Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.

02/07/2017  Chúa Nhật Tuần XIII Mùa Thường Niên Năm A

 

 

BÀI ĐỌC I: 2 V 4, 8-11. 14-16a

“Người đến trọ nhà mình, là một vị thánh của Thiên Chúa”.

Trích sách Các Vua quyển thứ hai.

Một ngày nọ, Êlisê đi ngang qua miền Sunam. Ở đó có một bà sang trọng mời ông ở lại dùng bữa. Và từ đấy, mỗi khi ông đi ngang qua đó, ông đều đến nhà bà dùng bữa. Bà nói với chồng bà r@ng: “Tôi biết r@ng người thường trọ nhà mình là một vị thánh của Thiên Chúa. Vậy chúng ta hãy làm cho ông một căn phòng trên lầu, và đặt trong căn phòng đó một cái giường, một cái bàn, một cái ghế, và một cây đèn, để mỗi khi đến, ông ở đó”.

Một ngày nọ Êlisê đến, ông lên căn phòng trên lầu và nghỉ tại đó. Ông nói (với Giêzê, tiểu đồng của ông): “Bà muốn chúng ta làm gì cho bà?” Giêzê nói r@ng: “Thầy khỏi hỏi, bà ấy không có con, và chồng bà đã già”. Êlisê bảo gọi bà ta. Nghe gọi, bà liền đến đứng trước cửa, ông nói với bà r@ng: “Năm tới cũng vào thời kỳ này, bà sẽ bồng bế một bé trai”. Đó là lời Chúa.

 

 

ĐÁP CA: Tv 88, 2-3. 16-17. 18-19

Đáp: Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời (c. 2a).

1) Con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời, qua mọi thế hệ miệng con loan truyền lòng trung thành Chúa. Vì Ngài đã phán: “Tình thương của Ta đứng vững muôn đời”; trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín. – Đáp.

2) Phúc thay dân tộc biết hân hoan, lạy Chúa, họ tiến thân trong ánh sáng nhan Ngài. Họ luôn luôn mừng rỡ vì danh Chúa, và tự hào vì đức công minh Ngài. – Đáp.

3) Vì Chúa là vinh quang quyền năng của họ; nhờ ân huệ Chúa, uy quyền của chúng tôi được suy tôn. Bởi chưng khiên thuẫn chúng tôi là của Chúa, và vua chúng tôi thuộc về Đấng Thánh của Israel. – Đáp.

 

BÀI ĐỌC II: Rm 6, 3-4. 8-11

“Chúng ta chịu mai táng với Ngài nhờ phép rửa, chúng ta phải sống đời sống mới”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, tất cả chúng ta đã chịu phép rửa trong Đức Kitô, tức là đã chịu phép rửa trong sự chết của Người. Và chúng ta đã cùng chịu mai táng với Người, bởi vì được thanh tẩy trong sự chết của Người, để như Đức Kitô nhờ vinh hiển của Chúa Cha mà sống lại từ cõi chết thế nào, thì cả chúng ta cũng phải sống đời sống mới như thế. Mà nếu chúng ta đã chết với Đức Kitô, chúng ta tin rằng: chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người, vì biết rằng Đức Kitô một khi từ cõi chết sống lại, Người không chết nữa, sự chết không còn làm chủ được Người nữa. Người đã chết, tức là chết một lần dứt khoát đối với tội lỗi, mà khi Người sống, là sống cho Thiên Chúa. Cả anh em cũng thế, anh em hãy tự kể như mình đã chết đối với tội lỗi, nhưng sống cho Thiên Chúa, trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

 

 

PHÚC ÂM: Mt 10, 37-42

“Kẻ nào không mang lấy thập giá, thì không xứng đáng với Thầy; kẻ nào tiếp đón các con, là tiếp đón Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các tông đồ rằng: “Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy, và kẻ nào yêu mến con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.

“Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy; và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con, người ấy không mất phần thưởng đâu”.

Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

Vác Thập Giá Theo Chúa

Khi bắt đầu hành trình đi rao giảng, Chúa Giêsu chọn các tông đồ, Ngài dặn dò các ông rằng: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.” Nghe câu nói này, chúng ta thấy nó không còn phù hợp với ý nghĩ con người trong thời đại hôm nay. Bởi vì, khi nói về thập giá, là chúng ta nói đến đau khổ, hy sinh và sự chết. Chẳng ai lại chấp nhận thập giá. Nhưng thập giá luôn có trong đời sống con người, không ai có thể thoát khỏi thập giá đời mình. Vác thập giá là một kinh nghiệm sống, mà mỗi người chúng ta cần học cách để vác nó mỗi ngày.

1/Ý nghĩa thần học về thập giá và Thánh giá.
Trước khi Chúa Giêsu chịu khổ hình thì cây gỗ treo Ngài được gọi là cây thập giá, hay còn là cây thập tự, đó một hình thức xử tử của Đế quốc La Mã dành cho các tội nhân. Họ coi cây thập giá là một biểu tượng của sự chết, sự ô nhục, điên rồ và ngu xuẩn. Họ gọi thập giá đơn giản hai khúc cây có hình chữ thập, và nó không có liên quan đến tôn giáo. Nhưng, sau khi Chúa Giêsu chịu chết trên cây thập giá để chuộc tội cho nhân loại, thì theo thần học Kitô Giáo, chúng ta gọi là “Thánh Giá”. Bởi vì, Thánh Giá được xem là biểu tượng của Tình Yêu và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Ngài cứu chuộc nhân loại bằng các chết của và phục sinh của Ngài.

2/Vác thập giá theo Chúa.
Nếu nói thập giá là một nhục hình, một hình phạt dành cho các trọng tội, thì tại sao Chúa Giê-su bảo các tông đồ và chúng ta vác thập giá đi theo Chúa. “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thập giá mình mà theo Ta.” Đó là lời mời gọi Chúa Giêsu dành cho những ai bước đi theo Người, để họ nhân ra rằng, điều kiện tiên quyết là phải hy sinh và chấp nhận thử thách. Đó mới là người mục tử chết cho đoàn chiên. Vì họ là môn đệ của Thầy Giêsu, thì các ngài cũng phải đón nhận thập giá của con người bằng đau khổ, hy sinh và cái chết để phục vụ cho Nước Chúa. Cùng với ý tưởng này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc lại trong bài giảng phong chức tại giáo triều Rôma vừa qua, Ngài nói: “Nếu một linh mục học nhiều về thần học, có nhiều bằng cấp, mà chưa học vác Thập giá Chúa Kitô, thì chưa phải là người phục vụ. Người đó có thể là một học giả tốt, có thể là một giáo sư tốt, nhưng người ấy không phải là một linh mục. Ngài nói thêm: các con đừng trở thành những “quý ông”, cũng đừng trở thành những “giáo sĩ kiểu công chức”; nhưng các con hãy trở thành người mục tử, những mục tử của Dân Chúa.

3/Thập giá đời người.
Thập giá của con người dành cho nhau là bản án, là đóng đinh, là kết tội nhau, thì Thánh Giá của Chúa Giêsu là biểu hiện sự hy sinh, khoan dung, tha thứ. Ngài chết vì yêu thương con người. Thật vậy, tình yêu mà không có hy sinh, đó chỉ là thứ tình yêu ích kỷ và giả dối. Kẻ đó chỉ biết lo cho bản thân mình, chẳng nghĩ đến Chúa và anh chị em chung quanh. Sự đau khổ suất phát từ lòng ích kỷ, đề cao cái tôi, muốn người khác phục vụ cho mình hơn là biết phục vụ người khác, lo cho bản thân hơn là quan tâm đến người bên cạnh cần được chia sẻ và cảm thông, đó là căn bệnh của sự thơ ơ, vô cảm. Thay vì, vác thấp giá đi theo Chúa thì họ chất lên vai người khác. Điều này thấy rõ trong đời sống gia đình, vợ thì đổ lỗi cho chồng, chồng đổ lỗi cho vợ, rồi trút giận lên đầu con cái. Đó là thập giá đời thường chúng ta dành cho nhau.

Tóm lại, Chúa Giêsu vác thập giá, vì lòng sự ganh ghét và kết án của con người. Ngài đón nhận vác thập giá vì tội lỗi chúng ta, và để cứu chuộc chúng ta, thì chúng ta cũng phải vác thập giá của mình để đi theo Chúa. Thập giá đó có thể là bệnh tật, ốm đau, nghèo khổ, sự sỉ nhục, ganh ghét của người đời. Mỗi nguời đều có thập giá của riêng mình. Chỉ có ai biết chấp nhận vác thập giá mình đi theo Chúa, thì mới có thể bước vào sự vinh quang hạnh phúc mai sau. Amen.

Lm. John Nguyễn.

Thánh Anthony Cả:

* Linh hồn tốt lành là linh hồn yêu mến Thiên Chúa, thực sự hiểu biết Người và thao thức muốn hiến thân làm mọi sự, không trừ một điều nào, để làm đẹp lòng Người. Nhưng những con người như thế thật hiếm có. 

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

VÁC THẬP GIÁ THEO CHÚA

Ngày 02 tháng 07 năm 2017
Chúa Nhật 13 thường niên năm A.

 

Thảo kính cha mẹ là một giới răn của Thiên Chúa và chúng ta không thể nghĩ rằng Đức Kitô lại chủ trương bất hiếu, đi ngược lại với đòi hỏi của Thiên Chúa. Chính Ngài cũng có một người cha, một người mẹ và Tin Mừng cho thấy Ngài luôn phục tùng cha mẹ Ngài. Tuy nhiên đoạn Phúc Âm vừa nghe muốn trình bày với chúng ta một bậc thang giá trị mới.

Thực vậy, Ngài không đòi hỏi những kẻ theo Ngài phải từ bỏ cha mẹ hay con cái. Bởi vì việc theo Chúa tự nó không phải là một cái gì mâu thuẫn với tình thương yêu cha mẹ và con cái. Thế nhưng cũng có những lúc kẻ theo Chúa bị đặt trước sự lựa chọn: hoặc nghe lời những kẻ thân yêu nhất hoặc đi theo Đức Kitô. Những quan hệ gia đình có thể trở thành những cản trở trên bước đường theo Chúa, không phải chỉ một số người đã đi tu hay vào chủng viện mới có cơ hội trải qua những kinh nghiệm đau thương ấy. Một người con trai muốn làm linh mục để đáp lại lời mời gọi của Chúa: Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Nhưng anh lại được cha mẹ coi như là cột trụ, là tương lai của gia đình. Các ngài mong anh có một nghề hái ra tiền để bảo đảm tuổi già của ông ba, hay lập gia đình để các cụ có tí cháu bế cho vui cũng như để nối dõi tông đường. Anh bị đặt trước một sự giằng co.

Nhưng theo Chúa ở đây không chỉ có nghĩa là đi tu hay vào chủng viện, mà còn phải hiểu là sống theo những đòi hỏi của Ngài, là thực hiện những điều Ngài truyền dạy. Đòi hỏi ấy phải vượt lên trên tất cả mọi thứ đòi hỏi khác. Không phải vì Chúa Giêsu là một con người độc đoán, mà bởi vì Ngài biết rõ Ngài là đường, là sự thật và là sự sống. Hẳn rằng mỗi người chúng ta cũng có dịp sống qua những lựa chọn này.

Một thanh niên làm ở sở thuế. Anh có một vợ và ba con. Vợ anh không có việc làm, còn 3 con anh thì phải đi học. Gia đình anh lại rất nghèo. Vợ anh nhiều lần khuyên anh hãy làm như người ta. Nếu anh nghe vợ, xiêu lòng trước những lời than khóc của cô ấy, thì anh quả thực không còn xứng đáng với Đức Kitô, anh đã từ khước cuộc sống mới mà Chúa Giêsu đã thiết lập bằng giá máu của Ngài. Trong trường hợp của anh, thì chính những người thân yêu lại là một cản trở trên con đường anh bước theo Chúa.

Tuy nhiên không phải chỉ những người thân, mà còn cả bản thân chúng ta nữa, cũng có thể là những cám dỗ thúc đẩy chúng ta đi ngược lại với những đường lối của Chúa. Chẳng hạn như lòng tham lam, tính ích kỷ, những khát vọng về tiền tài và địa vị nhiều lúc làm cho chúng ta phản bội lại lý tưởng của mình. Thế nhưng, chúng ta có dám liều, dám hy sinh, dám từ bỏ tất cả để bước theo Chúa hay không?

VMS: Nguyễn Việt Nam

Thiên Chúa giải thoát chúng ta

khỏi tội lỗi và Satan trong Bí tích Hòa giải

 

 

Trong bài giảng kinh Truyền Tin dành cho Thánh Lễ trọng thể hai Thánh Phêrô và Phaolô, Đức Thánh Cha Phanxicô suy niệm sự giải thoát của Thánh Phêrô khỏi nhà tù và sự giải thoát của Thánh Phaolô khỏi sự thù hằn mà ông đã trải qua.

 

“Hai sự giải thoát này của Phêrô và Phaolô đã cho thấy con đường chung của hai Thánh Tông đồ, các ngài được Chúa Giêsu sai đi rao giảng Tin Mừng trong những hoàn cảnh khó khăn, và trong một số trường hợp thù địch, và điều kiện thiên nhiên”, Đức Thánh Cha nói với đám đông tụ tập tại Công trường Phêrô. “Cả hai, với các biến cố cá nhân và Giáo hội, đã chứng tỏ và nói với chúng ta hôm nay rằng Chúa luôn ở bên cạnh chúng ta, Người đồng hành với chúng ta; Người không bao giờ bỏ rơi chúng ta.”

 

Đức Thánh Cha Francis nói thêm:

Nhất là trong cơn thử thách, Thiên Chúa ban cho chúng ta bàn tay của Người, Người đến để giúp đỡ chúng ta và giải thoát chúng ta khỏi những đe dọa của kẻ thù. Tuy nhiên, chúng ta tự nhắc nhở chính mình rằng kẻ thù thực sự của chúng ta là tội lỗi, và ma quỷ đã xô đẩy chúng ta đến với nó.

 

Khi chúng ta được hòa giải với Thiên Chúa, nhất là trong Bí tích Hòa giải, nhận được ân sủng của sự tha thứ, chúng ta được giải thoát khỏi những ràng buộc của điều ác và giảm nhẹ gánh nặng những lỗi lầm của chúng ta. Như vậy, chúng ta có thể tiếp tục trên con đường của chúng ta như những tiên báo và chứng nhân hân hoan của Tin Mừng, chứng tỏ rằng trước tiên chúng ta đã nhận được lòng thương xót.

 

Jos. Tú Nạc, Nguyễn Minh Sơn