin về Đức Mẹ và gởi tới các độc giả khắp nơi trên thế giới.
Đức Mẹ đã chúc lành cho công việc của cha Maximilianô Maria. Cha đã xây một trung tâm Thánh Mẫu lớn ở Ba Lan. Trung tâm này được gọi là “Đô Thành Mẹ Vô Nhiễm.” Vào năm 1938, đã có tới 800 tu sĩ Phanxicô sống và truyền bá lòng yêu mến Đức Mẹ tại nơi đây. Cha Kolbê cũng thiết lập một Đô Thành Mẹ Vô Nhiễm nữa tại Ấn Độ.
Vào năm 1939, đảng Quốc xã xâm chiếm Đô Thành Mẹ Thiên Chúa ở Ba Lan. Họ đã bắt mọi người phải ngưng công việc tốt đẹp này. Đến năm 1941, đảng Quốc xã bắt giam cha Kolbê. Họ giam ngài trong một trại lao động khốn khổ tại Auschwitz.
Cha Maximilianô Kolbê bị giam tại Auschwitz được ba tháng thì có một tù nhân vượt ngục. Đảng Quốc xã liền bắt các tù nhân còn lại phải trả giá cho vụ đào tẩu đó. Họ đã chọn ngẫu nhiên mười tù nhân để bắt xuống hầm giam và bỏ đói cho chết. Hết mọi tù nhân đều đứng nghiêm lặng trong khi mười người bị lôi ra khỏi hàng. Một tù nhân đã có gia đình, là người bị chọn, bấy giờ lên tiếng xin tha mạng vì đàn con của ông.
Cha Maximilianô Kolbê, không phải là người bị chọn, đã nghe biết và cảm thấy xúc động mạnh đến nỗi ngài quyết định giúp người bạn tù kia. Maximilianô Kolbê tiến lên phía trước và hỏi anh chỉ huy xem liệu ngài có thể thay thế chỗ của anh bạn tù đáng thương này không. Và người chỉ huy chấp nhận đề nghị của cha Maximilianô Kolbê.
Thế rồi, cha Maximilianô Kolbê và các tù nhân khác bị giải xuống hầm giam. Họ chỉ sống được vài ngày vì thiếu thực phẩm và nước uống. Cha Maximilianô Kolbê đã giúp đỡ và an ủi từng người một. Và lần lượt chín người đã chết, cha Maximilianô Kolbê là người cuối cùng. Người ta đã tiêm cho Maximilianô Kolbê một mũi thuốc phenon (acid carbolic) và đã kết thúc cuộc đời của ngài hôm 14 tháng Tám năm 1941.
Đức thánh cha Gioan Phaolô II đã tôn phong cha Maximilianô Kolbê Maria lên bậc hiển thánh và tuyên nhận ngài là thánh tử đạo năm 1982.
Thánh Maximilianô Kolbê Maria là vị thánh anh hùng đã hiến mạng sống mình cho người khác được sống. Thánh nhân là người đặc biệt như vậy vì ngài là bạn rất thân thiết của Đức Maria. Chúng ta cũng sẽ là những bạn thân của Đức Maria nếu chúng ta hết lòng tôn kính và cầu khẩn với Mẹ.
http://paolinevn.net

Thánh Ambrose:

* Người giàu cho người nghèo thực ra không phải là bố thí, nhưng là trả nợ.

Luật công bình rất rõ ràng, một người tốt không được tránh né sự thật, không được gây tổn thiệt bất công cho bất kỳ ai, không được lường gạt hay lừa đảo.

Hỡi những người giàu có, anh em muốn mở rộng tính tham lam của mình đến tận đâu? Anh em định làm những người duy nhất cư ngụ trên trái đất này sao? Vậy tại sao anh em lại xua đuổi những người cùng chia phần thiên nhiên và tự nhận nó là của riêng anh em? Trái đất này được tạo dựng cho mọi người, giàu cũng như nghèo, chung cho tất cả. Tại sao những người giàu có như anh em lại tự nhận nó làm độc quyền của mình? 

Tin vào Chúa Giêsu và lời Ngài đời ta sẽ không chìm

Niềm tin nơi Chúa Giêsu không mở ra cho chúng ta một con đường, trong đó mọi sự đều dễ dàng và an lành, nó không miễn trừ cho chúng ta các bão táp của cuộc đời, nhưng ban cho chúng ta cái chắc chắn về sự diện diện của  Chúa Giêsu và một bàn tay nắm lấy chúng ta để trợ giúp chúng ta đương đầu với các khó khăn và chỉ cho chúng ta đường đi cả khi có tối tăm.

ĐTC đã nói như trên với hàng ngàn tín hữu và du khách hành hương trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 13-8-2017.

Ngài đã quảng diễn ý nghĩa bài Phúc Âm thánh Mátthêu (Mt 14,22-33) kể lại biến cố Chúa Giêsu sau khi cầu nguyện suốt đêm trên bở hồ Galilea, đi trên mặt nước hướng về các môn đệ, đang ở trên thuyền gặp gió ngược cản lại. Khi trông thấy Chúa Giêsu đi trên mặt nước đến các ông tưởng là ma nên hốt hoảng. Nhưng Ngài trấn an các ông và nói: “Can đảm lên, Thầy đây, đừng sợ”. Với tính hăng hái của mình ông Phêrô nói với Chúa: “Lậy Chúa, nếu là Chúa xin truyền cho con đi trên nước đến với Chúa”; và Chúa Giêsu gọi ông: “Hãy đến” (cc. 28-29). Phêrô xuống khỏi thuyền và bắt đầu bước đi trên nước đến với Chúa Giêsu, nhưng vì gió thổi ông bắt đầu chìm. Khi đó ông kêu lên: “Lậy Chúa, xin cứu con!” và Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông (cc.30-31). ĐTC nói: trình thuật Tin Mừng chứa đựng một biểu tượng phong phú, và khiến cho chúng ta suy tư về đức tin của mình, như là các cá nhân cũng như là cộng đoàn giáo hội, cả đức tin của tất cả chúng ta hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô hôm nay. Cộng đoàn, cộng đoàn giao hội này có niềm tin không? Niềm tin của từng người trong chúng ta  và niềm tin của cộng đoàn chúng ra ra sao? ĐTC giải thích ý nghĩa trình thuật:

Con thuyền là cuộc sống của từng người trong chúng ta, nhưng cũng là cuộc sống của Giáo Hội; gió ngược diễn tả các khó khăn và các thử thách. Lời thánh Phêrô xin “Lậy Chúa, xin truyền cho con đi đến với Chúa!” và tiếng ông kêu: “Lậy Chúa, xin cứu con!” giống như biết bao nhiêu ước mong của chúng ta  cảm thấy sự gần gũi của Chúa, nhưng cũng giống sự âu lo sợ hãi đi kèm những lúc cam go nhất của cuộc sống chúng ta và của các cộng đoàn, bị ghi dấu bởi  sự giòn mỏng nội tại và các khó khăn ngoại tại.

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói: Trong lúc đó đối với Phêrô không đủ lời chắc chắn của Chúa Giêsu như chiếc dây giơ ra cho ông bám lấy để đương đầu với nước  thù nghịch và hỗn loạn. Đó cũng là điều có thể xảy ra với chúng ta. Khi chúng ta không bám vào lời Chúa. Để có sự chắc chắn người ta đi coi tử vi  bói toán, và bắt đầu chìm. Điều này có nghĩa là  đức tin không mạnh mẽ. Phúc Âm hôm nay nhắc cho chúng ta nhớ rằng niềm tin nơi Chúa  và lời Ngài  không mở ra cho chúng ta một con đường, trong đó mọi sự đều dễ dàng và an lành, nó không miễn trừ cho chúng ta các bão táp của cuộc sống, nhưng ban cho chúng ta cái chắc chắn về sự diện diện của  Chúa Giêsu và một bàn tay nắm lấy chúng ta để trợ giúp chúng ta đương đầu với các khó khăn và chỉ cho chúng ta đường đi cả khi có tối tăm. Thật ra, niềm tin không phải là một lối thoát khỏi các vấn đề của cuộc sống, nhưng nâng đỡ trên con đường cuộc sống và trao ban cho nó một ý nghĩa. ĐTC giải thích thêm ý nghĩa bài Phúc Âm như sau:

Giai thoại này là một hình ảnh tuyệt vời của thực tại Giáo Hội mọi thời đại: một con thuyền, dọc dài lộ trình  băng qua, phải đương đầu cả với các gió ngược và bão táp đe dọa lật nhào nó. Điều cứu thoát không phải là lòng can đảm và các đức tính của con người: sự bảo đảm chống lại việc đắm thuyền là lòng tin nơi Chúa Giêsu và lời Ngài. Đây là sự bảo đảm: niềm tin nơi Chúa Giêsu và lời Ngài. Trên con thuyền này chúng ta được an ninh, cho dù có các bần cùng và yếu đuối của chúng ta, nhất là khi chúng ta quỳ gối xuống và thờ lậy Chúa, như các môn đệ, sau cùng phủ phục trước Ngài và nói: “Thầy thật là Con Thiên Chúa!” (c. 33). Thật đẹp biết bao nói với Chúa Giêsu các lời này: “Thầy thật là Con Thiên Chúa!”. Chúng ta hãy cùng nhau tât cả nói lên lời đó “Thầy thật là Con Thiên Chúa!”

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta kiên trì vững vàng trong đức tin để chống trả lại các bão tố của cuộc đời, ở lại trong con thuyền của Giáo Hội bằng cách trốn chạy cám dỗ leo lên các con tầu của các ý thức hệ, của các kiểu thời thượng và của các khẩu hiệu quảng cáo, được cột dây chặt nhưng không chắc chắn.

Tiếp đến ĐTC đọc Kinh Truyền Tin và ban phép lành toà thánh cho mọi người.

Sau kinh Truyền Tin ĐTC đã chào tín hữu Roma và khách hành hương, các gia đình, các giáo xứ, hội đoàn và từng tín hữu. Ngài vui mừng chào các nhóm bạn trẻ và các hướng đạo sinh vùng Treviso và Vicenza, cũng như các tham dự viên đại hội toàn quốc Giới Trẻ Phan Sinh, các nữ tu của Mẹ Maria Rất Thánh Sầu Bi tỉnh Napoli, và nhóm các tín hữu hành hương theo lộ trình Francigena từ Siena về Roma. Sau cũng ngài chúc mọi người một ngày Chúa Nhật tươi vui và xin họ nhớ cầu nguyện cho ngài.

Linh Tiến Khải