Lời Chúa

Các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: ‘Nước Trời đã gần đến’

12/07/2017  Thứ Tư Tuần XIV Mùa Thường Niên Năm lẻ

 

19989412_448131075573115_2751904950072221797_n

 

BÀI ĐỌC I: St 41, 55-57; 42, 5-7a. 17-24a

“Chúng ta phải chịu thế này thật xứng đáng, vì chúng ta đã phạm đến em chúng ta”.

Trích sách Sáng Thế.

Trong những ngày ấy, cả nước Ai-cập gặp nạn đói kém, dân chúng kêu vua Pharaon, xin cho họ của ăn. Vua trả lời họ rằng: “Các ngươi hãy đến cùng Giuse và ông bảo thế nào, các ngươi hãy làm như vậy”. Cơn đói kém ngày càng gia tăng khắp mặt đất. Bấy giờ ông Giuse mở các kho lúa, bán cho người Ai-cập, vì họ cũng đói kém khổ sở. Khắp mọi nước, người ta tuôn đến Ai-cập để mua lương thực ăn cho đỡ đói.

Các con ông Giacóp cũng đi chung với những người khác đến Ai-cập để mua lúa, vì nạn đói cũng hoành hành trong đất Canaan. Giuse có quyền trên toàn lãnh thổ Ai-cập, nên ông bán lúa thóc cho hết mọi người. Khi các anh của Giuse sấp mình lạy ông, ông nhận ra các anh, nên ông nói giọng cứng cỏi như nói với khách lạ. Ông hỏi họ: “Các ngươi ở đâu đến?” Họ đáp: “Chúng tôi từ đất Canaan đến mua thực phẩm”.

Giuse đã truyền giam họ trong ba ngày; đến ngày thứ ba, ông cho dẫn họ ra khỏi tù và bảo rằng: “Các ngươi hãy làm điều ta dạy bảo, thì sẽ được sống: vì ta kính sợ Thiên Chúa. Nếu các ngươi là người lương thiện thì một người trong các ngươi sẽ ở lại trong tù, còn những người khác hãy đem lúa về nhà. Rồi các ngươi hãy dẫn đứa em út các ngươi tới đây cho ta, để ta có thể tin lời các ngươi, và các ngươi sẽ khỏi chết. Họ đã làm như Giuse dạy bảo.

Bấy giờ họ mới nói với nhau rằng: “Chúng ta phải chịu thế này thật xứng đáng, vì chúng ta đã phạm đến em chúng ta. Chúng ta đã thấy tâm hồn em chúng ta khổ sở, khi nó năn nỉ chúng ta tha cho nó, nhưng chúng ta không chịu nghe. Vì thế nên chúng ta phải chịu nỗi khốn khổ này”. Bấy giờ, một người trong anh em là Ruben nói rằng: “Chớ thì tôi đã chẳng bảo anh em đừng có phạm đến đứa trẻ sao”. Nhưng không ngờ rằng Giuse hiểu tiếng họ, vì ông dùng thông ngôn mà nói với họ. Ông Giuse lánh mặt đi một chút mà khóc. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 32, 2-3. 10-11. 18-19

Đáp: Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài (c. 22).

1) Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm; với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran. – Đáp.

2) Chúa phá tan ý định của các nước, làm cho vô hiệu tư tưởng của chư dân. Ý định của Chúa tồn tại muôn đời, tư tưởng lòng Ngài còn mãi đời nọ sang đời kia. – Đáp.

3) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. – Đáp.

ALLELUIA: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Mt 10, 1-7

449_n

 

“Các con hãy đến cùng chiên lạc nhà Israel”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền.

Đây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông, Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê và Tađêô, Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.

Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: “Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: ‘Nước Trời đã gần đến'”. Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

CHỌN VÀ GỌI 12 TÔNG ĐỒ

Ngày 12 tháng 07 năm 2017
Thứ Tư tuần 14 thường niên.

 

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta trở về cội nguồn của Giáo Hội. Giáo Hội là Thân Thể của Chúa Kitô, Giáo Hội tiếp tục sứ mệnh cứu rỗi của Chúa Kitô. Ðể thực hiện chương trình cứu rỗi, Chúa Giêsu đã kêu gọi một số môn đệ đi theo Ngài để rao giảng Tin Mừng. Trong số các môn đệ ấy, Ngài đã chọn mười hai người làm Tông Ðồ và trở thành cột trụ của Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập. Nếu Giáo Hội tiếp tục sứ mệnh của Chúa Kitô, thì Giám mục đoàn mà đứng đầu là Ðấng kế vị thánh Phêrô cũng chính là những người tiếp tục làm cột trụ của Giáo Hội.

Chúa Kitô quả thật đã thành lập một Giáo Hội hữu hình có phẩm trật, phẩm trật ấy hiện hữu không ngoài mục đích tiếp tục sứ mệnh Ngài đã ủy thác cho các Tông Ðồ. Do đó, tiếp nhận quyền bính trong Giáo Hội cũng chính là chấp nhận quyền bính mà Chúa Giêsu đã trao cho các Tông Ðồ. Trong Kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng Giáo Hội tông truyền, điều đó không chỉ có nghĩa là Giáo Hội được xây dựng trên nền tảng các Tông Ðồ, mà còn có nghĩa là chúng ta phải chấp nhận quyền bính mà các Tông Ðồ đã truyền lại cho các đấng kế vị, tức Giám mục đoàn mà thủ lãnh là Ðức Giáo Hoàng, đấng kế vị thánh Phêrô. Ðây chính là nền tảng sự hiệp thông trong Giáo Hội. Không thể nói đến hiệp thông khi một Giám mục đứng riêng rẽ bên ngoài Giám mục đoàn để truyền dạy những điều nghịch đức tin và luân lý của Giáo Hội, và cũng không còn là hiệp thông khi một tín hữu không tuân giữ quyền giáo huấn của Giám mục đoàn và của thủ lãnh Giám mục đoàn là Ðức Giáo Hoàng.

Dân chủ vốn là một phạm trù dễ bị lạm dụng. Ngay tại những nước có dân chủ thực sự, thì hai chữ “dân chủ” cũng bị lạm dụng không kém. Khi một luật pháp bất công như luật cho phép phá thai chẳng hạn được số đông bỏ phiếu tán thành, phải chăng đây không phải là một lạm dụng của trò chơi dân chủ. Giáo Hội luôn đề cao tinh thần dân chủ đích thực, nhưng Giáo Hội không hề là một chế độ dân chủ, trong đó các thành phần có thể bỏ phiếu chọn người lãnh đạo hoặc tán thành một khoản luật. Giáo Hội cũng chẳng là một tổ chức mà người ta có thể xếp vào bất cứ chế độ nào. Giáo Hội là Giáo Hội của Chúa Kitô, chân lý chúng ta phải tuyên xưng là do Chúa Kitô mạc khải và ủy thác cho các Tông Ðồ, và truyền lại cho các đấng kế vị các ngài. Luật phải giữ cũng chính là luật của Chúa Kitô đã ủy thác cho các Tông Ðồ và các đấng kế vị các ngài. Tiêu chuẩn cho biết một thành phần Giáo Hội có hiệp thông với Giáo Hội hay không, là tinh thần tuân phục đối với quyền bính của những đấng kế vị các Tông Ðồ.

Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta tinh thần khiêm tốn, để luôn luôn biết đón nhận và tuân phục giáo huấn của Ngài được ủy thác cho các Tông Ðồ và Giáo Hội. Xin Chúa gìn giữ Giáo Hội được hiệp thông quanh đấng kế vị thánh Phêrô mà Chúa đã đặt làm thủ lãnh Giáo Hội.

VMS: Nguyễn Việt Nam

Thánh Catherine Genoa:

* Giả như biển cả là thực phẩm của tình yêu, thì không một ai, dù nam hay nữ, mà lại không đến và lao mình xuống đó, và nếu như đang sống xa biển, thì họ sẽ chẳng còn tưởng nghĩ gì khác ngoài việc muốn đến đó để được đắm mình trong biển. Tình yêu [Thiên Chúa] tràn đầy hoan lạc – nếu đem sánh với nó, bất kỳ niềm vui nào cũng đều kém cỏi. Nó làm cho con người giàu sang đến độ mọi sự khác đều trở nên thứ bần tiện. Nó làm cho con người nhẹ tâng đến mức hầu như không cảm thấy mặt đất dưới chân. Tâm hồn họ gắn chặt với thượng giới đến độ không còn cảm thấy sự trì trọng trần gian. Họ là con người tự do nhất bởi vì lúc nào cũng được thanh thản với Thiên Chúa.

Ngày 12 tháng Bảy
Thánh Inhaxiô Delgađô Y giám mục, tử đạo
(1761 – 1838)
Inhaxiô Delgađô Y sinh ngày 23 tháng 11 năm 1762, tại làng Villafeliche (Saragoza, Tây Ban Nha). Từ thuở niên thiếu, Inhaxiô Y chịu ảnh hưởng nhiều của các nữ tu Xitô. Do đó cậu đã nuôi chí dấn thân phục vụ Chúa trong đan viện. Thế nhưng Chúa đã hướng dẫn cậu vào Dòng Đa Minh (Aragon). Cậu vào nhà tập khi 18 tuổi và khấn năm 1781. Khi đang theo học tại đại học Orihuela, Delgađô thường được nghe những tin tức về công việc truyền giáo của dòng tại Đông Nam Á. Delgađô thấy lòng mình sôi sục ý muốn truyền giáo nên liền xin chuyển qua tỉnh dòng Nữ Vương Rất Thánh Mân Côi và được gởi tới Manila để tiếp tục học tập. Năm 1787, thầy Delgađô được thụ phong linh mục. Năm 1790 cha được sai đến đất truyền giáo cùng với ba thừa sai khác, trong đó có cha Henares Minh.
Tuy mới tới Việt Nam, nhưng mọi người đã nghe đồn về tài năng và nhân đức của cha Delgađô khi còn ở Manila, nên đã quý mến cha cách đặc biệt. Sau vài tháng học tiếng, cha được cử coi sóc chủng viện, làm cha chính giáo phận, kiêm chức đại diện coi sóc các cha Dòng Đa Minh. Sự khôn ngoan nhân đức của cha được xác nhận khi Đức Cha Alonsô phê đệ trình lên Toà Thánh xin đặt cha làm giám mục phó có quyền kế vị. Đức Piô VI đã chính thức công nhận trong đoản sắc ngày 11 tháng 2 năm 1794, nhưng mãi tháng 9 năm sau nghi lễ tấn phong mới được cử hành trong niềm vui của toàn giáo phận. Vị Tân giám mục khi đó mới 33 tuổi. Giờ đây với chức vụ mới, ngài là vị cộng tác đắc lực và hữu hiệu của Đức Cha Alonsô Phê trong việc quản trị và truyền giáo.
Suốt thời vua Gia Long và những năm đầu thời vua Minh Mạng, tuy còn một vài vụ bắt bớ ở địa phương, nhưng nói chung đây là thời tương đối bình an nhất. Đức cha Y đã tận dụng giai đoạn này để tổ chức giáo phận vững chắc hơn.
Thời bình chấm dứt khi triều vua Minh Mạng bắt đầu năm 1820 với chiếu chỉ cấm đạo 1825 và 1833. Ngày 27 tháng 5 năm 1838, khoảng 200 lính đến bao vây làng Kiên Lao dưới sự chỉ huy của quan Lê văn Thế. Họ kiểm tra qua loa rồi bỏ đi. Các thừa sai tưởng yên ổn nên sinh hoạt bình thường. Không ngờ ngay sáng hôm sau, quân lính trở lại và bao vây đúng nhà các ngài đang ở ẩn. Đức cha Y vì già yếu không chạy kịp nên đã bị bắt.
Bản án của Đức cha Delgađô Y được gửi vào Huế nhưng nhà vua không châu phê vì muốn ngài khai hết mọi điều mà nhà vua cho là làm mật vụ. Án xử lần thứ hai được gửi vào kinh được vua châu phê ngay, nhưng bản án chưa kịp về đến Nam Định thì đức cha đã chết rũ tù ngày 12 tháng 7 năm 1838, sau 43 năm làm Giám Mục. Mặc dầu đấng tử đạo đã nằm xuống, quân lính vẫn khiêng cũi đức cha ra pháp trường Bảy Mẫu, đưa thi thể ra ngoài, rồi chém đầu và bêu riếu ba ngày rồi ném xuống sông.
Ngày 27 tháng 5 năm 1900 Đức Lêô XIII suy tôn Đức cha Inhaxiô Y lên bậc chân phước. Ngày 19 tháng 6 năm 1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn người lên hàng hiển thánh.
Theo Phụng Vụ Dòng Anh Em Giảng Thuyết.

Categories: Lời Chúa